Chương 25: Hội thanh niên trung nhị tổ đội đánh quái
“Vậy ca ca, anh định gia nhập chính quyền hay tự mình làm?” Chúc Bân mắt chó ướt át hỏi.
Tạ Đình Sanh hoàn hồn, liếc cậu ta một cái: “Em tính sao?”
Chúc Bân lập tức vỗ ngực: “Đương nhiên là theo ca ca rồi. Ca ca muốn tự làm thì tụi mình tự làm, ca ca muốn gia nhập chính quyền thì em cũng vào theo.”
Tạ Đình Sanh rất hài lòng với sự biết điều của cậu ta, giọng từ tính trầm tĩnh nói: “Anh không định gia nhập chính quyền, ràng buộc quá nhiều. Nhưng cần có đủ người, em xem tình hình chiêu mộ một ít, tạm thời dùng lương thực làm phí hoạt động, vũ khí anh có thể cung cấp. Tương lai không chỉ đội hành động của chính quyền, đội đánh quái cá nhân cũng là xu thế.”
Chúc Bân lập tức hăng hái, vỗ ngực hứng khởi: “Ca ca yên tâm, em đảm bảo sẽ chiêu được mấy đồng đội vừa nghe lời vừa chăm chỉ lại biết đánh. Mấy năm nay em ở Thanh Thành cũng không phải sống không, quen biết khối người.”
Nhân lúc vui, cậu ta cười hề hề lại mang ba cái rương báu vẫn chưa mở hôm qua ra, xoa tay tỏ vẻ nôn nóng: “Ca ca, anh mở được công thức nước giải độc rồi, hên quá nhỉ? Hay giờ tụi mình thử lại?”
Tạ Đình Sanh khựng lại, mắt phượng cụp xuống liếc mấy cái rương dưới đất, kín đáo gật đầu: “Được.”
Một phút sau.
Nhìn ba cái rương báu đều ra y hệt một túi đất và ba đồng tiền, mặt Tạ Đình Sanh tối sầm, mím chặt môi không nói.
Chúc Bân cố thu nhỏ mình, giả vờ không tồn tại.
Mé... sao thế này?
Chẳng lẽ trong biệt thự này có buff giảm may à?
Lần nào mở rương cũng hai thứ này, có thay đổi tí nào đâu.
Nhục nhã, đây là nhục nhã trần trụi mà!!!!
“Này, này, ca ca, sao anh đi đâu thế? Anh định làm gì?”
Giọng Tạ Đình Sanh lạnh nhạt vọng ra: “Đi bán công thức, tiện thể dò la tình hình. Em cũng đi.”
“Ồ ồ, tới ngay.” Chúc Bân thở phào, may mà không phải tức giận.
Cổng công viên Đông Dương Hồ.
Một đám người mặc áo bông dày, bọc kín như con gấu, tay trái cầm dao, tay phải cầm gậy sắt, trước ngực đeo kính chống tim bằng chảo, họ im lặng, đồng loạt nhìn về phía công viên, bộ dáng trầm ổn có tổ chức có kỷ luật tụ tập lại chờ đợi.
Lúc này, một con “gấu” đội nắp vung với tốc độ không tương xứng với dáng vẻ chậm chạp của mình chạy ù về phía họ, miệng vui vẻ hô lớn: “Báo cáo, báo cáo Bát Ca, tin của thằng Lại Tam không sai, trong công viên Đông Dương Hồ này có người sói, không chỉ có người sói còn có một đám yêu tinh da xanh. Bọn chúng đang đánh nhau với người sói, giờ tụi mình vào may ra nhặt được vài món đấy.”
Lập tức, cả đám nhảy cẫng lên phấn khích, cái vẻ có tổ chức có kỷ luật tan thành khói.
“Tuyệt quá Bát Ca, đi, đi mau, kẻo người khác phát hiện ra tranh quái.”
“Phải đó, khu Đông mình gần Cục Hành Động Đặc Biệt nhất, quái vừa ra đã bị họ dọn sạch, mình còn chưa kịp tham gia. Chán thật, chuyện vui như game thực tế ảo cũng không chừa cho mình chơi.”
“Game online làm sao vui bằng đánh quái thực tế ảo. Nhân lúc Cục Hành Động Đặc Biệt chưa phát hiện trại quái này, mình mau vào thôi.”
Thế là, một đám thanh niên trung nhị mê game hùng dũng oai vệ xếp thành đội chuẩn bị đi đánh quái, vừa đi vừa toát ra thứ “vương bá chi khí” như sắp chém bay tứ phương, yêu quái sẽ quỳ dưới chân.
