Chương 30: Bái Sơn Đầu.
Ánh mắt Hoàng Mao tối sầm lại, hắn vung con dao lên và chém thẳng về phía Cố Nhạc.
Cố Nhạc cố chịu đựng cơn đau đầu như muốn vỡ tung, vội vàng né người tránh đi.
May mắn là dù không thể sử dụng năng lực, nhưng Cường Hóa Tốc Độ và Cường Hóa Sức Mạnh vẫn còn, cô vẫn kịp né được đòn tấn công của gã đàn ông.
Bản thân không có căn bản võ thuật, chỉ dựa vào sức mạnh và tốc độ thuần túy thì chưa chắc có thể thong thả, nhàn nhã như lúc trước được.
Có vẻ phải giải quyết nhanh thôi.
Hoàng Mao không biết Cố Nhạc đang nghĩ gì, nhưng hắn nhạy cảm nhận ra Cố Nhạc đã khác lúc nãy.
Nhát chém cuối cùng kia cô ta tuy né được, nhưng né một cách khá chật vật, không còn vẻ thong dong như lúc ban đầu nữa.
Gã đàn ông nhướng mày, cười lạnh một tiếng, hóa ra cũng chỉ có thế. Nghĩ vậy, hắn lại vung dao chém về phía Cố Nhạc.
Hắn tưởng Cố Nhạc lần này vẫn sẽ né, nhưng trái với dự đoán của hắn, Cố Nhạc lần này chẳng những không né, ngược lại còn vung dao đón thẳng lên.
Hoàng Mao thấy vậy, trong lòng châm biếm, chỉ với con dao ngắn này, làm sao chống lại được thanh đao chém của mình. Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn trở nên hung ác, dùng hết sức chém xuống Cố Nhạc.
Cố Nhạc nắm ngược con dao găm, đỡ lấy nhát chém của đối phương.
Ngay khoảnh khắc hai lưỡi dao chạm nhau, thanh đao chém lớn của gã đàn ông bị chặt đứt phựt một cái, từ giữa lưỡi dao bị cắt ngọt thành hai nửa.
Trước con dao ngắn màu đen này, thanh đao chém lớn kia giống như được làm bằng giấy vậy.
Hoàng Mao trông thấy, kinh ngạc trợn to mắt. Con dao ngắn này là thứ gì mà lại sắc bén đến thế?
Cố Nhạc cũng hơi ngạc nhiên, cô biết Vuốt Nanh rất cứng nhưng không ngờ lại dùng tốt đến vậy, đây thực sự là một bất ngờ thú vị.
Cố Nhạc lách người, nhân lúc gã đàn ông còn đang ngẩn ngơ, xoay mũi dao một cái, hất văng thanh đao chém trong tay hắn.
Khoảnh khắc vũ khí rời tay, gã đàn ông lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt thay đổi, liền giơ tay về phía Cố Nhạc, muốn cướp lấy Vuốt Nanh.
Cố Nhạc làm sao để hắn toại nguyện, trực tiếp thu Vuốt Nanh về không gian hư vô.
Gã đàn ông bỗng trợn mắt, con dao ấy đã biến mất ngay trước mắt mình! Làm sao có thể chứ?! Con đàn bà này rốt cuộc là thứ quái vật gì vậy?
Hoàng Mao hoàn toàn mất phương hướng, cánh tay đưa ra còn chưa kịp rút về, đã bị Cố Nhạc túm chặt lấy.
“Mày... mày rốt cuộc là ai.” Hoàng Mao môi run run, nhìn Cố Nhạc như đang nhìn một con quái vật.
Cố Nhạc ánh mắt lạnh lẽo, giọng điệu bình thản: “Mày không phải định giết tao sao, sao lại không biết tao là ai.” Nói xong, cô siết chặt cổ tay gã đàn ông.
Cơn đau dữ dội khiến gã đàn ông hét lên, giãy giụa không ngừng muốn rút cổ tay ra.
Nhưng hắn căn bản không lay chuyển được Cố Nhạc một chút nào, càng giãy giụa thì Cố Nhạc càng siết chặt. Ngay khi hắn đang kinh hãi trước sức mạnh quái dị của Cố Nhạc, trong một trận âm thanh lạo xạo, xương cổ tay hắn vỡ vụn thành từng mảnh.
Hoàng Mao đau đến mức trợn ngược cả mắt, bàn tay không còn xương nâng đỡ, lủng lẳng như một mảnh vải rách.
Trong cơn hoảng loạn cực độ, gã đàn ông bắt đầu tấn công Cố Nhạc một cách mù quáng, giơ cánh tay còn lại lên vung về phía cô một cách vô tổ chức.
Nhưng nắm đấm chỉ tiến được thêm nửa tấc, đã bị Cố Nhạc chặn lại giữa không trung, và y như cũ, bóp nát xương của gã đàn ông.
“Á á á!” Gã đàn ông đau đớn hét lên, theo phản xạ muốn dùng tay kia để đỡ đòn, nhưng tay kia đã sớm trở thành một cục thịt nát, hoàn toàn vô phương.
