### Chương 019: Anh Linh = Vong Linh ???
Lúc này, trong phủ lãnh chúa.
Không ít cư dân đang xếp hàng chờ bán đồ, tụ tập ở đây không vì gì khác, mà vì tối qua có người đề nghị bán tất cả những thứ không cần thiết cho lãnh địa.
Trước đó, phần lớn đồ bán ra chỉ là mấy loại tài nguyên thường thấy, đồ tốt thì người ta giữ lại. Nhưng sau tối hôm qua, nhiều người ít nhiều đã thay đổi suy nghĩ, thế nên mới có cảnh này.
Đám đông tụ tập đông, không tránh khỏi bàn tán.
“Vẫn chậm một bước rồi! Tôi cũng kiếm được bản vẽ kính nhìn đêm, nhưng người ta chỉ nhận một tờ.”
“Không phải trước đó nói tự làm sao?”
“Chết tiệt, tự làm gì! Nguyên liệu chẳng biết tìm ở đâu. Da thỏ thì còn dễ, nhưng quả sáng và nhựa cây dâu tằm biết đi đâu mà kiếm!”
“Mũ chống tối hình như cũng cần mấy thứ này.”
“Thế nên giao cho lãnh địa là tốt nhất! Lãnh địa xử lý giỏi hơn nhiều.”
“Nói mới nhớ, sau tối qua, tôi thấy bên ngoài thay đổi ít nhiều. Bụi cỏ nhỏ, bụi cây nhỏ hình như nhiều hơn, xa xa còn thấy cả cây ăn quả nữa!”
“Phải đấy! Nếu không phải tối qua mệt quá, tôi đã ra xem rồi.”
“Tối qua thật sự… khó quên.”
“Nói đi cũng nói lại, may mà tôi ngủ say, cứ ở trong nhà dân ngủ, một giấc dậy mới biết lãnh địa bị ma thú xâm nhập.”
“Đó là nhờ chúng tôi liều mạng chiến đấu đấy! Nếu không lãnh địa bị xâm nhập, nhà dân chắc chắn tiêu!”
“Tính ra, chúng tôi được lợi rồi.”
“…”
Mạnh Thành Châu – người vừa nói – cũng có chút cảm khái. Anh là người sống sót mới đến hôm qua, đưa vợ đến làng Hy Vọng. Thấy bầu không khí trong lãnh địa, anh cắn răng mua một căn nhà dân. Dù sao mua rồi ít nhất cũng đảm bảo sau này thế nào cũng có chỗ ở. Tối qua anh ở trong nhà chăm vợ, với lại tường cách âm tốt, nên anh thực sự không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài. Mãi đến sáng nay, thấy mấy người cùng đến làng Hy Vọng với anh nhắc đến chuyện ma thú xâm nhập, nghe nói liều mạng chống trả, còn chết không ít người.
Nhưng anh cũng biết, tối qua ai có mặt, sau khi sống sót thì cấp độ và thu hoạch đều tăng lên đáng kể.
Anh đến đây chính là để dò la tin tức.
Không có gì bất ngờ, trong một thời gian dài sắp tới, anh sẽ sống trong lãnh địa này. Muốn sống sót và sống tốt, anh phải thích nghi với lãnh địa, biết lãnh địa cần gì.
Rõ ràng, anh cũng có chút thu hoạch.
Ngay khi Mạnh Thành Châu đang nghĩ vậy, bỗng nhiên từ bên ngoài vọng vào những tiếng reo hò phấn khích, mỗi lúc một dâng cao.
Rồi một người từ ngoài xông vào, hớn hở lên tiếng:
“Lãnh địa có thêm nhiều công trình mới, hình như còn có công trình được nâng cấp! Nhất là hàng rào lãnh địa, à không, bây giờ phải gọi là tường thành mới đúng! Mọi người ra xem đi, sẽ không thất vọng đâu! Còn nữa, phủ lãnh chúa các người đang ở cũng được nâng cấp, thêm một tầng lầu đấy!”
Nghe người này nói, một đám người ùa ra ngoài.
Ra đến nơi, nhìn cảnh tượng lãnh địa, ai nấy đều ngơ ngác.
