Chương 55: Hồi Sinh.
Ánh mắt Người đàn ông mặc áo hoodie thoáng chớp động, hắn không ngờ Cố Nhạc lại nhắm vào thứ này.
Ánh sáng từ chiếc khuyên tai của Người phụ nữ số 1 vụt tắt trong chớp mắt, hắn tưởng chỉ có mình để ý, không ngờ Cố Nhạc cũng phát hiện ra.
Gã đàn ông nghiến răng, nhưng duy chỉ có thứ này hắn không muốn giao ra.
Món đồ này gia công cực kỳ tinh xảo, rất có khả năng là thứ do các gia tộc ẩn thế tạo ra, không phải hàng tầm thường.
Chỉ cần có thể mang thứ này ra ngoài, biết đâu hắn thực sự có thể nhìn thấy một góc của Thiên Cung...
Người đàn ông mím môi, rơi vào vòng xoáy do dự vô hạn.
Cố Nhạc nheo mắt, cô không biết gã đàn ông đang do dự chuyện gì, có thứ gì còn quan trọng hơn cả tính mạng sao?
Nghĩ tới đó, Cố Nhạc vặn đầu gã đàn ông quay về phía mình, nhướng mày lên nói:
“Muốn khuyên tai hay muốn mạng?”
Nói xong, cô đẩy mũi dao đâm vào cổ gã đàn ông để uy hiếp, máu tươi lập tức trào ra, theo lưỡi Vuốt Nanh nhỏ xuống, thấm ướt chiếc áo hoodie của hắn.
Người đàn ông mặc áo hoodie lập tức thở gấp, vội vàng xoa dịu: “Đừng... đừng hấp tấp, năng lực của tao khá đặc biệt, mày có giết tao cũng không lấy được khuyên tai đâu.”
Nói xong, gã đàn ông lại ngập ngừng một chút, giọng điệu thương lượng: “Thế này đi, tao đưa mày một chiếc trước, mày thả tao ra rồi tao sẽ lấy chiếc còn lại đưa cho.”
Cố Nhạc chỉ lạnh lùng nhìn gã đàn ông, không có phản ứng gì. Hắn bây giờ không có tư cách thương lượng với cô.
Thấy Cố Nhạc không động lòng, gã đàn ông do dự hồi lâu rồi thở dài, run rẩy định móc khuyên tai ra.
Nhưng ngay giây phút sau, tay gã đàn ông nhanh như chớp bấm một quyết, một đám bóng đen từ dưới đất lập tức bật lên, với tốc độ cực nhanh lao thẳng vào mặt Cố Nhạc.
Ánh mắt xanh trong mắt Cố Nhạc lóe lên, khóa chặt bóng đen rồi dùng chân đè chặt nó xuống sàn.
Đám bóng đen này sau khi bị ngoại lực bắt giữ dường như không thể tan biến, dưới chân Cố Nhạc nó giãy giụa điên cuồng, nhưng sức lực của Cố Nhạc lớn biết bao, bóng đen căn bản không thể thoát ra.
Người đàn ông mặc áo hoodie sốt ruột đổ mồ hôi hột, trong lúc nguy cấp nảy ra kế, lập tức lại ném ra một tấm bùa, định phản tay dán lên người Cố Nhạc.
Cố Nhạc thuận tay chặn lại, rút tấm bùa từ tay gã đàn ông, rồi thuận thế nhét vào túi: “Đồ đặc sản địa phương cũng nhiều đấy chứ.”
Người đàn ông mặc áo hoodie lập tức sụp đổ, không phải chứ sao phản ứng người phụ nữ này nhanh thế, hắn cảm thấy mình như con chuột bị mèo đè dưới chân, căn bản không thể thoát khỏi tầm mắt của cô ta.
“Đừng có trổ trò, tao biết trên tay mày còn rất nhiều đồ của người chơi khác, nếu mày trốn thoát, tao sẽ công bố sự tồn tại của mày ra ngoài.”
Cố Nhạc lạnh lùng nói xong rồi chờ gã đàn ông đưa ra quyết định.
Người đàn ông mặc áo hoodie nghiến răng do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn cam chịu móc ra một đôi khuyên tai, ném ra xa.
Cố Nhạc nhướng mày, xem ra gã đàn ông sợ cô lấy đồ rồi vẫn giết người...
Khá thông minh, cô đúng là định làm như vậy thật.
Cố Nhạc nheo mắt quan sát một lúc, sau khi xác định đúng là đôi khuyên tai của Người phụ nữ số 1, lập tức buông gã đàn ông ra, với tốc độ nhanh nhất nhặt chiếc khuyên lên tay.
Quay đầu lại định xử lý Người đàn ông mặc áo hoodie, thì lại kinh ngạc phát hiện gã đàn ông đã biến mất.
Chỗ gã đàn ông vừa đứng, để lại một đám khói đen còn chưa kịp tan biến.
Cố Nhạc nhướng mày, vẫn để hắn chạy thoát rồi.
Nhưng may là khuyên tai cô đã lấy được rồi, Cố Nhạc thử hiệu quả của chiếc khuyên, phát hiện nó khá giống với việc điều khiển Vuốt Nanh từ xa, chỉ cần dùng ý niệm là có thể sử dụng.
Khi sử dụng khuyên tai, trên người cô phủ một lớp ánh sáng tím nhạt.
