Chương 47: Cơ hội vạch trần Lorelei đã đến
Cung điện người cá, những viên dạ minh châu chiếu sáng toàn bộ đại điện, sáng rõ như ban ngày.
Hoa Điêu được Mellie đỡ, khóc đến yếu ớt thảm thương, đôi mắt xanh như biển cả ngân ngấn nước mắt đau buồn, những viên ngọc trai trắng mịn tròn trịa vẫn rơi từng giọt từng giọt xuống, nửa bậc thềm họ đang ngồi suýt bị ngọc trai nhấn chìm, không còn chỗ đứng chân.
Rebecca bơi qua bơi lại bên cạnh, lo lắng vò đầu bứt tai dỗ dành cô, "Anne à, Anne ngoan, đừng khóc nữa, nước mắt người cá hao tổn tin huyết đấy, thân thể em mới hồi phục, bây giờ khóc nhiều thế chắc chắn sẽ lại suy yếu mất. Vì mấy con người cá đực ngu ngốc ấy mà không đáng! Công chúa điện hạ nhất định sẽ không tha cho kẻ dám bắt nạt em đâu."
"Ừm, tôi tin công chúa điện hạ." Hoa Điêu cố nặn ra một nụ cười gượng gạo hết sức nhạt nhẽo.
Thực ra trong lòng cô mơ hồ vô cùng.
(⊙ˍ⊙)!!! Không ngờ còn có chiêu này cơ đấy.
Nước mắt người cá hao tổn tinh huyết, nên người cá rất ít khi khóc, cũng chính vì thế mấy con người cá hung hăng do Haweir dẫn đầu vừa rồi thấy cô rơi ngọc trai mới chịu thu liễm khí thế.
Thế ra bọn họ đều tự não bổ rằng cô đau lòng đến tột cùng không kìm được mới khóc sao?
Hay ghê!
Là một thiên tài diễn xuất của loài người bình thường vô cùng, cô và người cá giá trị quan khác nhau. Đã thế khóc lóc có ích như vậy, sao cô lại không khóc chứ? Phải khóc thật mạnh mới được!
Thế là những viên ngọc trai trắng mịn vừa mới ra lò rơi lộp bộp càng nhiều hơn.
Rebecca:...
Con người cá Anne này bị sao thế nhỉ?
Rõ ràng nói người cá khó rơi nước mắt cơ mà?
Đúng lúc này, lính người cá áp giải ba con cá phạm tội lên điện. Tiếng hét như xé phổi của Hoa Điêu vừa rồi đã đánh thức mấy con người cá xung quanh, ba con cá vừa mới tan băng thấy việc bại lộ, mặt mày hốt hoảng, hành động cuống quýt, không thu hút sự chú ý mới lạ. Vì thế bọn chúng bị vây bắt tại trận, muốn chạy cũng không thoát.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc chúng đã mặt buồn thiu bị lính người cá dẫn về.
Lúc này Hoa Điêu cũng thấy rõ chân tướng của ba con cá này. Người cá đực trưởng thành, ngoại hình nằm dưới mức trung bình của người cá, hơi có chút tiểu soái, nhưng sắc mặt tái nhợt co rúm, ánh mắt còn đục ngầu, nhớp nháp lén lút, trốn tránh như chuột cống dưới cống rãnh, hoàn toàn không có chút kiêu hãnh của người cá.
Công chúa người cá Haweir ngồi trên cao, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ đầy vẻ nghiêm trang, cặp mày anh khí nhíu chặt. Lúc này cô quẫy đuôi bơi đến trước mặt ba con cá phạm tội, đôi mắt vàng óng ánh sắc sảo và sát khí nhìn chúng, hỏi ngắn gọn, "Nói, tại sao các ngươi mưu hại Anne?"
Ba con cá phạm tội vội vàng hoảng sợ lắc đầu giải thích, "Không không không, chúng tôi không có!"
"Chúng tôi oan lắm công chúa điện hạ, ra ngoài đại điện người cá, chúng tôi sao dám giết đồng tộc chứ!"
"Đúng đúng, lệnh của ngư hoàng, chúng tôi đâu dám giống Anne mà trái lệnh?"
Thế là mũi dùi lại chĩa vào Hoa Điêu.
Hoa Điêu trong lòng không hề lo, thậm chí đã có chuẩn bị từ trước, nhưng trên mặt lại tái nhợt sợ hãi, cắn môi run rẩy lắc đầu, nước mắt ngọc trai tuôn như suối, "Không, tôi, tôi không cố ý."
Rebecca thấy vậy mềm lòng, vội đứng ra nói đỡ cho cô, tay chống nạnh, giọng dữ tợn, "Anne nhất định không cố ý! Ở cung điện lâu chưa? Trước đó bị thương nặng, hôn mê dưỡng thương, hôm nay mới ra ngoài giúp công chúa điện hạ bày biện lễ đường, sao có thời gian tìm hiểu mệnh lệnh của quốc vương?"
"Rebecca..." Hoa Điêu nhìn bóng lưng cô ấy, yếu ớt gọi, mặt đầy cảm động.
Rebecca ưỡn thẳng lưng, nâng cao cằm, càng thêm kiêu hãnh.
