Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trò Chơi Sinh Tồn: Người Khác Đánh Quái, Ta Làm Ruộng Thành Lãnh Chúa - Mộc Huỳnh > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Nhà Trên Cây

 

Thiếu gỗ thì lấy năng lượng bù vào, chỉ có thể trông chờ vào việc kiếm thêm năng lượng.

 

Mộc Oánh chợt nảy ra ý tưởng, Suối Phục Hồi chắc có giá trị khá cao nhỉ, dù sao nó cũng là sản phẩm của trang bị thần thoại màu cam, với lại dùng xong ngày mai lại đầy lại thôi.

 

Cô chuyển toàn bộ chỗ Suối Phục Hồi còn lại thành năng lượng, quả nhiên không làm cô thất vọng, tận 200 điểm.

 

Tự dưng giàu lên, Mộc Oánh tự tin hơn hẳn, dứt khoát chuyển hóa bản vẽ nhà trên cây.

 

Thứ quan trọng nhất để xây nhà trên cây chính là cây to, cây càng cao càng tốt. Ưu điểm là không ảnh hưởng đến sự phát triển của cây, mà còn cách mặt đất một khoảng, tận dụng không gian hiệu quả hơn.

 

Khu rừng này nằm sát rừng Thanh Sơn, cây đều có tuổi đời khá cao, chỉ cần 3 cây là có thể chống đỡ một căn nhà trên cây nhỏ nhất, khoảng 20 mét vuông. Xây một căn cần 20 năng lượng, 20 gỗ.

 

Mộc Oánh thử xây một căn nhà trên cây loại nhỏ nhất.

 

Từng tấm ván gỗ dần dần thành hình tại vị trí cô chọn, tạo thành một căn nhà nhỏ trên cây mái nhọn. Những dây leo vốn bám trên thân cây được kéo lên tường nhà, kết hợp với cửa sổ và cửa ra vào hình vòm nhỏ xinh, có cảm giác cổ tích mộng mơ, hoàn toàn phù hợp với trí tưởng tượng của cô.

 

Trong ngày tận thế tàn khốc, một nơi ở ấm áp và tốt đẹp như vậy khiến người ta yên tâm hơn nhiều.

 

Trước cửa nhà trên cây có một cái sân nhỏ, trên lan can có khắc dòng chữ “Nhà trên cây số 1”, bên cạnh còn treo một cái thang gỗ.

 

Mộc Oánh trèo lên theo chiếc thang gỗ, đẩy cửa bước vào, bên trong trống trơn, chẳng có đồ đạc gì, chỉ có một lò sưởi nhỏ nối với ống khói ở góc phòng, lò sưởi còn liền với một cái bếp nhỏ.

 

Đồ đạc không thuộc về công trình của lãnh địa, không có cũng là bình thường, nhưng cái lò sưởi này lại được làm bằng gỗ, y hệt chất liệu của căn nhà.

 

Mộc Oánh búng tay một cái, một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay, cô đưa ngọn lửa hơ vào tấm ván gỗ, bề mặt ván gỗ cứ như có một lớp màng vô hình, không hề bị ảnh hưởng bởi lửa.

 

Khả năng chống cháy thế này đúng là hiếm có, sau này có đốt lửa nấu ăn trong nhà cũng không lo hỏa hoạn.

 

Mộc Oánh vuốt ve những đường vân trên gỗ, còn ngửi thấy mùi thơm của gỗ, cô lập tức thích căn nhà này.

 

Tiếc là số gỗ chỉ đủ xây một căn nhà trên cây, nếu không đủ gỗ thì 1 điểm năng lượng có thể thay thế 2 đơn vị gỗ.

 

Mộc Oánh tính toán, sau khi chuyển hóa bản vẽ cửa hàng, số năng lượng còn lại có thể xây thêm 3 căn nhà trên cây nữa mà vẫn còn dư 20 điểm.

 

Cô dành 100 năng lượng để chuyển hóa bản vẽ cửa hàng.

