Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trò Chơi Sinh Tồn: Người Khác Đánh Quái, Ta Làm Ruộng Thành Lãnh Chúa - Mộc Oánh > Chương 75

Chương 75

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 75 có bản audio.

Chương 74: Một mũi tên xuyên lưỡi

 

Mộc Oánh đeo cây cung gỗ xanh sau lưng rời khỏi lãnh địa, đi về phía nghĩa địa.

 

Viên Cổn Cổn có chỉ số nhanh nhẹn quá thấp, tuy nó rất trâu bò nhưng không thể miễn dịch độc tố, nên cô không dẫn nó theo.

 

Tiệm cầm đồ Đồng Tệ định giá lưỡi và móng tay của thây ma ăn thịt như một viên đá quý rơi xuống nước, khơi dậy quyết tâm kiếm tiền của vô số người. Nghĩa địa vốn vắng vẻ giờ đây xung quanh chỗ nào cũng có người trốn trong bóng tối.

 

Có người còn nhân lúc đông người, thây ma ăn thịt chưa xuất hiện, vội vàng chuyển xác của người thân bạn bè chưa bị hại đi nơi khác.

 

Đợi mãi đến tận chiều tối.

 

Mãi đến khi ánh sáng tối sầm lại, thây ma ăn thịt mới từ trong đống tường đổ đi ra.

 

Trong lúc chờ đợi, có không ít người sốt ruột bỏ đi tạm thời.

 

Mộc Oánh không khỏi cảm thán vận may hôm qua của mình, nếu thây ma ăn thịt thường ra ngoài vào giờ này, thì hôm qua cô mới thật sự là trùng hợp.

 

Hôm nay số lượng thây ma ăn thịt ra ngoài vẫn chỉ có năm con như hôm qua, nhưng nhìn từ đám giẻ rách quấn trên người, chỉ có hai con là đã ra hôm qua.

 

Mộc Oánh trốn trên một cái cây lớn bên ngoài nghĩa địa. Chỗ này cây cối rậm rạp, cô hoàn toàn có thể dùng phép mạng nhện để nhảy nhót trên cây mà không lo bị thây ma ăn thịt áp sát.

 

Nhìn thấy thây ma ăn thịt dần tiến vào tầm bắn của mình, Mộc Oánh lấy ra một miếng vải bông thấm nước bịt lên miệng mũi, lại thêm một lớp Phòng Hộ Độc Tố cho chắc chắn.

 

Bọn thây ma ăn thịt chạy đến nghĩa địa nhìn thấy những ngôi mộ trống trơn thì hoàn toàn nổi điên. “Lương thực dự trữ” biến mất không cánh mà bay, vậy thì đem người sống ra chế biến vậy. Chỉ cần thêm chút gia công, thứ khí tức sinh mệnh kinh tởm trên người bọn chúng sẽ biến thành tử khí thơm ngon.

 

Những kẻ tưởng rằng mình trốn rất kỹ không ngờ vừa đối mặt đã bị thây ma ăn thịt phát hiện, đặc biệt là những kẻ tụ tập trốn cùng nhau, bị bọn thây ma ăn thịt “chiếu cố” đặc biệt.

 

Trận chiến bùng nổ.

 

May là mọi người đều bịt vải bông ướt trên mặt, chất độc không tạo thành uy hiếp.

 

Nhưng thây ma ăn thịt thân hình cao lớn, tay chân dài, móng tay sắc bén chính là vũ khí tự nhiên, chiếc lưỡi dài linh hoạt ngoe nguẩy càng khiến người ta kiêng dè, mà bọn chúng còn hiểu rõ quy luật tấn công tập thể, không bị đám người hỗn loạn chia rẽ.

 

Những người có thủ đoạn tấn công tầm xa thì còn đỡ, những kẻ chỉ có thể cận chiến thì khó tìm được chỗ ra tay.

 

Đội ngũ có tổ chức còn có thể phối hợp chống đỡ một chút, những người lỏng lẻo hơn một chút không cẩn thận bị chiếc lưỡi dài của thây ma ăn thịt liếm trúng, không bao lâu sau đã mất đi khả năng hành động, thân thể cứng đờ.

