Chương 27: Thẻ kỹ năng đặc biệt
Hứa Yến hắng giọng, vô cùng nghiêm túc tự tiến cử: “Chị Nguyễn, hôm nay do em không được khỏe nên mùi vị mới hơi kém. Chị cho em thêm một cơ hội nữa, em đảm bảo sẽ làm cho chị hài lòng.”
“Hoặc chị nói cho em biết chị thích ăn vị gì, em sẽ đi học.”
Đại Đầu, Tiểu Hổ: “…”
Bộ dạng nịnh nọt siêng năng này, còn là chị Yến mà họ quen sao?
Tiếc là họ thật sự không biết nấu ăn, nếu không cũng muốn tự tiến cử thử.
Kết quả cuối cùng tất nhiên là bị Nguyễn Ngọt từ chối không thương tiếc.
Ba người Hứa Yến dọn dẹp nhà bếp xong, lúc đi còn chu đáo đóng cổng viện lại.
Nguyễn Ngọt nửa nằm trên sofa, buồn chán lướt xem nhiệm vụ trên màn hình sáng.
Nhiệm vụ hằng ngày bị cô vuốt qua ngay.
Bấm vào trang nhiệm vụ được hệ thống phát hành đầu tiên.
【Nhiệm vụ 1: Giết cha mẹ Lâm.】(đã hoàn thành)
【Nhiệm vụ 2: Hủy hoại khuôn mặt Lâm Chi Hạ và giết cô ta】(đang tiến hành)
【Nhiệm vụ 3: Giết Phương Sâm Nhiên】(đang tiến hành)
Ánh mắt Nguyễn Ngọt dừng lại trên nhiệm vụ 3 một lúc.
Đột nhiên hỏi: “001, trước khi chết Lâm Chi Tình nói hủy bỏ nhiệm vụ 3, vậy nhiệm vụ 3 này còn tính là nhiệm vụ sao?”
[Ký chủ, một khi nhiệm vụ đã được liên kết với thẻ tế và xác nhận có hiệu lực, thì không thể hủy bỏ, không thể thay đổi.]
[Cho dù người phát hành muốn thay đổi chỉ lệnh vào phút chót, hoặc chủ động từ bỏ nhiệm vụ, hệ thống cũng sẽ cưỡng chế khóa chặt thiết lập ban đầu.]
[Một khi nhiệm vụ được phát hành, sẽ tiếp tục thực hiện theo quy tắc ban đầu cho đến khi hoàn thành hoặc thất bại hoàn toàn.]
“Hiểu rồi.”
Ý là đã bắn đi thì không thể thu lại.
Nguyễn Ngọt không hứng thú với ân oán giữa Lâm Chi Tình và bọn họ.
Cô chỉ nhớ đến hai kẻ đã chạy thoát, không khỏi khẽ thở dài.
Có đôi khi con người thật sự không thể do dự.
Cô chỉ giả vờ một chút, vậy mà để Lâm Chi Tình thả người đi mất.
Ai mà ngờ được chứ.
Người là do cô chỉ định giết, cuối cùng lại vì cô mà bị thả.
Nguyễn Ngọt không hiểu cô ta nghĩ gì.
Là một hệ thống đồng hành chu đáo, khi nhận thấy ký chủ có thắc mắc, phải kịp thời giải đáp:
[Ký chủ, đây chắc là cái mà con người thường gọi là não tình yêu.]
[Yêu và hận vốn cùng một gốc, do yêu sinh hận, do hận sinh yêu, đến cuối cùng không phân biệt được là yêu hay hận, chỉ bị chấp niệm dắt đi. Đây chính là nghịch lý cảm xúc của con người, càng muốn thoát ra, càng bị trói chặt.]
[Loại cảm xúc này thường rất phức tạp.]
Nguyễn Ngọt: “…”
Lải nhải, nói cái gì vậy trời.
Nguyễn Ngọt không lọt tai một câu nào.