Chỉ trong chốc lát họ ở trong phủ lãnh chúa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cảm giác như không gian bị thay thế, đây thật sự vẫn là làng Hy Vọng sao?
Vốn dĩ hàng rào gỗ bên ngoài làng Hy Vọng giờ đã biến thành một tường thành vững chắc vô cùng, bên cạnh còn có tháp canh cao cao, rõ ràng để giám sát tình hình bên ngoài lãnh địa. Trải qua tối qua, tổ hợp mới này nhìn thôi đã thấy an toàn hơn hẳn.
Ngoài ra, họ còn thấy trong lãnh địa có thêm nhiều công trình mới.
Nhìn một hồi, không ít người càng trở nên phấn khích.
Ai cũng hiểu, lãnh địa phát triển tốt hơn, mạnh hơn là điều tốt cho những cư dân đang nương tựa vào lãnh địa. Chuyện tối qua, chẳng ai muốn thêm lần nữa.
“Tốt quá! Tường thành nhìn phòng thủ đỉnh thật sự.”
“Đúng vậy, lần này ma thú e là không vào được nữa.”
“Giá mà tối qua lãnh địa đã thế này thì tốt.”
“Nghĩ nhiều rồi, chắc chính vì tối qua, lãnh địa mới phát triển được như vậy!”
“Bây giờ nhiều người đang nói, cuộc xâm nhập của ma thú tối qua chính là thử thách cho lãnh địa. Vì hôm qua lãnh địa vừa từ cấp 0 lên cấp 1, nên lần sau từ cấp 1 lên cấp 2, ma thú chắc chắn sẽ xâm nhập lần nữa. Nhưng tất cả chỉ là suy đoán, tôi chỉ thấy suy đoán này có lý thôi.”
“Nhưng nếu lần nâng cấp sau vẫn là làng, thì làng có tường thành cao và dày như thế này không? Trước trò chơi tận thế, tôi đã chơi game xây dựng cơ sở, không khoa học chút nào!”
“Mặc kệ khoa học hay không, có thể bảo vệ chúng ta là đủ rồi.”
“Đúng đúng đúng.”
“Bên khu dân cư còn có thêm nhà dân cấp 2, là nhà hai tầng, thích hợp cho nhiều người ở! Chỉ có điều giá cũng tăng gấp đôi, 12 vàng.”
“Còn có nhà ăn, cuối cùng không chỉ có bánh bao, mà còn thêm cháo trắng.”
“Đã nâng cấp rồi sao không chọn món ngon hơn, kiểu như thịt kho tàu ấy?”
“Nằm mơ nhanh hơn đấy.”
“Cạnh phủ lãnh chúa có thêm một Điện Anh Linh, kiến trúc cao cấp, nhưng không hiểu sao vào trong thấy hơi lạnh lẽo, ở giữa còn có thứ giống bệ thờ, không biết có tác dụng gì.”
“Lục tung một hồi, cũng không thấy nhiệm vụ gì.”
“Nhìn tên thì có thể dùng để chiêu mộ nhân tài.”
“NPC hả? NPC của trò chơi tận thế? Cuối cùng cũng sắp xuất hiện? Lúc đó qua họ có thể hiểu được thế giới game này không?”
“Lò rèn và tiệm may không được nâng cấp, nhưng tiệm may có thêm ba món hàng, trong đó có một món còn tăng số ô và có hiệu ứng đặc biệt!”
“Món gì vậy?”
“Chính là ba lô chống tối! Thấy không, bản vẽ mới giao cho lãnh địa, sản phẩm đã có ngay.”
“Nhưng một cái ba lô bán 50 bạc, nếu tự làm được mới là lời to.”
“Vấn đề là cậu làm ra được không?”
“Cũng đúng.”
“Bên kia còn có tiệm tạp hóa, trong đó chẳng có gì, chỉ vài nguyên liệu, mỗi ngày làm mới, tạm thời chưa cần.”
“Công trình mới cạnh cổng tường thành là gì vậy?”
“Doanh trại đấy! Thường dùng để chuyển chức nghiệp. Sau khi chuyển chức có thể trở thành binh lính.”
“Chắc lãnh địa sẽ chọn thành viên đội hộ vệ thôi! Kể ra hôm qua nhờ đội hộ vệ liều chết chiến đấu, họ giết được khá nhiều ma thú, cũng cứu được bao người.”
“Lãnh địa thực sự ngày càng tốt hơn rồi.”
“…”
Mọi người nói chuyện, ai nấy đều không kìm được nở nụ cười.
Lãnh địa bây giờ thật sự tốt, mang đến cho họ không ít cảm giác an toàn!
Gia đình Chu Bạch xuất hiện ở lãnh địa ngay lúc đó.
Nhìn sự thay đổi của lãnh địa, trên mặt ba người cũng thoáng hiện niềm vui.
“Tiểu Bạch, số tiền con bỏ ra đáng giá! Những đồng vàng đó để trong tài khoản mốc meo, không bằng dùng để xây dựng lãnh địa, làm cho cuộc sống của mình tốt hơn.” Đinh Thu Nhu khẽ nói với Chu Bạch, rõ ràng cũng rất tán thành cách làm của con gái.
Sau ngày tận thế, Tiểu Bạch đã thay đổi, ngày càng tốt hơn, bà thực sự rất tự hào.
“Ừm.” Chu Bạch gật đầu, nhìn tường thành sơ cấp khiến cô tốn một khoản tiền lớn để nhảy ba cấp, trong lòng hoàn toàn yên tâm.
Với tường thành thế này, thật sự có người tấn công cũng đủ tự tin!
Chu Chính Bình cũng thấy ổn, hỏi thẳng: “Bây giờ con còn cần làm gì không?”
“Con muốn đến Điện Anh Linh xem thử. Đó là công trình đặc biệt, nghe nói có thể triệu hồi nhân tài. Cấp 1 mỗi ngày làm mới 1 người, con tiện thể nâng nó lên cấp 2 rồi, bây giờ mỗi ngày có thể làm mới 2 người. Con muốn xem thử, nếu phù hợp thì thuê họ.”
Cô cũng muốn biết, có thể triệu hồi ra người thế nào, và sẽ mang đến thay đổi gì cho lãnh địa của họ.
“Cùng xem nào.” Chu Chính Bình cũng có hứng thú với chuyện này.
Sau đó, Chu Bạch cùng mọi người đến Điện Anh Linh. Khi họ đến, những người khác trong lãnh địa đã xem qua, nên trong điện đang không có ai.
Vừa bước vào, quả thực có thể cảm nhận được từng đợt khí lạnh tỏa ra.
Chu Bạch chớp mắt, bỗng dưng cảm thấy có gì đó không ổn.
Lúc này, hệ thống phát hiện cô có mặt, liền gửi thông báo.
【Ký chủ thân mến, có bắt đầu triệu hồi không?】
“Có.”
Lời vừa dứt, trên bệ thờ ở sảnh Điện Anh Linh bắt đầu xuất hiện một luồng hắc vụ dày đặc.
Hắc vụ xuất hiện, kéo theo nhiệt độ toàn bộ Điện Anh Linh giảm xuống không ít.
Dần dần, luồng hắc vụ từ từ tan đi, bắt đầu hiện ra một bóng đen.
Khoảnh khắc tiếp theo, trên bảng điều khiển của Chu Bạch gửi đến một thông tin về bóng đen đó.
【Tên: Harrison】
【Chủng tộc: Vong linh (Người lùn)】
【Cấp độ: Lv.15】
【Thân phận: Cư dân Vương quốc Vong linh】
【Chức nghiệp: Pháp sư vong linh, Thợ rèn】
【Máu: 1500/1500】
【Mana: 1000/1000】
【Chỉ số: Thể chất (20/20), Trí tuệ (14/20), Nhanh nhẹn (20/20), Phòng thủ (20/20)】
【Thiên phú: Thợ rèn bậc thầy】
【Giá: 1 vàng/tháng】
Tạm chưa nói thông tin của bóng đen này tốt hay xấu, nhưng Chu Bạch vẫn bị người “nhân tài” vừa triệu hồi ra trước mắt làm cho kinh ngạc.
Thì ra, anh linh trong Điện Anh Linh là vong linh???
