Chương 87: Hai Nén Hương.
Cố Nhạc cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dòng thời gian của Người đàn ông hói ít hơn nhóm cô một ngày! Chẳng lẽ điều đó có nghĩa là hắn ta không thể bị giết chết?
Cố Nhạc siết chặt lòng bàn tay. Khả năng này khiến cô khó mà chấp nhận nổi, cô phải làm rõ chuyện này!
Người đàn ông ăn xác trên cao thấy thi thể biến mất, cũng tràn ngập vẻ mặt không thể tin nổi. Dù không hiểu tại sao, nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn vẫn còn cơ hội đoạt lấy năng lực của người đàn ông kia.
Nghĩ tới đó, Người đàn ông ăn xác lại không cảm thấy tức giận lắm nữa. Dù sao thì cả hai bọn họ cũng chỉ luống công vô ích, chẳng bên nào hơn bên nào.
Người đàn ông kia từ trên không áp sát Cố Nhạc. Cố Nhạc phát hiện, lập tức vung roi quất tới, muốn kéo hắn xuống.
Người đàn ông ăn xác lập tức nghiêng người né tránh, lơ lửng giữa không trung, giọng nói âm trầm: "Hợp tác không?"
Hai người bọn họ đơn độc đối đầu với Người đàn ông hói đều không phải là đối thủ, chỉ có liên thủ mới có sức chiến đấu ngang ngửa. Điểm này hắn ta cũng có chút tự biết mình.
Cố Nhạc không thèm để ý tới lời của hắn. Nếu thực sự như cô suy đoán, trong dòng thời gian ngày 20 không thể giết chết Người đàn ông hói, thì dù có hợp tác cũng chỉ là vô ích.
Người đàn ông kia thấy Cố Nhạc không động tâm, nhướng mày, bay đến trước mặt cô, nghiêng đầu: "Không có tôi, cô chắc không giết nổi hắn đâu."
Cố Nhạc thực sự chưa nghĩ ra cách nào để giết Người đàn ông hói. Đây cũng là lý do cô và Người đàn ông ăn xác ngầm hiểu không ra tay với nhau. Trong số những người chơi khác, Cố Nhạc tạm thời chưa thấy ai có năng lực khắc chế được Người đàn ông hói.
Nhưng việc quan trọng nhất của cô lúc này không phải là nghiên cứu làm thế nào để giết Người đàn ông hói, mà là phải làm rõ bí mật của núi Tế Mộ, cùng với chuyện gì đã thực sự xảy ra 70 năm trước.
Nhưng tên đàn ông này cứ như con ruồi đáng ghét, chắn ngang trước mặt cô vo ve không ngừng.
"Thế nào, hợp tác không?"
Cố Nhạc liếc nhìn một chân và một cánh tay đã biến mất của hắn, giọng điệu khó hiểu: "Anh đi thắp một nén hương trước đi, anh sắp hết thời gian rồi đấy."
Lời của Cố Nhạc khiến người đàn ông kia sững người. Đúng vậy, từ đầu đến giờ hắn vẫn chưa giết ai cả, đi thắp hương trước mới là an toàn nhất.
Người đàn ông kia cũng không lề mề, lập tức quay người, bay về hướng những người chơi khác đang chạy trốn.
Thấy người đàn ông đã đi xa, Cố Nhạc dừng bước, cũng đổi hướng, thân hình lóe lên biến mất vào trong làn sương mù dày đặc của rừng núi.
Ngay từ lúc Rắn mặt người vừa xuất hiện, cô đã quan sát thấy người chơi cõng bà lão chạy về hướng này. Cô phải đoạt lấy bà lão, cô có vài suy đoạn muốn hỏi bà ta.
Dấu vết của những người chơi rất dễ tìm. Trên mặt đất rõ ràng có những ụ đất đào bới lên, đây là do Rắn mặt người để lại. Chỉ cần đi theo những ụ đất phồng lên lỏng lẻo là có thể tìm thấy người chơi.
Không lâu sau, Cố Nhạc đã đuổi kịp người chơi. Người cõng bà lão chính là Người đàn ông đeo kính, người thứ hai phát hiện ra ngôi mộ.
Người đàn ông đeo kính né tránh mấy con Rắn mặt người đuổi phía sau. Không biết hắn đã dùng biện pháp gì, bà lão trên lưng hắn ngủ gà ngủ gật, không khóc cũng chẳng quấy, vô cùng yên lặng.
Nhưng Cố Nhạc biết bà lão không gặp nguy hiểm, bởi vì cho đến lúc này, tất cả hành khách đều đã chết sạch, bà lão là người sống sót duy nhất còn lại.
Bất kể chuyện gì xảy ra, mục tiêu số một của người chơi đều nhất định là bảo vệ tốt bà ta, thứ hai mới là giết những người chơi khác.
Ví dụ như người đàn ông trước mắt này, chính là con mồi của cô. Ánh mắt Cố Nhạc tối sầm, cô đột nhiên tăng tốc, phát động tấn công về phía người đàn ông.
Nghe thấy động tĩnh phía sau, Người đàn ông đeo kính lập tức biết có người tới, không dám chậm trễ một khắc, quay người thi triển năng lực.
Chỉ thấy hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, thân thể đột nhiên phình to gấp mấy lần, lông tóc cũng bỗng nhiên mọc dài!