Cô vẫn nên nghĩ cách tìm Phương Sâm Nhiên và Lâm Chi Hạ thì hơn.
Giết họ không khó, khó là tìm được họ.
Phương Sâm Nhiên và Lâm Chi Hạ trông không giống người thiếu suy nghĩ, trong khi biết rõ cô muốn giết họ, khả năng họ tự xuất hiện trước mặt cô gần như bằng không.
Lỡ như họ thật sự trốn thành công ba tháng, vậy chẳng phải cô phải quay về cái nơi quỷ quái không thấy ánh mặt trời đó sao?
Nghĩ đến cảnh đó, Nguyễn Ngọt lắc đầu nguầy nguậy.
Không được.
Cô vất vả lắm mới ra được, cô ra là để tận hưởng cuộc sống.
Cuộc sống tươi đẹp của cô mới chỉ bắt đầu.
Nguyễn Ngọt hỏi: “001, các cậu có thứ gì có thể tìm người trực tiếp không?”
“Hoặc là loại có thể đưa người đến trước mặt tôi ấy?”
[Có, ký chủ.]
[Có một loại thẻ kỹ năng gọi là thẻ định vị, nhập tên và số hiệu của người chơi, có thể trực tiếp khóa vị trí của người chơi đó.]
Mắt Nguyễn Ngọt sáng lên, đồ tốt đây.
“Cho tôi hai cái.”
[001: …]
Cho dù nó chỉ là một đoạn mã không có cảm xúc, nhưng khi đối mặt với yêu cầu vô lý mà đầy tự tin của ký chủ, cũng sẽ cảm thấy bất lực.
[Ký chủ xin lỗi, số vàng của bạn không đủ, hiện tại không thể mua thẻ định vị.]
[Bạn có thể mở thẻ vũ khí, có xác suất 0.00000001% mở ra thẻ định vị, hoặc tích lũy vàng rồi mua thẻ định vị.]
Nguyễn Ngọt: “Thẻ định vị bao nhiêu một cái?”
[Một vạn vàng một cái, ký chủ.]
Nguyễn Ngọt nhíu mày: “…”
Giá này có hợp lý không vậy?
Hiện tại trong tay cô có mười thẻ vũ khí, dựa theo vận khí của cô, xác suất mở ra thẻ định vị là con số không.
Mà vàng cũng khó kiếm, hiện tại cô vẫn đang nợ.
“001, cho tôi hai thẻ định vị, cậu cứ ghi sổ trước đi, sau này tôi trả dần.”
Nguyễn Ngọt chỉ có một suy nghĩ, nợ nhiều không ngại.
Nợ ít nợ nhiều gì chẳng phải nợ?
[Ký chủ xin lỗi, phạm vi quyền hạn của tôi không hỗ trợ chức năng ghi sổ, tất cả vật phẩm mua cần được thanh toán theo số dư vàng hiện có theo thời gian thực, không thể thực hiện thao tác thiếu nợ.]
Nguyễn Ngọt u sầu nói: “Cậu là hệ thống thật mà còn không bằng cái hệ thống giả trước kia?”
[Ký chủ, không giống nhau. Cô ta lợi dụng kẽ hở, bây giờ đã bị hệ thống chính vá lại rồi.]
Nguyễn Ngọt: “…”
Giết sớm quá.
Nguyễn Ngọt vẫn chưa từ bỏ, lần lượt đưa ra vài ý tưởng, đều bị 001 bác bỏ từng cái.
Tổng kết lại, muốn có thẻ định vị, hoặc là cố gắng kiếm vàng để mua trong cửa hàng, hoặc là tự mở thẻ vũ khí cầu may.
Muốn đi đường tắt, không cửa đâu.
Nguyễn Ngọt mệt mỏi trong lòng, cả người ngã xuống sofa, như đã cam chịu, “Ngoài nhiệm vụ hằng ngày tặng 2 vàng, còn cách nào khác để kiếm vàng sao?”
