Chương 43: Hấp tấp lộ IQ
Ba anh em Bảo sau khi mở hết rương báu, thấy Hoa Điêu vẫn đứng bên cạnh với vẻ mặt trầm tư, tưởng cô đang ghen tị, bèn cho rằng mình là người biết nhìn tình hình, vội vàng thu lại nụ cười.
“Ờm, cái đó, em à, sao em không mở rương của mình?”
“Hay là em cũng mở đi, tụi anh giúp em tham mưu một chút, dù có là đất cát cũng không sao, bên Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt tụi anh có một kênh thu mua đất đấy, một bao đất giá thu mua là ba đồng xu, nếu bây giờ em mở ra, tụi anh có thể mua lại và trả em bằng xu, đỡ cho em phải tự mang đến Cục.”
Hoa Điêu cười gượng gạo, cô nào dám mở ở chỗ này nữa.
Cô vội vàng xua tay nói: “Thôi thôi, em đủ đạn dùng rồi, không cần tiếp tế đâu. Cứ để rương ở đây đi. Lỡ như em mở ra được món đồ to thì cũng khó mang đi. Rương chưa mở thì vẫn đảm bảo đồ bên trong là của em khi quay lại; còn nếu mở ra thì chờ lúc tụi mình về, đồ trong đó chưa chắc còn là của em nữa.”
Cơ chế rương hiện tại là: trước khi rương được mở, chỉ người gây ra đòn kết liễu quái vật mới có thể mở được. Dù có người lấy trộm cả cái rương đi, cô chỉ cần bấm “nhặt” một cái trong hệ thống, rương cũng sẽ tự bay về.
Nhưng nếu rương đã mở thì mất đi cơ chế bảo vệ, trống trơi cho người ta lấy thoải mái.
Cô có phải ông già Noel miễn phí đi tặng quà bất ngờ đâu, sao có thể để rương của mình mở toang cho người ta tiện tay lấy được?
Ba anh em nghe vậy, ừ nhỉ, sao lúc nãy bọn họ không nghĩ ra cái lý này nhỉ?
Khu vực này đâu phải do Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt của họ độc chiếm, còn có người khác có thể tới. Lỡ đồ để đây mà bị người ta tiện tay lấy mất, thì công đánh quái nãy giờ chẳng phải uổng sao!
May mà thứ họ mở ra cũng không nhiều lắm, bạc xu có thể nạp thẳng vào tài khoản game, đất mà bị lấy trộm cũng không quá xót, với lại bình thường cũng chẳng ai lấy thứ này, vừa nặng vừa tốn sức.
Còn lại là ba cuộn giấy mà Đại Bảo rút được, ba anh em mỗi người đeo một cái trên người cũng mang đi được.
Nghĩ thông suốt, ba anh em thở phào nhẹ nhõm. Rồi nghiến răng móc mấy đồng bạc xu vừa mới nhận được, còn nóng hổi, vào kênh trò chuyện riêng tìm anh bạn coi kho đạn của Cục.
Hai bên hẹn giờ, anh bạn mới lên món đạn, ba anh em đã chuẩn bị sẵn sàng, nhanh tay mắt chộp lấy hàng.
Không có gì bất ngờ, Đại Bảo thuận lợi cướp được đạn về tay.
Biết làm sao được, hàng hóa trên chợ tự do giao dịch một khi lên kệ thì không thể giới hạn người mua, ai cũng tranh được. Họ lập ra cái chức coi kho đạn cũng là để tạo điều kiện cho các đội của Cục đang làm nhiệm vụ ngoài kia có thể kịp thời nhận được tiếp tế.
May mà đạn cũng không phải vật phẩm đặc biệt gì, bây giờ dự trữ dồi dào, còn có thể mua từ trang dành riêng cho hội viên thường. Cho dù bị người khác chộp mất thì họ cũng không lỗ không lãi.
Còn về phần người của Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt, quả thực có giá ưu đãi nội bộ, nhưng khoản chênh lệch này phải đợi về đến Cục mới được hoàn lại, thế nên cũng giảm bớt rủi ro lỗ vốn nếu bị người khác mua mất.
Tuy nhiên, cái chức coi kho đạn này chỉ là tạm thời. Sau này khi mọi người tích đủ mười đồng vàng, nạp thành hội viên thường và vào được trang dành riêng, thì có thể tự mua súng và đạn.
Hoa Điêu đứng bên cạnh lặng lẽ nghe Đại Bảo giải thích cái thao tác điêu luyện của Cục, cũng phải giơ ngón tay cái khen một câu: “Ngầu!”
Đúng là một cách hay hơn cái khó!
Mẹ nó, đứa nào cũng là nhân tài hết!