Nhưng khí thế chưa duy trì nổi ba phút, trong công viên đã vang lên tiếng la hét thất thanh, gào cha gọi mẹ cầu cứu.
“Đệt, hết hồn, bảo người sói với yêu tinh đánh nhau cơ mà? Sao chúng mình vào bọn nó đều nhắm vào mình thế?”
“Mẹ ơi, vuốt người sói cứng vãi, gậy sắt mà sứt ra rồi nó vẫn chưa sứt.”
“Nhanh, nhanh, sát thương đâu, sát thương chạy chỗ nào rồi? Ai đẩy một support lên phía trước thế này? Mẹ, đầu tau suýt bị thằng yêu tinh cao đến hông tau chém bay.”
“Yêu tinh lùn hâm à, nhảy lên đánh đầu người ta, hu hu, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, mau mau, tới hộ giá trẫm...”
Hoa Điêu đến nơi trông thấy chính là cảnh này: Một đám thanh niên trung nhị miệng tuôn những câu chửi thịnh hành, bị mấy con người sói và yêu tinh đuổi chạy nhảy tung tăng, tán loạn tứ phía, chẳng còn vẻ gì của một thằng nghiện net yếu xìu.
Cảnh này Hoa Điêu đã quen, từ Cẩm Tú Hoa Uyển đến đây, cô đã gặp ba đội thanh niên ra ngoài tổ đội đánh quái. Họ có điểm chung: nhiều chuyện, nghiện net nặng, tưởng mình là số một, rồi bị người sói đuổi thành kẻ ngốc giữa gió.
Cũng may người sói ban ngày yếu hơn người sói ban đêm đã tắm trăng máu, chỉ cần chạy nhanh còn có cơ hội thoát. Nếu đổi lại ba con người sói cực nhanh và bật cao mà Hoa Điêu xử lý tối qua, thì giờ họ chắc đã nằm la liệt xác.
Hoa Điêu nghĩ thầm, tìm một chỗ kín sau tảng giả sơn xa xa, vừa lấy cây cung tinh linh gỗ đeo trước ngực, tay vẩy, cây cung cứng đơ to ra.
Cô giương cung, một tia tên xanh lục dần hình thành trên tay, từ những chấm sáng hư vô hội tụ thành một mũi tên dài màu xanh.
Hoa Điêu mím môi, mắt tập trung nhìn vào một con người sói đang đè một người dưới móng vuốt, đôi mắt hàng mi dài cong vút híp lại, rồi tay phải buông ra.
“Vút——”
Mũi tên hóa thành một tia sáng xanh lục bay vút đi.
Bát Ca nằm dưới đất nhìn móng vuốt sói lạnh tanh sắp cào xuống, mặt mày thảm thương, lòng tuyệt vọng.
Xong phim...
Hắn sai rồi, đây đéo phải game thực tế ảo, đây là đời thực, bị người sói cào chết là thật đấy.
Nhưng giờ biết sao? Không có thuốc hối hận, Bát Ca nghiến răng, trong đầu lẩm bẩm cầu khắp Phật Tổ, Chúa Jesus, Nhị Lang Thần, hết thảy các đại năng hắn biết.
Mà cái đéo nào chẳng có tác dụng, cuối cùng hắn trở nên tàn nhẫn, lấy lại cái nhiệt huyết từng xung trận ba ngày ba đêm trong quán net, với tinh thần tàn độc hôm nay chỉ một kẻ sống sót, hắn vung mạnh con dao phay trong tay.
“Choang——”
Móng vuốt sói và dao phay cọ sát ra lửa dữ dội.
Bát Ca thấy dao phay từ từ vỡ vụn, hắn cũng không kìm được cảm xúc, suýt thì tan nát luôn.
Và ngay lúc hắn cuối cùng không chịu nổi áp lực tâm lý, bi phẫn chuẩn bị ung dung chết lành, thì “vút” một tia sáng xuyên qua đầu người sói.
Hắn sững sờ, nhìn con người sói hung tàn đang chảy nước dãi ngã ngửa ra, “bịch” một tiếng đổ xuống đất, rồi sói biến mất, để lại một cái rương báu lấp lánh.
Bát Ca: mặt vẫn còn hãi hùng.
Chậc, được cứu rồi?
Chẳng lẽ Phật Tổ nghe thấy lời cầu cứu, phái sứ giả đến cứu?
Bát Ca bỗng cảm động nước mắt giàn giụa, tính lát về nhà sẽ cùng mẹ đi lạy Phật, tạc tượng vàng cho Phật Tổ.
