Chương 64: Có công nhân! Có kỹ thuật! Có quân đội! Tôi còn thiếu gì?
【Chúc mừng! Do lượng lớn dữ liệu khoa học kỹ thuật từ phòng nghiên cứu tràn vào, nhân tài “Lý Á” của bạn cảm thấy thỏa mãn mạnh mẽ! Đã đột phá cấp bậc nhân tài!】
【Chúc mừng! Nhân tài “Lý Á” dày công tích lũy, thành công thăng cấp thành đơn vị nhân tài cấp C!】
“Ái chà, đậu xanh!”
“Cổ tự mình lên cấp kìa!”
Tô Dịch đứng ở cửa phòng nghiên cứu, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
Cổ ngày nào cũng vùi trong phòng nghiên cứu, còn ở nhà nhiều hơn mình, thế mà cũng mày mò lên cấp được à?
Đây là thiên tài gì vậy trời!
Tô Dịch vội vàng mở bảng dữ liệu mới nhất của Lý Á ra xem.
Phát hiện ngoài thiên phú đặc tính 【Tinh thông công trình】 và 【Trí tuệ】, Lý Á còn có thêm một đặc tính 【Học bá】.
【Học bá】: Cô ấy có động lực tự học và năng lực học tập cực kỳ mạnh mẽ, có khả năng lĩnh hội cực tốt đối với mọi kiến thức mới thuộc lĩnh vực khoa học, công trình; cô ấy có thể không ngừng nâng cao cấp bậc của mình thông qua việc học tập liên tục.
“Chà! Đặc tính tăng trưởng!”
Tô Dịch trợn tròn mắt, cảm thấy bất ngờ.
Nếu để Lý Á học tập không ngừng nghỉ, chẳng phải cô ấy có thể liên tục thăng cấp, liên tục trở thành đơn vị nhân tài cấp cao hơn sao!
“Không phải là do mấy cái dự án công nghệ tôi mua gây ra đấy chứ?”
Tô Dịch suy nghĩ, mỗi lần anh dùng điểm sinh tồn mua dự án công nghệ mới, kiến thức lý thuyết kỹ thuật tương ứng sẽ tự động được nạp vào phòng nghiên cứu dưới dạng dữ liệu và sách vở.
Lý Á suốt ngày vùi trong phòng nghiên cứu, chính xác là đang không ngừng hấp thụ những kiến thức mới ngày càng nhiều này.
Nhìn vào thông báo, có vẻ cô ấy rất hài lòng với hành vi mua dự án công nghệ của Tô Dịch, càng học càng hứng thú, càng học càng có động lực.
“Đây đâu phải thể chất trâu ngựa bẩm sinh, đây là học bá bẩm sinh! Là người mở đường cho tiên phong của nhân loại!”
Tô Dịch cảm thán, rồi đẩy cửa bước vào phòng nghiên cứu.
Tô Dịch hiếm khi đến phòng nghiên cứu, vì anh không mấy hứng thú với mấy thứ này, giống như đám học sinh dốt, thấy mấy thứ này là đau đầu.
Nhưng Lý Á thì khác, cô ấy dường như sinh ra đã bị cuốn hút bởi mọi vấn đề khoa học.
Tô Dịch vừa vào phòng nghiên cứu, đã thấy Lý Á đang cúi người trên bàn thí nghiệm, cô đã thay một bộ đồ thí nghiệm trắng đơn giản, trên đó dính đầy các vết bẩn và vết ố đủ màu, đó là dấu vết của vô số lần thí nghiệm cô để lại.
Lý Á không để ý đến Tô Dịch từ ngoài bước vào, cô đang tập trung cao độ vào thí nghiệm trước mắt.
Đôi tay cô khéo léo luồn lách giữa các thiết bị, thỉnh thoảng điều chỉnh các thông số khác nhau.
Động tác của cô nhanh chóng và chính xác, dù Tô Dịch là người ngoài ngành, cũng có thể cảm nhận được cô dường như đang theo đuổi sự hoàn hảo trong từng chi tiết thí nghiệm.
Lý Á hoàn toàn tập trung, biểu cảm vô cùng nghiêm túc, như thể cả thế giới chỉ còn lại cô và thí nghiệm của mình.
Tô Dịch lặng lẽ đứng bên cạnh quan sát, không quấy rầy.
Anh chợt cảm thấy, phụ nữ khi làm việc nghiêm túc cũng có sức hút đáng kinh ngạc.
Lý Á không phải là người đặc biệt xinh đẹp, vẻ đẹp của cô không phô trương, nhưng giống như những vì sao trong đêm khuya, lặng lẽ tỏa sáng trong căn phòng nghiên cứu nhỏ bé lúc này.
Mái tóc đen mượt được cô tùy tiện buộc thành một đuôi ngựa thấp, vài sợi tóc nhẹ nhàng rủ xuống bên tai, bay phấp phới theo gió, nghịch ngợm che khuất tầm nhìn.
Lý Á đưa tay hất mái tóc lên, bỗng nhiên khóe mắt liếc thấy người đàn ông bên cạnh.
“Ơ? Ai vậy!”
“A, là sếp!”
Lý Á tỉnh táo lại, vội vàng quay người, mỉm cười nhìn Tô Dịch: “Sếp, sao sếp lại đến đây?”
Nụ cười của cô tươi tắn, nhưng mang theo vẻ mệt mỏi rõ rệt.
“Vừa đến, thấy cô đang bận nên không làm phiền.”
Tô Dịch gật đầu: “Có phải không được nghỉ ngơi tốt không? Tôi thấy cô rất mệt.”
“Hì hà, cũng tạm thôi ạ, chỉ là hai đêm không ngủ thôi mà.”
Lý Á cười xòa, xua tay: “Dạo này trong phòng này có thêm nhiều dữ liệu và dự án thí nghiệm mới, hình như liên quan đến kết cấu nhà cửa, còn có mô hình công nghệ thông tin thông minh và robot siêu nhỏ nữa.”
“Em cảm thấy, nếu em nghiên cứu thấu đáo được, có thể mang lại lợi ích lớn cho sếp đấy!”
“Thế cô nghiên cứu thấu đáo chưa?”
Tô Dịch hỏi, Lý Á nghẹn họng, chán nản lắc đầu: “Chưa ạ, em không hiểu, hình như thiếu nhiều mô-đun công nghệ tiền đề, tạm thời em chưa thể tái tạo được.”
“Không sao, không cần gấp.”
Tô Dịch rất bình tĩnh, anh đương nhiên biết sự khác biệt giữa sáng tạo đổi mới và mua trực tiếp.
Anh chỉ cần có điểm, là có thể mua thành phẩm trực tiếp mà không cần nắm vững kỹ thuật; nhưng Lý Á muốn nắm vững công nghệ cốt lõi của thành phẩm, đó không phải chuyện dễ dàng.
“Chuyện nghiên cứu khoa học này, chúng ta có thể làm bất cứ lúc nào, từ từ thôi.”
Tô Dịch mở giao diện cửa hàng, tiện thể mua một ít dược tề đặc biệt.
【Dược tề hồi phục toàn năng】: Một hộp 12 ống, tiêu hao 500 điểm sinh tồn; sau khi uống sẽ tự động sửa chữa các khuyết điểm và mệt mỏi của cơ thể, đảm bảo cơ thể luôn ở trạng thái khỏe mạnh đỉnh cao. (Dược tề này không thể thay thế tác dụng của thức ăn, không thể làm no bụng).
Thứ này giống như chất kích thích đặc sản trong nơi trú ẩn, lại là loại không có tác dụng phụ, kèm theo hiệu quả chữa trị.
“Cầm đi.”
Tô Dịch mua một lúc 10 hộp, 5000 điểm tiêu đi, mắt cũng không chớp.
Anh đặt hộp dược tề trước mặt Lý Á: “Mệt thì uống một chút, sức khỏe của cô rất quan trọng, đừng để mệt quá.”
Bây giờ Lý Á đã có đặc tính 【Học bá】, đối với Tô Dịch mà nói, đó quả thực là sự thăng tiến vượt bậc về địa vị!
Chỉ cần có đủ thời gian, Lý Á chưa chắc không thể thông qua việc học tập không ngừng mà trở thành đơn vị nhân tài cấp A, thậm chí cấp S!
“Sếp!”
Lý Á nhận lấy hộp dược tề, trong đôi mắt đẹp lóe lên một tia cảm động, cô cúi đầu, bỗng nhiên tinh nghịch lên tiếng: “Sếp, sếp đối xử với em tốt như vậy, có phải muốn theo đuổi em không?”
Tô Dịch sững sờ: “Hả?!”
Đầu óc cô kiểu gì vậy?
Trong mắt đẹp của Lý Á lóe lên vẻ thông minh, nhưng cô cố tình thở dài: “Ai, vậy chị Hiếu Từ sẽ không vui đâu, em không muốn làm tình địch của chị ấy đâu, chị ấy giỏi lắm.”
Tô Dịch ôm trán: “Đây chỉ là sự quan tâm bình thường của sếp dành cho cấp dưới, là phúc lợi thêm, đừng suy nghĩ lung tung.”
“Thật không?”
Lý Á không tự chủ được mà áp sát lại, cơ thể gần Tô Dịch, đôi mắt đẹp nheo lại: “Nhưng nếu... sếp thực sự muốn lợi dụng chức quyền, em chỉ là một nữ nghiên cứu viên tay trói gà không chặt, chắc chắn không có cách nào phản kháng.”
“Em có lẽ... chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ mà chịu đựng, mặc cho sếp ngược đãi thôi.”
Lý Á cúi đầu, mặt mày ủ dột như sắp khóc, dường như đã nhập vai.
“Đậu xanh!”
Tô Dịch không nhịn được mà chửi thề, đây là sở thích quái đản gì vậy!
Sao nghe cứ như cô rất mong chờ bị mình lợi dụng chức quyền ấy!
“A? Bây giờ bắt đầu luôn hả sếp? Sếp thích bầu không khí ở đây?”
Lý Á mắt sáng lên: “Sếp, vậy em đi khóa cửa ngay!”
“Khoan đã, có phải cô hiểu nhầm chữ ‘đậu xanh’ này rồi không, đó là thán từ! Không phải hành động!”
Tô Dịch vội vàng kéo Lý Á lại: “Đừng có đùa nhá, nói chuyện chính đi, cái thiết bị làm mát hạ nhiệt mà chị Hiếu Từ đã thảo luận với cô trước đây nghiên cứu thế nào rồi?”
“Có chút manh mối rồi, cũng làm ra được rồi.”
Lý Á quay người lấy từ ngăn kéo bên cạnh ra mấy cái áo lót nhỏ: “Nè, cũng không khó, chỉ là không thể sản xuất hàng loạt, hoàn toàn dựa vào một tay em làm thủ công.”
“Chúng ta thiếu nguyên liệu thô và nhà máy, nhiều dự án công nghệ thực ra có thể làm ra, nhưng số lượng có hạn.”
“À, đúng là một vấn đề khó.”
Tô Dịch sững người, nhíu mày.
Nếu chỉ vài thiết bị làm mát, với số người ban đầu thì còn tạm đủ, nhưng bây giờ có thêm 500 quân nhân, mấy thiết bị làm mát này hoàn toàn không đủ chia.
Vấn đề Lý Á đưa ra cũng khiến Tô Dịch nhận ra khó khăn trong việc nuôi 500 quân nhân này, không chỉ là vấn đề thiếu hụt thiết bị làm mát.
Nuôi quân đội, khó hơn nhiều so với nuôi cư dân.
Ví dụ như bây giờ, quy mô vũ khí trong đội quân 500 người không hề nhỏ, nhưng đạn dược có hạn!
500 quân nhân, không phải ai cũng có vũ khí bắn không giới hạn đạn, một khi đạn dược của những vũ khí này tiêu hao hết, sức chiến đấu của quân đội chắc chắn sẽ giảm sút đáng kể.
Tuy rằng sức chiến đấu cá nhân của quân nhân Tung Của cực kỳ mạnh mẽ, cầm vũ khí lạnh đánh lưỡi lê cũng rất giỏi, nhưng Tô Dịch thực sự không muốn đi đến bước này.
Nuôi một đội quân nhiều người như vậy, kết quả là bắt mọi người đánh lưỡi lê?
Đây là quân phiệt nghèo kiết xác gì vậy!
“Xem ra, khó khăn trước mắt của chúng ta cũng không ít.”
Tô Dịch thở dài một hồi, Lý Á lặng lẽ áp sát lại, thân thể mềm mại dán chặt vào Tô Dịch: “Sếp, em có thể giúp gì được không? Em rất thông minh đấy!”
“Thiếu đạn, thiếu dây chuyền sản xuất, thiếu nhà máy; cô nói rất đúng, không thể hoàn toàn trông chờ vào một mình cô làm mấy thứ này được.”
Tô Dịch cảm thấy đau đầu, nhưng Lý Á lại mím môi, cười ranh mãnh: “Sếp, em nghe nói... nơi trú ẩn của chúng ta gần đây có thêm nhiều lao động khổ sai?”
“Lao động khổ sai? À à à, cô nói là cư dân mới đúng không, đúng là có thêm vài trăm người.”