 

Phép Trói Buộc của Mộc Oánh hiệu quả ngăn cản cũng không tốt lắm, sức mạnh của thây ma ăn thịt lớn hơn yêu tinh nhiều, móng tay lại đặc biệt sắc bén, phối hợp với nhau không bao lâu là thoát ra được.

 

May là cũng có thể kéo dài được chút thời gian, để những người trúng độc tê liệt có cơ hội được đồng đội lôi đi.

 

Dù vậy, những kẻ trốn gần nghĩa địa, tưởng rằng hiệu quả thị giác rất kín đáo, không ngờ thây ma ăn thịt trực tiếp nổi điên, bị áp sát trong lúc không kịp phòng bị, trong số đó có vài kẻ không kịp chạy thoát.

 

Trúng độc tê liệt xong, lập tức bị thây ma ăn thịt mổ bụng.

 

Tuy còn chưa chết hẳn, nhưng cũng không sống nổi nữa.

 

Nhìn thấy đại đa số mọi người đều đã phản ứng lại, người chạy chạy, người kết trận kết trận, hình thành chiến lực ổn định, Mộc Oánh liền ngừng thi triển phép trợ giúp, đổi cây cung gỗ xanh sang tay.

 

Kéo dây cung không tên, cung căng tên hiện, kỹ năng Điểm Ngắm giúp cô trong nháy mắt phán đoán ra điểm ngắm thích hợp nhất, buông tay, mũi tên vút một tiếng bắn ra.

 

Lão Mao cùng đàn em của hắn đang gian nan né tránh chiếc lưỡi dài của thây ma ăn thịt, còn không dám chém vào đầu lưỡi, bởi vì chỉ có lưỡi thây ma ăn thịt bị chém đứt tận gốc mới bán được giá, mỗi ngắn một đoạn là giảm giá đi kha khá.

 

Kết quả liền nhìn thấy một mũi tên không biết từ đâu bắn tới, trực tiếp xuyên qua má của thây ma ăn thịt, đồng thời xuyên thủng cả gốc lưỡi.

 

Chỉ trong nháy mắt, mũi tên đó đã biến mất, nếu không phải trước mặt con thây ma ăn thịt này có lỗ máu trên mặt, và cái lưỡi rũ ra thành dải, không cử động được, chỉ sợ hắn đều cho là ảo giác.

 

“Lão đại, là ma quỷ!”

 

“!” Lão Mao suýt nữa bị dọa nhảy dựng, không vui đá hắn một cái.

 

Còn tưởng lại có quái vật gì tới nữa, may là kịp nhớ ra tên đàn em này từ sau khi bị roi quất một trận vẫn không nhịn được miệng lưỡi gọi Mộc Oánh là ma quỷ, lúc này mới không làm trò cười.

 

“Mày cho tao quản tốt cái miệng của mày vào!”

 

Hắn hướng về phía mũi tên bắn tới cười lấy lòng một chút, mới nói với đàn em: “Nhanh lên, xử lý con thây ma ăn thịt không lưỡi này, móng tay còn có thể bán được kha khá tiền đấy!”

 

Theo phong cách hành sự trước nay của Mộc Oánh, chắc chắn cô sẽ không chiếm lợi của bọn họ, đây là cơ hội tốt!

 

Mộc Oánh chậm rãi không bắn mũi tên thứ hai, một xạ thủ ưu tú phải biết chờ đợi, cô đang chờ thây ma ăn thịt lộ ra góc độ thích hợp.

 

Bên dưới có mấy kẻ lanh lợi cũng nhận ra điểm này, dần dần điều chỉnh vị trí, cố ý để thây ma ăn thịt nghiêng về phía Mộc Oánh.

 

Mộc Oánh cũng nắm bắt cơ hội, kỹ năng chủng tộc tinh linh là tinh thông cung tiễn khiến tốc độ bắn tên của cô đạt tới tầm cao mới, lưỡi của thây ma ăn thịt lần lượt bị phế bỏ.

