Chương 30: Lời Mời Từ Cục Quản Lý Đặc Biệt
Bát Ca hơi ngượng ngùng, "Anh, em đang ở đây ngon lành mà, trước mặt đám đàn em anh để em chút thể diện."
Triệu Tự xoa bộp tay lên cái đầu quấn chặt của nó, đuôi mắt sắc nhọn hơi nhướng, khóe miệng nhếch lên, "Được, cho mày chút mặt mũi, về nhà rồi tao sẽ xử lý mày."
Sau đó anh nhìn về phía Hoa Điêu đang bị một đám người vây quanh, giọng nói mang theo ý cười nhưng thêm phần trang trọng, "Cảm ơn cô đã cứu em tôi, tôi tên Triệu Tự, không biết cô tên gì, có hứng thú gia nhập Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt của chúng tôi không?"
Hoa Điêu ngạc nhiên, "Các anh là người của Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt?"
Triệu Tự cười gật đầu, "Đúng, tôi là đội trưởng đội ba của Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt, tôi có thể giúp cô làm thủ tục đăng ký, nếu cô muốn thì ngày mai có thể đến Cục báo danh luôn."
Bên cạnh, Kỷ Diểu cũng nhiệt tình mời chào, "Đúng đúng, phúc lợi của Cục bọn chị rất tốt, em vào chắc chắn không lỗ, mà còn có đồng đội đáng tin cậy, an toàn hơn nhiều so với đánh đơn một mình.
Hôm nay là ngày đầu tận thế, tuy đã xuất hiện người sói và yêu tinh nhưng cấp độ nguy hiểm vẫn thuộc loại thấp nhất, nhưng qua một thời gian sẽ khác. Trong cục bọn chị có chuyên gia phân tích, sau này tình hình chỉ càng ngày càng nghiêm trọng, lúc đó chơi trò độc hành e là rất nguy hiểm.
Hơn nữa em còn là một cô gái trẻ xinh đẹp, không chỉ phải đề phòng quái vật ngày càng mạnh mà còn phải đề phòng những kẻ có ác ý. Nhưng nếu có thân phận thành viên Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt, dù bọn họ có to gan đến mấy cũng không dám manh động với em đâu."
"À, mà còn chưa giới thiệu bản thân, chị tên Kỷ Diểu, mọi người đều gọi chị là Diểu tỷ, chị thấy em chắc nhỏ hơn chị, cũng gọi chị là Diểu tỷ đi."
Kỷ Diểu nhìn cô gái váy xanh bị muỗi độc vây quanh không thấy rõ mặt, đôi mắt đẹp rực rỡ, nụ cười đầy nhiệt tình, còn muốn tiến lại gần hơn xem biểu cảm của cô lúc này.
Triệu Tự nhìn ra được điều gì thì cô cũng nhìn ra được.
Cô gái váy xanh này không đơn giản, nhưng không phải vì thực lực.
Theo miêu tả của em trai đội trưởng, cô ấy một mình dùng cung tên và súng bắn chết hơn chục con người sói và một đám yêu tinh, thực lực quả thực không tệ, nhưng trong Cục bọn họ có lính đặc chủng, có cảnh sát đã qua huấn luyện, chỉ cần cung cấp đủ hỏa lực thì họ cũng làm được.
Nhưng vận khí mở rương thì không được.
Mỗi người có vận khí riêng, theo phân tích của chuyên gia trong cục, mở rương ra được gì có liên quan cực lớn đến vận khí cá nhân, người vận khí càng tốt thì xác suất mở ra đồ tốt càng cao.
Mà trong Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt bọn họ còn chưa gặp ai có vận khí tốt như cô gái váy xanh này.
Nhưng Hoa Điêu lại lắc đầu từ chối, "Xin lỗi, Diểu tỷ, tạm thời em chưa muốn gia nhập."
Triệu Tự và Kỷ Diểu nóng vội, "Tại sao? Em muốn đãi ngộ gì chúng tôi có thể thương lượng, còn có thể nâng cấp bậc nhân tài cho em."
Hoa Điêu vẫn lắc đầu, "Không ạ, bây giờ em thật sự chưa có ý định đó, nhưng chúng ta có thể hợp tác, sau này nếu em có đạo cụ gì cần bán thì sẽ liên lạc với Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt đầu tiên."
Những điều Kỷ Diểu nói quả thực rất hấp dẫn, cũng thực sự nghĩ cho cô.
Nếu cô không có không gian hải đảo làm chỗ dựa thì chắc chắn cô sẽ chọn gia nhập, nhưng cô có, khi gặp nguy hiểm cô có thể chui vào không gian bất cứ lúc nào, cũng có thể thoải mái lao vào đám quái vật để cày quái mà không lo không thoát được.
Vì vậy nếu có đồng đội ngược lại còn là chuyện phiền phức.
Cô không định để lộ không gian hải đảo, không gian này có thể chứa người, trồng trọt, vô số hải sản, sức cám dỗ quá lớn.