 

Sau khi đổi, trên bản vẽ cửa hàng xuất hiện các loại hình chiêu thương.

 

【Loại hình chiêu thương: tổng hợp, quần áo, thực phẩm, đồ đạc, vũ khí, phòng cụ, trang sức, vật liệu, dược tề...】

 

Mộc Oánh mở một danh mục, bên trong đều là những cửa hàng mà lãnh địa cấp doanh trại có thể chọn.

 

Nhìn sơ qua, hàng hóa bán đủ thứ, có loại chi phí chiêu thương quá cao, có loại yêu cầu quá cao.

 

Trong đó phổ biến và rẻ nhất là cửa hàng tạp hóa cấp thấp trong loại hình tổng hợp, không cần tốn thêm năng lượng, chỉ cần đáp ứng yêu cầu của nhà buôn là được.

 

Đây cũng là thứ cô đang cần, cửa hàng tạp hóa về cơ bản bao gồm tất cả các khía cạnh của ăn, mặc, ở, đi lại. Tuy lựa chọn không nhiều, nhưng nếu doanh trại có một cửa hàng tạp hóa, chỉ cần có tiền là về cơ bản có thể sống sót.

 

Ngay cả cửa hàng tạp hóa, các nhà buôn khác nhau cũng có đặc điểm và yêu cầu khác nhau.

 

【Tạp hóa Đồng Tệ: bán đồ dùng mạo hiểm thông thường, đầy đủ chủng loại, giá rẻ, yêu cầu số lượng cư dân lớn hơn 100, thuế ≤ 4%.】

 

【Tạp hóa Hữu Gia: bán đồ dùng mạo hiểm thông thường và các loại vải, yêu cầu nhà ở kết cấu hai tầng, không thu tiền thuê nhà, thuế ≤ 5%】

 

...

 

Mộc Oánh tìm kiếm rất lâu, hầu hết đều giống hai cái trên, có yêu cầu về số lượng cư dân, hoặc yêu cầu về kiểu dáng cửa hàng, thuế. Thuế thì còn dễ nói, chứ số lượng cư dân thì không thể làm gì được.

 

Hàng hóa bán ra đại khái giống nhau, đều bao gồm đồ dùng mạo hiểm thông thường, nhưng có một số cửa hàng giống như Tạp hóa Hữu Gia, có hàng hóa đặc sắc.

 

Cuối cùng Mộc Oánh đành lọc trực tiếp những cửa hàng tạp hóa phù hợp với yêu cầu.

 

【Tạp hóa Cây Sồi: bán đồ dùng mạo hiểm thông thường, thu mua các loại vật liệu động thực vật, yêu cầu lãnh địa có khí tức tự nhiên nồng đậm, cây cối tươi tốt.】

 

So với những cửa hàng trước, yêu cầu của cửa hàng này đơn giản hơn nhiều, thậm chí không yêu cầu thuế, khiến Mộc Oánh hơi lo lắng về năng lực kinh doanh của chủ tiệm.

 

Nhưng yêu cầu về khí tức tự nhiên khiến Mộc Oánh rất thích, có cảm giác như gặp được người cùng chí hướng. Cửa hàng như vậy chắc sẽ hài lòng với môi trường lãnh địa của cô chứ?

 

Mộc Oánh trực tiếp dùng căn nhà số 1 làm địa chỉ để chiêu thương.

 

【Chiêu thương thành công, nhà buôn sẽ nhập trú vào ngày làm việc tiếp theo, thời gian đếm ngược: 13:59:59】

 

“Ngày làm việc?” Mộc Oánh tính toán, chắc phải đợi đến sáng mai, cô cũng đợi được.

 

Mộc Oánh xây nốt 3 căn nhà trên cây còn lại, cũng đánh số.