“Tao biết sai rồi, tao biết sai rồi, tao không dám tìm chuyện với mày nữa, tha cho tao, tha cho tao.” Hoàng Mao lúc này bắt đầu khóc lóc van xin, đâu còn cái vẻ lãng tử lúc nãy: “Xin mày, xin mày, là tao có mắt như mù, không biết người tài.”
Cố Nhạc ánh mắt tối lại: “Quá muộn rồi.”
Hoàng Mao đã nhìn thấy năng lực của cô, cô không thể để hắn sống.
Nói xong, Cố Nhạc lại triệu hồi Vuốt Nanh, nắm ngược con dao găm, trong ánh mắt kinh hoàng của gã đàn ông, kết liễu sinh mạng hắn.
Không còn tiếng hét thét van xin của gã đàn ông, con hẻm lại chìm vào bóng tối và sự tĩnh lặng.
Cố Nhạc cúi đầu nhìn thi thể gã đàn ông, dừng lại một chút, rồi cúi người xuống cắt lấy đầu hắn, bỏ vào túi ni-lông đen, xách lên rời khỏi hiện trường.
Cố Nhạc mang theo túi rác lại vòng qua mấy con hẻm nữa, cuối cùng cũng dừng lại ở một ngã tư có đông người hơn một chút.
Trên con phố này lác đác vẫn còn vài cửa hàng mở, giờ này mà còn hoạt động thì không phải quán ăn đêm cũng là quán bar hay tiệm massage loại đó.
Cố Nhạc tìm một hộp đêm đông khách nhất rồi bước vào.
Ánh sáng mờ ảo bên trong hộp đêm không chiếu rõ tình hình, âm nhạc chát chúa tràn ngập màng nhĩ, những nam nữ say khướt đang thả mình tận hưởng niềm vui của rượu chè.
Cố Nhạc tùy ý tìm một bàn sofa ngồi xuống, đặt túi ni-lông lên mặt bàn.
Nhân viên phục vụ của quán bar một lúc sau đã tới, cúi người trước mặt Cố Nhạc, nở nụ cười công thức:
“Xin chào, bàn sofa tiêu thụ tối thiểu 1000 tệ, cô muốn gọi rượu gì ạ?”
Nói xong còn liếc nhìn Cố Nhạc từ trên xuống dưới, thấy chiếc áo thun không vừa người và đôi giày vải đã giặt đến bạc màu của cô, nụ cười của nhân viên phục vụ nhạt dần.
“Tôi không uống rượu.” Cố Nhạc lắc đầu: “Tôi đến tìm người.”
Lúc này nụ cười của người pha rượu biến mất hoàn toàn, nhạt nhẽo nói: “Cô tìm ai?”
“Tiểu đương gia của các anh, cứ nói tôi mang lễ vật ra mắt đến.” Cố Nhạc lịch sự mỉm cười, hướng về phía túi ni-lông trên bàn chỏ môi.
Tiểu đương gia chính là chỉ những tay đánh thuê mà mỗi cửa hàng nuôi dưỡng. Ở khu ổ chuột kiểu này, phải có người che chở mới mở cửa hàng được, nên mới tôn xưng họ một tiếng là tiểu đương gia.
Mà những tay đánh thuê này cũng không thuộc quyền quản lý của chủ quán, nói chính xác là thuộc bang hội đường phố quản, bang hội cử người đến đóng quân ở các quán bar này, quán bar nộp tiền bảo kê và phí quản lý cho họ.
Người pha rượu nghe nói là đến tìm tay đánh thuê, theo phản xạ liền nghĩ Cố Nhạc đến gây sự, lập tức thu lại cái vẻ khinh người lúc nãy.
Rụt cổ lại, sắc mặt phức tạp cầm máy bộ đàm đi sang một bên.
Không lâu sau, một gã đàn ông lực lưỡng đầy hình xăm trên cánh tay, dẫn theo mấy tên đệ tử bước ra.
Người pha rượu vốn đang rụt cổ đứng một bên, thấy Hoa Tý đến lập tức như được đại xá, chạy nhanh đến trước mặt trình bày tình hình.
Vừa nói vừa chỉ về phía Cố Nhạc.
Hoa Tý chỉ liếc nhìn Cố Nhạc một cái, rồi dẫn đệ tử lắc lư đi tới.
Chỉ thấy trên mặt gã đàn ông xăm hình có một vết sẹo lớn, từ trán kéo dài xuống cằm, vết thương sâu thấy cả xương trông thật kinh hãi, toàn thân tỏa ra khí chất côn đồ khó chơi.
“Tìm lão tử muốn làm gì?”
Gã đàn ông đi đến trước mặt Cố Nhạc đứng lại, thấy là một cô gái nhỏ, thu bớt sát khí trên người, nhưng vẫn mang theo vẻ bất mãn đậm đặc.
“Tôi đến bái sơn đầu.” Cố Nhạc vì lịch sự cũng đứng dậy, nhưng vẫn phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thẳng vào gã tráng hán.
Tình trạng suy dinh dưỡng lâu ngày khiến cô thua kém bạn cùng trang lứa khá nhiều về chiều cao.
Hoa Tý nghe xong, như nghe thấy chuyện cười gì đó, liếc nhìn mấy đệ tử bên cạnh, rồi cùng nhau phá lên cười ha hả.