Công chúa người cá Haweir vẫn một vẻ cao quý nghiêm trang đứng đó, chẳng nói gì nhiều, nhưng ánh mắt nhìn họ rõ ràng đã dịu đi nhiều.
Mấy người ngồi trên điện, trông là bậc tôn quý có địa vị, cũng thả lỏng nét mặt, tán thành gật đầu.
Rồi nhìn ba con cá phạm tội với ánh mắt sắc bén hơn.
Lúc này Hoa Điêu "cuối cùng" cũng lấy hết dũng khí đứng ra đối chất với ba con cá, "Nếu các người không muốn giết tôi, vậy sao lại lén lút đến chỗ ở của tôi, cạy giường vỏ sò của tôi? Lúc tôi mở mắt tỉnh dậy, thấy các người tay cầm côn gậy như thể muốn đánh chết tôi, vậy nên, nên tôi..."
Mellie đúng lúc vỗ vỗ lưng an ủi cô.
Haweir cũng cau mày, nhìn ba con người cá, trong giọng nói nhiễm lệ khí sát ý, "Đã không giải thích nổi, vậy hãy theo tội giết đồng tộc mà xử trí! Lính, áp giải chúng xuống!"
Ba con cá phạm tội thấy sự việc lớn rồi, mạng cá sắp mất, hoảng sợ tới nỗi mồ hôi lạnh trên trán, the thé biện minh, "Không không, chúng tôi thực sự không muốn giết đồng tộc. Là Lorelei, là vị hôn phu của công chúa điện hạ, Lorelei nói rằng Anne, thị nữ bên cạnh điện hạ, muốn tìm bạn lữ, bảo chúng tôi buổi tối lén đến tìm cô ấy."
"Đúng đúng, đều do Lorelei nói, chúng tôi không biết cô ấy không đồng ý!"
Mắt Hoa Điêu sáng lên, hay đấy! Thằng cha Lorelei này, thiên tài diễn xuất mà làm việc thô vậy sao? Lại còn trao bằng chứng tận tay thế này.
Cô biết cơ hội vạch trần Lorelei đã đến.
Việc tên người cá cặn bã Lorelei tới tìm cô trước đó nằm trong dự liệu của cô, thậm chí còn do cô chủ động dụ dỗ. Vậy thì sao cô có thể không chuẩn bị? Thế là trên đường từ cung điện về, cô đã đem theo một đạo cụ khác của người cá mà Rebecca tặng, đó là ốc vọng âm.
Ốc vọng âm có tác dụng ghi âm, có thể thu lại tiếng hót của người cá, đương nhiên cũng có thể ghi âm lời nói. Cùng với ốc khuếch âm, nó là một trong những đạo cụ người cá yêu thích nhất.
Ngay từ khi suy đoán quan hệ giữa Lorelei và Anne, cô đã nghĩ đến công dụng của món đồ này rồi.
Tên Lorelei diễn xuất không tồi, tâm tư độc ác, nhưng chắc không ngờ loài người có thói quen giữ chứng cứ, hoặc có lẽ hắn kiêu ngạo tự cho là hiểu rõ tính cách Anne, nghĩ đã nắm chắc cô trong lòng bàn tay, nên hoàn toàn không nghi ngờ cô sẽ phòng bị và để lại chứng cứ, vì thế chiếc ốc vọng âm này hoàn toàn không bị phát hiện.
Có chứng cứ thực tế này, không sợ không lật đổ được Lorelei.
Thế là cô giả bộ ngỡ ngàng, quát mắng ba con người cá nói dối, nói rằng cô căn bản không hề muốn tìm bạn lữ, nhất định chúng vu khống Lorelei, rồi trong lúc kích động lại lỡ để lộ quan hệ tình nhân cũ giữa cô và Lorelei.
Lời này vừa thốt ra, chấn động tới mức người cá trong cung điện đờ đẫn mặt mày, ngay cả Rebecca vẫn luôn bảo vệ cô cũng không dám tin nhìn cô chăm chăm.
Lúc này, ngay khi đã nhận được tin tức, biết ba con người cá ngu ngốc đã lộ chuyện, Lorelei vội vã chạy tới.
Hắn bơi vào cung điện, gương mặt anh tuấn ôn nhuận vẫn tươi cười như gió xuân. Nhìn thấy ba con cá phạm tội, hắn còn tò mò hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì thế? Bọn Billy làm sao vậy? Sao bị áp giải ở đây? Phạm tội gì sao? Bọn chúng vốn nhát gan, chắc tội không lớn lắm, mong công chúa điện hạ vì ngày mai là ngày chúng ta kết khế, đừng nổi giận mà nhẹ tay tha cho bọn chúng."
Nếu câu này nói trong bình thường, người cá trong điện hẳn sẽ cảm thán hắn ta lương thiện hào phóng, còn xin giúp đỡ cho kẻ không liên can.
Nhưng trước đó Hoa Điêu đã một phen hát hò như diễn, khắc sâu hình tượng kẻ yếu bị hại vào lòng người, lại thêm ba con cá phạm tội tận mắt chứng kiến, phía sau lại vô tình vén ra một góc chân tướng, gieo vào lòng chúng hạt giống nghi ngờ, người cá đâu còn dễ dàng tin hắn ta nữa?
Thế là lúc này mọi người cá trên điện đều nhìn hắn ta với ánh mắt vô cùng vi diệu.