Cứ dựa vào 2 vàng hằng ngày để mua thẻ định vị, còn không bằng cầu nguyện Phương Sâm Nhiên và Lâm Chi Hạ tự dâng mạng đến cửa, còn có hy vọng hơn.
[Có, ký chủ.]
Nhắc đến chuyện này, giọng điện tử của 001 rõ ràng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.
Nó điều chỉnh các cách kiếm vàng lên màn hình sáng, tiện cho Nguyễn Ngọt xem.
[Ký chủ xem đi.]
Nguyễn Ngọt chậm rãi xem.
Trên màn hình sáng, liệt kê rõ ràng các cách kiếm vàng, chữ viết ngay ngắn, mỗi mục còn ghi chú xác suất và phạm vi số lượng đại khái.
1. Thưởng nhiệm vụ thông thường: Hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày rơi cố định 2 vàng. Vượt qua nhiệm vụ phó bản dựa theo độ khó (đơn giản/bình thường/khó), xác suất nhận được 1-50 vàng không đồng đều.
2. Rơi từ quái hoang: Quái hoang trong khu vực không phải phó bản, đều có xác suất nhất định rơi vàng, số lượng ngẫu nhiên.
3. Thưởng bảng xếp hạng: Cuối mỗi tháng dựa theo thứ hạng để tính toán, nhận được phần thưởng vàng tương ứng.
4. Thành tựu đạt được: Mở khóa thành tựu chỉ định (như lần đầu thông quan, lần đầu giết… v.v.) có thể nhận được phần thưởng vàng do hệ thống chỉ định một lần.
…
Xem xong, Nguyễn Ngọt đột nhiên cảm thấy khả năng Phương Sâm Nhiên và Lâm Chi Hạ tự dâng mạng đến cửa còn lớn hơn.
Nguyễn Ngọt không thèm để ý đến 001 nữa, lấy mười thẻ vũ khí trong túi đồ ra.
Trong lòng nảy ra một ý nghĩ ngây thơ.
Lỡ đâu? Lỡ đâu cô thật sự mở ra được thì sao?
Giữ ý nghĩ này, Nguyễn Ngọt quyết định mở một cái thử.
【Thẻ vũ khí ngẫu nhiên】: Có thể mở ra các loại thẻ kỹ năng ngẫu nhiên.
【Mở một lần?】
Vốn định mở một cái xem hiệu quả, kết quả tay nhanh quá, không cẩn thận bấm mở tất cả.
Ánh trắng lóe lên, trên màn hình sáng liền hiện ra vài dòng tin nhắn hệ thống.
【Chúc mừng người chơi Nguyễn Ngọt mở thẻ vũ khí ngẫu nhiên, nhận được thẻ kỹ năng đặc biệt [Khu vườn trong mơ] *8】
【Chúc mừng người chơi Nguyễn Ngọt mở thẻ vũ khí ngẫu nhiên, nhận được thẻ vũ khí cấp A [Dao phay của ông Chu] *1】
【Chúc mừng người chơi Nguyễn Ngọt mở thẻ vũ khí ngẫu nhiên, nhận được thẻ kỹ năng đặc biệt [Sao rơi ánh sáng] *1】
…
Không có thẻ định vị, chuyện nằm trong dự đoán.
Nguyễn Ngọt cũng không bận tâm, tiện tay xem thông tin của vài thẻ kỹ năng.
【Khu vườn trong mơ】: Sau khi kích hoạt sẽ tạo ra khu vườn ảo giác, có thể xoa dịu cảm xúc, xua tan lo lắng, khiến con người vui vẻ thoải mái, duy trì thời gian một ngày.
【Sao rơi ánh sáng】: Triệu hồi ánh sao khắp trời biến thành mưa chữa lành, khôi phục thể lực cho mục tiêu trong phạm vi và xua tan trạng thái tiêu cực.