Dân thường không có tội, mang ngọc là tội, sở hữu một bảo vật như vậy dù cô có an phận thế nào cũng sẽ bị cuốn vào thị phi, cũng sẽ có vô số kẻ thèm muốn tiếp cận cô với đủ mục đích, vì vậy trừ những người tuyệt đối có thể tin tưởng, cô sẽ không để lộ sự tồn tại của không gian hải đảo ra ngoài.
Như vậy nếu cô gia nhập đội, lỡ đội gặp nguy hiểm, rốt cuộc cô có nên mang đồng đội vào không gian trốn không?
Đây là một lựa chọn thử thách nhân tính vô cùng lớn.
Hoa Điêu không định để mình rơi vào tình huống đó, vậy nên tốt nhất là đánh đơn, không gia nhập đội nào, cô có thể thoải mái hơn.
Thái độ cô kiên quyết, Triệu Tự và Kỷ Diểu chỉ còn cách thở dài tiếc nuối.
Lúc này Bát Ca nhảy ra giải vây cho bầu không khí lạnh nhạt nguy ngập này, "Anh, em nghe nói trong đội của anh có một người có trượng chữa thương, hình như tên là Lâm Mạt Hàm, cô ấy có ở đây không? Có thể giúp bọn em chữa vết thương không? Bọn em vừa bị người sói đuổi ngã mấy lần, tuy áo bông không rách nhưng thịt bên trong chắc chắn tím hết cả rồi, chẳng còn chỗ nào lành."
Lũ trẻ cũng rất biết ý, liên tục gật đầu, líu ríu nói chỗ này đau chỗ kia đau.
Triệu Tự bất lực nhìn bọn nó, "Mấy đứa bây giờ mới biết đau hả? May mà ngoài còn mặc áo bông, không thì đau hơn nữa."
Bát Ca lập tức bất phục, "Ai bảo thế, nếu em mặc không phải áo bông dày mà là áo hoa tinh linh thì chắc chắn chạy nhanh hơn, không để người sói bắt được. À đúng rồi, anh, sáng nay anh ra cửa vẫn mặc áo bông dày, sao bây giờ lại mặc áo cộc tay? Chẳng lẽ đây là áo hoa tinh linh?"
Hai mắt nó nhìn chằm chằm Triệu Tự.
Triệu Tự bực mình vỗ đầu nó một cái, "Cái ngoài không phải, là thường phục tao để trong cục cảnh sát, áo hoa tinh linh là áo ba lỗ quần đùi, mặc ở trong."
Rồi khi thằng em hướng vẻ mặt ao ước, Triệu Tự lập tức cắt ngang ảo tưởng của nó không chút khách khí, "Đừng mơ, mày mặc cũng không được, cái này là đồng phục nhân viên của cục, số lượng không nhiều, tối nay về giao ca tao còn phải cởi ra cho đồng nghiệp ca đêm."
Bát Ca trợn mắt, "Ui, mọi người không chê bẩn à?"
Triệu Tự: "Không bẩn, áo hoa tinh linh có thể giữ nhiệt độ ổn định và giữ vệ sinh, không cần giặt."
"Chức năng tốt thế cơ à." Bát Ca và các anh em lập tức đảo mắt, trong lòng ngứa ngáy.
Số vàng bọn họ vừa chia có được mười đồng không?
Hay là mua một bộ cho anh em thay nhau mặc?
Hoa Điêu bên cạnh lặng lẽ nghe hết câu chuyện áo hoa tinh linh của Triệu Tự cũng là áo ba lỗ quần đùi, mặt đầy ngẫm nghĩ, xem ra áo hoa tinh linh đúng là thiên vị nữ giới rồi, áo ba lỗ quần đùi cũng ổn?
Cô thầm cười trộm, rồi liếc nhìn cô gái váy vàng bên cạnh Kỷ Diểu, có cảm giác người này cứ liếc trộm mình.
Nhưng cô cũng không bận tâm lâu, rất nhanh liền xách đồ của mình chuẩn bị rút lui, trước khi đi còn tặng mô hình chùy thu nhỏ cho Bát Ca.
Thằng nhỏ này cứ ở bên cạnh trộm nhìn thèm thuồng cây chùy này, thôi thì cô cũng không thiếu vũ khí, tặng luôn cho nó, coi như làm một cái nhân tình, sau này còn có thể thông qua nó kết giao với anh nó.
Cô tuy không định gia nhập, nhưng không có nghĩa là cô không muốn kết giao với ban ngành chính thức.
Triệu Tự một đám người đứng tại chỗ nhìn theo cô đi xa.
Đột nhiên Triệu Tự sực nhớ nói một câu, "Hình như cô ấy chưa nói tên mình."
Bát Ca: "Hoa Điêu, tiên tỷ gọi là Hoa Điêu, chữ Điêu trong Điêu Thuyền."
"Hoa Điêu —" Cô gái váy vàng đột nhiên kêu nhỏ lên, trên mặt mang vẻ ngạc nhiên rõ rệt.