 

“Nhà trên cây số 2 (đã cho thuê)”

 

“Nhà trên cây số 3 (tiền thuê: 10 đồng/ngày)”

 

“Nhà trên cây số 4 (tiền thuê: 10 đồng/ngày)”

 

Bây giờ mọi người trong tay đều không có nhiều tiền, nhà ở dùng để cho thuê thì hợp lý hơn. Căn số 2 cô định tự ở, nên trạng thái trên bảng hiệu hiển thị là đã cho thuê. Căn số 3 và 4 đều định cho thuê, chờ tích lũy thêm năng lượng thì có thể tiếp tục xây.

 

Cứ dùng Suối Phục Hồi để chuyển hóa thành năng lượng mãi thì hơi lãng phí, lãnh địa phát triển tốt nhất vẫn nên tự cung tự cấp.

 

Ngoài ra, Mộc Oánh còn thay đổi hình dạng của lá chắn lãnh địa.

 

Lãnh địa được bao quanh bởi những bức tường thấp làm từ dây leo phát ra những đốm sáng lấp lánh. Thứ phát sáng là những đường vân trên lá của dây leo. Gần hồ Nguyệt còn có một cái cổng hình vòm được tết từ những dây leo to bằng cánh tay, trên đỉnh khung cửa treo một tấm biển, trên đó viết “Doanh trại Thanh Sơn”, chữ cũng phát ra ánh sáng nhè nhẹ, vừa nổi bật vừa đẹp mắt, có thể thu hút thêm nhiều người đến.

 

Bên cạnh cổng doanh trại còn có một tấm bảng thông báo hai mặt cũng được tạo hình từ dây leo, trên đó có một đoạn văn bản, dù đứng ở ngoài hay trong doanh trại đều có thể nhìn rõ.

 

Đây là quy tắc lãnh địa mà cô vừa đặt ra. Quy tắc do lãnh chúa đặt ra thì người khác không thể vi phạm, cô ở trong lãnh địa của mình tuyệt đối an toàn.

 

“Quy tắc doanh trại Thanh Sơn (tạm thời):

 

1. Phí vào cửa: 5 đồng/ngày

 

2. Thuế 5%

 

3. Cấm mọi hình thức đánh nhau trong doanh trại

 

4. Cấm phá hoại cơ sở vật chất của doanh trại (bao gồm cả cây cối trong doanh trại)”

 

Dù là cổng doanh trại, bức tường thấp hay tấm bảng thông báo này, thực ra đều chỉ là hình thức bên ngoài. Mộc Oánh chỉ thay đổi ngoại hình của lá chắn lãnh địa, những dây leo đó không phải là sinh vật thật, chỉ là một phần của lá chắn.

 

Nhưng người khác thì chỉ có thể ra vào doanh trại qua cái cổng này, còn bản thân cô thì không bị giới hạn, có thể vào từ bất kỳ vị trí nào.

 

Phí vào cửa thấp hơn một nửa so với các doanh trại khác, không phải cô không muốn kiếm tiền, mà thực sự doanh trại của cô còn rất nguyên thủy, chỉ có một cửa hàng. Giai đoạn đầu kiếm đồng cũng không dễ, chi bằng đi theo hướng bán ít lãi nhiều, tiện cho việc nhanh chóng tích lũy vốn.

 

Có thêm bức tường, cổng đẹp đẽ và bốn căn nhà trên cây, cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của một doanh trại.

 

Mộc Oánh dọn tất cả đồ đạc đến căn nhà trên cây số 2 ngay trong đêm.

 

Vì không có kệ để đồ, hầu hết đồ đạc chỉ có thể chất đống dưới sàn, hiệu quả sử dụng không gian rất thấp.

 

May là đồ đạc để ở đây rất an toàn. Ổ khóa cửa sổ và cửa ra vào của căn nhà tuy rất đơn giản, chỉ có tác dụng đóng mở, nhưng khả năng chống trộm của căn nhà lại rất tốt. Chỉ cần cửa sổ và cửa ra vào ở trạng thái đóng là người ngoài không thể vào được.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi