Chương 18: Đổng Tiểu Cương
Sau khi giải quyết mấy con tang thi này, Mộc Oánh nhặt mấy đồng tiền đồng rơi trên đất, lại đợi một lúc, xác nhận không còn tang thi nào tới nữa, cô mới băng qua đường đi tới trước cửa tiệm mì.
Cửa tiệm mở toang, bên trong hỗn loạn, bàn ghế đổ nghiêng ngả, còn vương vài vết máu, nhìn là biết nơi đây từng xảy ra một trận ẩu đả.
Tiệm mì này cô từng đến không ít lần, là quán của một cặp vợ chồng ngoại tỉnh mở, hương vị rất ngon, mấy quán khác tăng giá, còn quán này vẫn không đổi.
Mỗi lần cô xuống núi hoặc về nhà đúng bữa cơm, quán này luôn là một trong những lựa chọn của cô.
Tiệm được nâng lên, ngăn ra một tầng hai, gia đình chủ quán ba người sống trên đó, con trai họ hình như đang học lớp sáu tiểu học.
Mộc Oánh nhớ lối lên tầng hai nằm ngay sau tủ lạnh, cô vòng qua tủ lạnh, chỉ thấy cái thang trước kia dựng ở lối vào đã bị hạ xuống, nằm trên mặt đất.
Lúc này, cô nghe thấy trên đầu có tiếng động, tấm ván ngăn ở lối vào được mở ra, một cái đầu vội vàng thò ra, nhìn thấy cô thì mắt sáng lên: “Chị Mộc, là chị à!”
“Ừ, một mình em trốn trên đó à?” Mộc Oánh dựng lại cái thang, trèo lên.
“Vâng, trong tiệm xuất hiện rất nhiều quái vật, bố mẹ em bị quái vật cắn rồi bỏ chạy”, Đổng Tiểu Cương nói nhỏ.
Mộc Oánh thở dài, ngày tận thế không có đức tính tôn già yêu trẻ, còn dỗ dành nó như trẻ con thì khác nào hại nó.
“Quái vật đó gọi là tang thi, bị nó cắn sẽ bị nhiễm thành tang thi, tang thi là những xác chết biết đi không có lý trí, không có linh hồn, nên bố mẹ em coi như đã chết.”
Mắt Đổng Tiểu Cương lập tức ngấn lệ, trong lòng nó vốn đã có linh cảm: “Thật sao?”
“Thật”, Mộc Oánh nghiêm túc gật đầu, “bên ngoài còn rất nhiều tang thi như vậy, sau này không có bố mẹ bảo vệ, em chỉ có thể dựa vào chính mình, nên phải nhanh chóng mạnh mẽ lên, mang theo phần của bố mẹ, cùng nhau sống thật tốt.”
Đổng Tiểu Cương cúi đầu, im lặng một lúc, bỗng như nghĩ thông suốt, ngẩng đầu nhìn cô: “Chị Mộc, vậy sau này em có thể đi theo chị không? Chị lợi hại như vậy, có thể dạy em không?”
“Không được, chị không thể dẫn theo em, cũng có thể không dạy em được”, Mộc Oánh tàn nhẫn nói ra sự thật, “chị phải đi Nam Giao, nếu dẫn theo em, lúc gặp tang thi, em không thể chạy trốn hay chiến đấu như chị, chị cũng không có năng lực bảo vệ em, rất có thể sẽ chết.”
“Ở đây vẫn còn an toàn, lương thực dự trữ cũng đủ cho em ăn một thời gian, chỉ là nước không đủ, trước khi đi chị sẽ chuẩn bị cho em, rồi giúp em kích hoạt năng lực, mấy ngày tới em cứ ngoan ngoãn ở đây, tự mình tìm hiểu năng lực, đợi chị từ Nam Giao về sẽ đến đón em.”
“Trong công viên rừng có một cái trại, có thể ngăn tang thi, nhưng mỗi ngày phải nộp 5 đồng tiền đồng, giết khoảng hai con tang thi là có thể ở trong trại một ngày, chị sẽ đưa em tới đó, còn lại phải xem bản thân em.”
“Năng lực? Em cũng có năng lực à?”
“Em chơi game bao giờ chưa? Mỗi người giết một con tang thi, là có thể kích hoạt năng lực như nhân vật trong game, sau khi học tập, đánh bại một con tang thi đơn lẻ không khó.”
Mộc Oánh liếc ra ngoài cửa sổ: “Suỵt, đằng kia có một con tang thi, chị dụ nó qua đây trước.”
Mộc Oánh khẽ gõ cửa kính, thu hút sự chú ý của tang thi, đợi nó bị dụ tới cửa, lại xoay người tới chỗ lối vào tầng lửng gõ xuống sàn, từng bước dụ nó tới chỗ lối vào.
Sau đó dùng chiêu cũ, dùng Phép Trói Buộc trói nó lại, rồi nhảy xuống dùng cuốc đập gãy tay chân nó, rồi bịt miệng nó lại, như vậy thì cơ bản nó không còn khả năng làm hại ai nữa.
Kéo nó lên tầng lửng, Mộc Oánh đưa cho Đổng Tiểu Cương một con dao phay tìm được trong tiệm: “Nào, chặt đứt đầu nó.”
Đổng Tiểu Cương trốn trong góc, bịt chặt miệng mình lắc đầu.
Đây là dì Trương ở cửa hàng tạp hóa đầu đường mà, sao lại biến thành như vậy, đáng sợ quá!
“Nếu em ngay cả chuyện này cũng không dám làm, thì trong thời buổi này em không thể sống nổi, rồi sẽ có ngày biến thành quái vật như vậy, vậy thì em chẳng có chút giá trị nào để được cứu”, giọng Mộc Oánh không chút dao động, “không nhanh lên thì dây leo sắp biến mất rồi! Cơ hội chỉ có một lần.”
Mấy ngày sống một mình đã khiến Đổng Tiểu Cương trưởng thành hơn không ít, nó không hiểu, chị Mộc trước kia dịu dàng xoa đầu nó sao lại tàn nhẫn như vậy, nhưng ánh mắt chị khiến nó biết, nếu nó không làm theo, chị sẽ thật sự không quan tâm đến nó nữa.
Đổng Tiểu Cương vừa khóc vừa bước tới, Mộc Oánh không nói lời nào nhét con dao phay vào tay nó, chỉ vào cổ tang thi nói: “Chặt chỗ này, dùng hết sức.”
“Đừng nhìn chị, em không chặt thì chị đi đấy.”
Đổng Tiểu Cương nhắm mắt, tay run rẩy, giơ dao lên.
“Mở mắt ra, nhìn rõ rồi chặt, sau này không ai giúp em chặt tay chân tang thi, trói chặt lại rồi đưa cho em chặt đâu!”
Giọng nghiêm khắc của Mộc Oánh khiến Đổng Tiểu Cương suýt làm rơi dao.
Nó mở đôi mắt đẫm lệ, thực ra nước mắt làm mờ mắt, trong bóng tối mờ mịt này nó chẳng nhìn rõ hình dạng con tang thi, nó nghiến răng chặt xuống.
“Chưa đủ, chặt nữa, mạnh lên!”
Có nhát đầu tiên, liền có thêm nhiều nhát nữa, Đổng Tiểu Cương chặt càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.
“Được rồi, đủ rồi”, Mộc Oánh kéo nó ra, giúp nó lau nước mắt, “em thấy chưa, giết chúng cũng không khó gì, cổ chúng cũng mong manh như người thường.”
“Giết tang thi xong, sẽ rơi ra tiền đồng, tiền đồng dùng để nộp phí vào trại, may mắn đấy, có 3 đồng, đi nhặt lên cất đi”, Mộc Oánh chỉ vào số tiền đồng trên người tang thi nói.
Đổng Tiểu Cương im lặng nhặt tiền đồng lên, kinh ngạc nhìn thi thể tang thi hóa thành tro bụi biến mất.
“Nhặt vật phẩm rơi lên rồi, thi thể sẽ biến mất, những người bị ép biến thành tang thi cũng có thể yên nghỉ, vừa rồi em đã mở được sổ tay người chơi của mình rồi đúng không? Tự mở ra xem, rồi chọn nghề nghiệp của mình là có thể có được năng lực giống chị”, Mộc Oánh lùi sang một bên, nhặt đám chai nước khoáng rỗng trong góc, dùng Phép Tạo Nước đổ đầy chúng.
“Chú ý đọc kỹ phần giới thiệu về thuộc tính, thuộc tính rất quan trọng đối với nghề nghiệp, khuyên em tốt nhất nên chọn nghề dựa trên thế mạnh thuộc tính của mình, ngoài ra những nghề có khả năng tấn công tầm xa sẽ an toàn hơn với em, có gì không hiểu cứ hỏi chị.”
Mộc Oánh không hỏi kỹ tình hình thuộc tính của nó, đây là thông tin khá riêng tư đối với mỗi người.
Chuẩn bị nước xong, Đổng Tiểu Cương vẫn không nói một lời, im lặng nhìn sổ tay người chơi của mình.
Mộc Oánh cũng không ép, làm đến mức này cô đã thấy không hổ thẹn với lương tâm, cô lặng lẽ ngồi sang một bên nhắm mắt dưỡng thần, để nhanh chóng hồi phục điểm pháp lực.
Mấy giờ trôi qua, điểm pháp lực của Mộc Oánh đã tràn đầy trở lại, cô đứng dậy vươn vai hoạt động tay chân: “Chị đi đây, em tự trốn cho kỹ, nhân lúc này rèn luyện năng lực nghề nghiệp của mình cho tốt.”
Đổng Tiểu Cương ngồi xổm bên tường không nhúc nhích, Mộc Oánh cũng không để bụng, kiểm tra tình hình xung quanh xong, liền mở tấm ván ngăn tầng lửng định xuống.
Sau khi xuống, cô lại lấy cái thang xuống dựng sát tường.
Tấm ván ngăn tầng lửng “răng rắc” lại được mở ra một khe nhỏ: “Chị Mộc…”
“Hả?” Mộc Oánh ngẩng đầu nhìn nó.
“Cảm ơn chị, còn nữa… em chọn là tuần lâm khách…”, nói xong nó vội vàng hạ tấm ván xuống.
“Thằng bé này, nghĩ thông là tốt rồi”, Mộc Oánh khẽ nhếch khóe miệng, “nhưng tuần lâm khách là nghề gì vậy?”