Nhưng ánh sáng chỉ duy trì trong chốc lát, Cố Nhạc đã cảm thấy đầu choáng váng, não cứ đau nhức từng cơn.
Xem ra thể lực của cô lại sắp đến giới hạn rồi.
Cố Nhạc thở dài, nhưng bây giờ cô vẫn chưa thể buông lỏng, khuyên tai đã có trong tay, việc cô cần làm bây giờ là cướp đoạt điểm số.
Nếu có thể đạt điểm cao nhất trước giờ thi buổi chiều, biết đâu vừa kết thúc bài thi cô đã có thể trở về thế giới thực.
Bây giờ gần một giờ rồi, Cố Nhạc suy nghĩ một chút quyết định nghỉ ngơi một lát trên hành lang, hồi phục chút thể lực, đợi qua hai giờ rồi mới tham gia chiến đấu.
Cố Nhạc đã quyết định như vậy, liền tìm một chỗ tầm nhìn rộng trên hành lang, dựa vào tường định nghỉ ngơi một chút.
Nhưng ngay lúc này, Cố Nhạc nhìn thấy một cảnh tượng khiến đồng tử cô chấn động dữ dội!
Chỉ thấy những thi thể nằm ngổn ngang trong nhà ăn, bắt đầu rung động nhẹ, theo thời gian từng phút trôi qua, những thi thể này bắt đầu co giật dữ dội.
Thậm chí còn giống hệt Người đàn ông số 7 trong Trò Chơi Mèo Và Chuột!
Giống như lỗi bug nhấp nháy điên cuồng, co giật đến một điểm tới hạn, tất cả thi thể đều đứng dậy, vẹo đầu vẹo cổ lộ ra nụ cười quỷ dị.
Từ từ bước ra ngoài nhà ăn.
Tim Cố Nhạc nhảy lên tận cổ họng, những người này khắp người đầy máu toàn vết thương, không khác gì lúc chết.
Có người cánh tay tàn tạ không toàn vẹn, có người không có chân bò ra ngoài, có người thậm chí đầu đã bị chặt đứt, nhưng vẫn hành động tự nhiên.
Cố Nhạc không dám tiếp tục ở lại trên hành lang, đám học sinh này quá quỷ dị.
Cố Nhạc kìm nén trái tim đập thình thịch, lập tức chạy như bay lên tầng hai, vừa ra khỏi góc cua đã đối mặt với Người phụ nữ số 1.
Người phụ nữ nhìn thấy Cố Nhạc liền nheo mắt, sợ Cố Nhạc tấn công mình, lập tức vung ra một chiếc roi xương phủ lửa định ra tay trước.
Cố Nhạc nghiêng người tránh né, không để ý đến đòn tấn công của Người phụ nữ số 1, mà tiếp tục chạy về phía trước.
Người phụ nữ số 1 có chút không hiểu, nhưng khi cô ta nhìn rõ phía sau Cố Nhạc đang theo cái gì, sắc mặt lập tức đại biến, rút lui theo ngay sau đít Cố Nhạc.
Những thứ này trông quỷ dị cực kỳ, cả hai đều không muốn tiếp xúc với chúng.
Một đám học sinh đen kịt thật sự quá thu hút sự chú ý, tất cả người chơi đều để ý đến cảnh tượng kinh hoàng này.
Đám học sinh tay chân không toàn vẹn này, từ từ di chuyển cơ thể, trên nền gạch sạch sẽ ban đầu, giờ đầy những vệt máu loang lổ.
Cố Nhạc nhìn cảnh tượng như sóng thây ma trước mắt, lại liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trong lớp học, ánh mắt chớp động:
13:00 đúng.
Xem ra thời gian đã đến, đám học sinh này bắt đầu lần lượt rút ra từ nhà ăn.
Các NPC chậm rãi di chuyển trên hành lang, kéo theo vệt máu dài đi vào lớp học, toàn bộ quá trình không để ý đến người chơi, dường như chỉ di chuyển theo lộ trình đã được thiết lập sẵn mà thôi.
Mọi người phát hiện đám học sinh này dường như không đe dọa đến họ, đều thở phào nhẹ nhõm.
Cố Nhạc thì hơi nhíu mày, đám học sinh này hồi sinh rồi, lúc này nếu lại giết chết chúng không biết có thể nhận thêm điểm không?
Rõ ràng không chỉ mình Cố Nhạc nghĩ như vậy, một người chơi có điểm số thấp có chút không nhịn được, thử nghiệm ném ra một cây phi tiêu, xuyên thủng đầu một học sinh trong số đó.
NPC ngã xuống đất co giật hai cái rồi bất động, thông báo trong trường cũng vang lên vào lúc này:
“Người chơi số 11 +0.2 điểm.”
Quả nhiên có thể!
Ánh mắt mọi người sáng lên, nhưng còn chưa kịp hành động đã nghe thấy âm thanh dị thường phía sau.
Cố Nhạc quay đầu trước tiên, nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Căn phòng tối tăm nơi Người phụ nữ áo đỏ ở đã mở ra!!
Người phụ nữ bước ra từ sau cánh cửa với dáng đi cứng nhắc, vẫn là nụ cười quỷ dị trên mặt, trông không khác gì buổi sáng.
Nhưng kỳ lạ là, người bước ra không chỉ có mình cô ta. Những người còn lại cũng giống người phụ nữ, có làn da mịn màng và biểu cảm đờ đẫn.