Nhưng còn chưa kịp biến hình xong, Cố Nhạc đã xông tới trước mặt hắn.
Người đàn ông đeo kính trợn mắt, còn chưa kịp nhìn rõ hình dạng của người tới, đã cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội ở vùng eo, tiếp theo là cảm giác chóng mặt quay cuồng, hụt chân!
Thân hình cao bốn mét bị chém đứt ngang lưng, ruột gan nội tạng lập tức bắn tung tóe. Nửa thân trên sắp rơi xuống đất, Cố Nhạc nhanh tay nhanh mắt xông lên đỡ lấy bà lão cũng đang ngã theo.
Bà lão bị cảm giác mất trọng lượng hù dọa một phen, cơn buồn ngủ cũng tan biến, mở to mắt nhìn thấy là Cố Nhạc thì vui mừng khôn xiết, thân mật ôm lấy cổ cô. "Anh trai! Con bé biết ngay là anh sẽ đến đón em mà!"
Cố Nhạc không nhìn bà lão, mà đưa ánh mắt sang Người đàn ông đeo kính. Người đàn ông vẫn chưa mất ý thức, lê lết nửa thân người đau đớn rên rỉ, thịt máu chảy lênh láng khắp nơi.
Cuối cùng, một con Rắn mặt người đã kết liễu nỗi thống khổ của hắn bằng một nhát cắn.
Cố Nhạc còn đặc biệt nhìn kỹ, tứ chi của người đàn ông vẫn còn nguyên vẹn, có vẻ như hắn đã thắp hương trong cuộc hỗn chiến vừa rồi.
Phát hiện này khiến lòng Cố Nhạc vui mừng. Không biết người mà người đàn ông kia giết có được tính vào đầu cô không. Nếu tính, thì ba nén hương của cô đã đủ rồi.
Nghĩ tới đó, Cố Nhạc lập tức cõng bà lão chạy về phía gò mộ, muốn xem bia mộ có thay đổi gì không.
Trên đường, Cố Nhạc giảm tốc độ, dồn tinh lực tập trung vào những động tĩnh xung quanh. Cô không muốn đi theo vết xe đổ của Người đàn ông đeo kính, bị đánh lén từ phía sau.
Tốc độ không nhanh không chậm của Cố Nhạc khiến bà lão lại bắt đầu ngủ gà ngủ gật, đầu dựa vào lưng trông vô cùng uể oải. Cố Nhạc thấy lạ bèn mở miệng hỏi:
"Bà sao thế, buồn ngủ lắm à?"
"Con bé cũng không biết, lên núi rồi thì sẽ rất buồn ngủ." Bà lão dụi mắt, ngáp một cái rồi nói chậm rãi.
Nghe vậy, Cố Nhạc mím môi, dẫn dắt đặt ra câu hỏi: "Vậy trước đây bà lên núi có buồn ngủ không?"
Ai ngờ bà lão đột nhiên hoảng hốt lấy tay bịt miệng Cố Nhạc, hạ giọng rất nhỏ, căng thẳng nói: "Anh trai quên rồi sao! Không được nói ra đâu!"
Nói xong còn sợ hãi nhìn trái nhìn phải, sợ bị người khác nghe thấy.
Ánh mắt Cố Nhạc lóe lên. Vẻ hoảng sợ của bà lão chứng tỏ cô đã hỏi đúng trọng tâm, bên trong chắc chắn có ẩn tình: "Tại sao không được nói?"
"Nói ra là rắn sẽ nuốt chửng con bé mất! Anh trai cũng sẽ chết đó!" Bà lão nghiêm túc trợn to mắt, nói nhỏ với Cố Nhạc: "Anh trai đừng sợ, con bé chưa nói với ai cả."
'Bị rắn nuốt chửng'. Cố Nhạc nhạy bén nắm bắt từ khóa then chốt này. Người phụ nữ điên kia cũng bị nuốt vào bụng rắn, và cả hai người họ đều có mối liên hệ chằng chịt với núi Tế Mộ.
Rốt cuộc bên trong ẩn giấu bí mật gì? Người 'anh trai' mà bà lão luôn nhắc tới rốt cuộc là tồn tại như thế nào?
Ngay khi Cố Nhạc muốn tiếp tục hỏi, bà lão đột nhiên ngã gục trên lưng, trực tiếp ngủ mê mệt, dù Cố Nhạc có gọi thế nào cũng không tỉnh dậy nổi.
Cố Nhạc nhíu mày. Cô sắp chạm tới chân tướng sự việc, kết quả lại bị bà lão khiến cho một hơi nghẹn lại, khó chịu vô cùng.
Nhưng cũng đành chịu, mọi cách đánh thức người mà cô biết đều đã thử qua, bà lão này cứ như uống phải rượu giả, hoàn toàn không phản ứng gì. Nếu không phải thân nhiệt vẫn bình thường, Cố Nhạc đã nghi ngờ bà ta chết rồi.
Thở dài, Cố Nhạc đành chấp nhận. Nhưng khi cô nhìn thấy bia mộ của mình, tâm trạng lại càng tệ hơn.
Trước mộ cô chỉ cắm hai nén hương.
Xem ra người mà Người đàn ông đeo kính giết không được tính vào đầu cô. Điều này có nghĩa là cô còn phải giải quyết thêm một người chơi nữa, và phải hành động thật nhanh!
Bởi vì nén hương thứ nhất đã cháy hơn một nửa rồi!