“Vậy sao không bảo họ, mang nhà máy, sân bay và các cơ sở vật chất khác trong thành phố về đây?”
Lý Á nghiêng đầu, cười hì hì nhìn Tô Dịch: “Không có nhà máy, thì đi mang thiết bị nhà máy về thôi, chúng ta chỉ thiếu thiết bị, chứ không thiếu kỹ thuật và công nhân.”
“Tuy nhóm người này chưa chắc là thợ lành nghề, nhưng em đã nghiên cứu ra quy trình sản xuất rồi, chỉ cần kiên nhẫn dạy họ là được thôi.”
Bàn tay Lý Á lặng lẽ đặt lên bàn tay to của Tô Dịch, nhỏ giọng nói: “Sếp, sếp có người, có kỹ thuật, còn lo thiếu thiết bị sao? Chỉ cần chỗ nào có, cướp về là được!”
“Cô biết sản xuất đạn dược à?”
Tô Dịch ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn Lý Á, Lý Á nhún vai: “Tên lửa thì không, nhưng đạn cho vũ khí cơ bản thì vẫn được, nếu cần... cho em thêm một tuần, em sẽ cố gắng cho ra quy trình sản xuất dây chuyền súng phóng tên lửa.”
“Wtf! Cô ngay cả thứ này cũng có thể chế tạo! Cô sinh ra đã biết à!”
“Sếp, em không phải thiên tài đâu, là ở đây có sẵn dữ liệu khoa học, có một bộ lý thuyết hoàn chỉnh và phương pháp thí nghiệm, em chỉ cần thử tái tạo lại thôi.”
Lý Á không nhận công, cô chỉ vào những dữ liệu mà sau khi Tô Dịch có được các trang bị và dự án công nghệ này, phòng nghiên cứu sẽ tự động xuất hiện tài liệu kỹ thuật tương ứng.
Nhưng Tô Dịch cũng biết, dù Lý Á nói rất nhẹ nhàng, nhưng nhìn toàn bộ nơi trú ẩn, chỉ có một mình cô đọc hiểu được những tài liệu kỹ thuật này.
Cô nói thì dễ, nhưng nếu không có lượng kiến thức khoa học kỹ thuật lớn tích lũy, dù đặt bản thiết kế tên lửa Đông Phong trước mặt, người thường cũng không hiểu.
Ngồi trên núi vàng mà không biết dùng.
“Không tệ, cô nói đúng.”
Tô Dịch gật đầu, anh nheo mắt, có cảm giác như bừng tỉnh.
Lý Á nói đúng, anh nắm giữ đội quân 500 người, hiện tại đang ở trạng thái chiến đấu tinh nhuệ nhất, đạn dược rất dồi dào.
Trong tiền đề này, còn thứ gì anh không thể có được?
Chỉ cần thứ đó có trong thành phố này, anh đều có thể lấy được!
“Tôi vẫn bị giới hạn tư duy trong thời đại hòa bình rồi, tôi nên học hỏi các cô.”
Thái độ của Tô Dịch rất thành khẩn, không nghĩ ra là không nghĩ ra, không mất mặt, chỉ cần có tâm thái học hỏi và sửa chữa là được.
“Hihi, sếp, có cần em kèm cặp thêm cho sếp không?”
Lý Á khoác vai Tô Dịch, có chút khí chất nữ lưu manh, ngước đầu nhìn Tô Dịch trêu chọc: “Kèm cặp buổi tối, chỉ có em và sếp, hoàn toàn riêng tư, giúp sếp trưởng thành nhanh chóng.”
“Cái này... tôi không ngại, cô đi báo cáo với chị Hiếu Từ một tiếng đi? Bảo chị ấy tối nay nhường chỗ cho cô.”
“A! Hỏng rồi, dự án thí nghiệm của em! Suýt quên mất! Sếp xấu xa! Em không chơi với sếp nữa đâu!”
Lý Á kêu lên rồi quay người, lao lại bàn thí nghiệm, không hề kiêng dè để lộ tấm lưng tuyệt đẹp của mình trước mặt Tô Dịch, trong động tác uốn éo dường như ẩn chứa vài phần cám dỗ đồng phục mờ ảo.
“Con nhỏ này, cũng hơi điên rồi.”
Tô Dịch lắc đầu, quay người rời khỏi phòng nghiên cứu, anh phải nhanh chóng thực hiện kế hoạch mới vừa nghĩ ra.
Quét sạch toàn thành! Thiếu gì, thì đi cướp thứ đó!