Tiếp tế đầy đủ, trang bị mang theo, ba anh em cao lớn uy mãnh cùng với Hoa Điêu một người thấp bé gầy gò, chỉnh trang xuất phát, hướng về phía nơi mà ba anh em nói tiểu Bảo đang ở.
Công viên phế tích nằm ở phía đông đại lộ Hồ Tân, băng qua mấy tòa nhà đổ nát cần giải tỏa, rồi xuyên qua một con đường nhỏ là thấy.
“Đây, chính là đây.”
Đại Bảo ngồi xổm bên một bức tường đầy dây leo rêu phong, vẫy tay nhỏ giọng gọi ba người phía sau.
“Hửm?” Hoa Điêu nghi hoặc nhìn bức tường dày trước mặt, đầy ngạc nhiên: “Tới rồi hả? Ở đây có một bức tường, nhìn qua có vẻ khá dày, giống như tường thành. Mấy anh chắc chắn là ở đây chứ? Hay là mấy anh vừa rút trúng cuộn kỹ năng độn thổ đấy?”
Hoa Điêu bỗng thấy hơi hối hận vì lúc nãy tôn trọng quyền riêng tư, không hỏi ba cái cuộn giấy đó là cuộn gì.
“Ồ, còn có cuộn kỹ năng độn thổ à?”
Ba anh em đang lén lút ngồi xổm phía trước quay đầu lại, ba đôi mắt sáng rực nhìn cô, đầy tò mò.
Hoa Điêu vừa thấy biểu cảm ấy là biết họ không có. Cô cười hì hì: “Em nói bừa thôi, em cũng không biết có cuộn kỹ năng đó hay không.”
Dù sao trong tiểu thuyết có nhắc đến, nhưng bây giờ cô chưa thấy cuộn này, đương nhiên không thể tiết lộ trước.
Rồi cô nhanh trí chuyển đề tài, hỏi: “Đã không thể độn thổ, vậy sao mấy anh lại tới đây?”
Đại Bảo cười hề hề: “Đương nhiên là đi đường tắt rồi.”
Rồi anh ta giải thích: “Hồi nhỏ tụi anh sống ở đây, thường xuyên chơi quanh khu này. Bức tường này là tường thành cổ, cũ kỹ lắm rồi, chẳng ai sửa chữa. Một lần, mấy anh em tụi anh cùng mấy đứa trẻ khác chơi trốn tìm, xem ai bị tìm thấy cuối cùng. Kết quả, thằng Tiểu Bảo ranh mãnh chui qua lỗ chó trên tường thành cổ sang công viên bên kia. Khi tụi anh tìm được nó, thằng nhỏ đã ở trong công viên ăn kẹo bông gòn rồi. Cả lũ tụi anh ngốc nghếch tìm mồ hôi mồ kê nhễ nhại, còn tưởng Tiểu Bảo bị bọn buôn người bắt cóc, khóc thảm lắm, còn làm kinh động cả phụ huynh.
Đáng ghét là Tiểu Bảo quá xảo trá, nó làm nũng một tí là bố mẹ tha thứ liền, thậm chí chẳng đánh vào mông nó.”
Ba anh em cùng một biểu cảm phẫn nộ như đúc, như kiểu bất bình: Sao chỉ đánh mông tụi anh mà không đánh mông Tiểu Bảo!
Hoa Điêu liếc mắt là thủng nguyên nhân cơn giận của họ, bụm miệng cười trộm.
Xem ra trong một ổ bốn đứa này, đứa thông minh với đứa ngốc đã phân hóa rõ từ hồi nhỏ rồi.
“Ờm, đại ca, mau nói chính sự, nói chính sự.” Tam Bảo là người đầu tiên hoàn hồn, liếc mắt ra hiệu cho anh cả.
Đại ca ơi, anh tỉnh táo chút đi, sao lại hấp tấp phơi bày IQ của tụi mình thế!
Đại Bảo cũng vội vàng lấy lại tinh thần, ngượng đỏ mặt, quay lại chính sự: “Tóm lại là tụi anh biết ở đây có một lỗ chó. Trước khi chuyển nhà từng đến xem, vẫn chưa bị bịt. Chúng ta có thể chui qua đó vào công viên, hướng này quay lưng về phía cái ao có con quái thú thân người đuôi cá đang ngồi trên bờ. Tụi mình lặng lẽ qua đánh lén từ phía sau. Tiểu Bảo nói ảo cảnh chín mươi phần trăm là do con quái đó tạo ra qua tiếng hát. Chỉ cần giết chết nó hoặc làm gián đoạn tiếng hát, ảo cảnh biến mất là xong.”