 

Mất đi lưỡi, mức độ uy hiếp của thây ma ăn thịt giảm xuống thẳng, những kẻ vốn đã có ý bỏ chạy lập tức ùa lên.

 

Bộ não bị dục vọng ăn uống khống chế của thây ma ăn thịt hoàn toàn không thể phán đoán được nguồn gốc của mũi tên, theo ba tên đồng bọn bị đám thức ăn còn chưa kịp chế biến này đẩy ngã, bộ não nghèo nàn của bọn chúng cuối cùng cũng ý thức được nguy hiểm, bắt đầu chạy về phía vách núi.

 

Bất quá trước khi đi, có một con vẫn không nỡ rời xa những thi thể cao lớn tươi mới của đồng bọn, nhịn không được túm lấy một cỗ.

 

Lòng tham khiến nó đi đến chỗ diệt vong.

 

Một con khác cũng không kịp chạy tới vách núi, bị dây thừng do đội của Niếp Dĩnh giăng ra làm vấp ngã.

 

Thây ma ăn thịt lấy thi thể của sinh vật giống người làm thức ăn, chờ khi bọn chúng biến thành thi thể, cũng không thoát khỏi số phận bị người ta cắt lưỡi chặt móng.

 

Nếu không phải Tiệm cầm đồ Đồng Tệ không thu bộ phận khác, chúng có lẽ còn thê thảm hơn.

 

Tiếp theo chính là phần chia chiến lợi phẩm ai cũng thích, bất quá mọi người đều không tự tiện động, rất ăn ý phân giải lưỡi và móng tay ra, mời Mộc Oánh lấy trước.

 

“Ta lấy hai phần là được, còn lại các ngươi xem tình hình giết chóc của mình mà chia”, Mộc Oánh nói xong liền từ trên mỗi con thây ma ăn thịt nhặt bốn cái móng tay, quy đổi thành 20 đồng tiền đồng.

 

Mỗi con thây ma ăn thịt trên người vật liệu cũng chỉ khoảng 100 đồng tiền đồng.

 

Lão Mao vui vẻ thu lại số vật liệu còn lại của con thây ma ăn thịt mà đội của hắn ra tay giết chết, còn vừa nói với đàn em: “Xem đi, cô ta không phải người tham lam, chúng ta nhặt được món hời to rồi.”

 

Dù sao nếu không có một mũi tên thần kỹ kia của cô ta, đội của bọn họ đừng nói là hạ được một con thây ma ăn thịt, kiếm lời 80 đồng tiền đồng, nói không chừng còn có người bị thương vong.

 

“Lão đại, bên Lục Tử truyền tin tới, nói có mấy kẻ thừa lúc chúng ta trói chân đám thây ma ăn thịt này, tiến vào phó bản rồi”, đội của bọn họ chuyên mở một cái post trên diễn đàn, ước định ám hiệu, dùng để truyền tin tức.

 

Lão Mao khinh thường hừ một tiếng, rất xem thường những kẻ trục lợi muốn nhặt món hời, ngay cả lão Mao hắn đều đã cải tà quy chính, vậy mà vẫn còn có những kẻ không có mắt như vậy.

 

Bất quá hắn vẫn không dám trực tiếp đi tìm Mộc Oánh nói, bèn tìm một người trung gian khá quen thuộc, đem tin tức đưa cho Mộc Oánh.

 

“Ta đoán bọn họ không phải đi chiếm tiện nghi, mà là đi chịu chết, hôm nay mấy con thây ma ăn thịt này, có mấy con không phải là những con hôm qua ta nhìn thấy”, Mộc Oánh vô sự nhún vai, hy vọng bọn họ có kết quả tốt!

 

Đàn em của Lão Mao vẫn còn sợ hãi, bọn họ cũng từng nghĩ đến việc thừa cơ đi nhặt món hời, là lão đại ngăn cản bọn họ, nhưng vẫn còn chút không cam lòng, Lão Lục mới ở bên kia nhìn chằm chằm, quả nhiên đúng như lão đại nói, ngoan ngoãn một chút, đi theo Mộc Oánh thì luôn không lỗ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi