Chương 63: Thằng đàn ông lạ mặt nào thế?
Nhìn thấy ánh mắt cô né tránh, dường như càng ngày càng xa mình, Tạ Đình Sanh vốn đang ung dung nhíu mày dần dần cau lại.
Tình huống dường như không giống như anh nghĩ!
Chẳng phải trợ lý kiếp trước của anh bảo anh rất được yêu thích, vô số phụ nữ đua nhau theo đuổi sao?
Bảo sao hễ anh mở lời là không có phụ nữ nào từ chối được mà nhỉ???
Đang lúc Tạ Đình Sanh lòng càng lúc càng nặng trĩu thì ngoài cửa khẽ vọng vào tiếng gõ cửa.
Từng tiếng một, không dám gõ mạnh, như thể đặc biệt cung kính lễ phép.
Mắt Hoa Điêu bỗng sáng lên, như được đại xá, nhảy dựng lên hét: "Em ra mở cửa."
Rồi cô phóng vèo ra ngoài, chạy nhanh như chớp.
Tay Tạ Đình Sanh nắm chặt ly, đôi mày tuấn mỹ xịu xuống.
Sau đó anh đưa mắt theo dõi bóng lưng cô, cau mày chống đầu gối đứng dậy, bước chân dài theo với vẻ tùy ý nhưng bước đi lại nhanh hơn.
Trần Phi đang bồn chồn đứng ngoài cửa, chân run lẩy bẩy, vừa thấy Hoa Điêu ra mở cửa, mắt sáng rực, mặt tươi rói như hoa, cung kính gọi: "Chị đại."
"Là cậu à? Có chuyện gì thế?" Hoa Điêu dựa người vào khung cửa, trấn tĩnh trái tim đang đập thình thình, rồi hít một hơi, nặn ra nụ cười.
Cảm nhận được tiếng bước chân theo sau từ phía sau, cô mím môi, lại bắt đầu mất tập trung.
Trần Phi không phát hiện ra sự khác thường của cô, chỉ thấy Tạ Đình Sanh từ trong phòng bước theo ra, mặt cũng căng cứng theo.
Anh ta vội vàng nín cười, mắt nhìn mũi, mũi nhìn lòng, ra dáng một đàn em ngoan ngoãn nói: "Là thế này chị đại, em đã xin được việc làm quản lý tòa nhà của chúng ta rồi. Sau này trong tòa có chuyện gì chị cứ tìm em."
Hoa Điêu nhếch mép: "Chúc mừng. Còn chuyện gì nữa không?"
Trần Phi vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: "Có có có. Ban ngày ở cổng khu chợt xuất hiện Boss người sói, phá hỏng kế hoạch cắt đường ống cấp nước ban đầu, nên kế hoạch dời sang buổi tối. Nhớ đừng mở vòi nước, với lại mấy quản lý tụi em tổng kết, mỗi nhà phải nộp phí quản lý một đồng bạc, dùng để tối nay mua thuốc diệt trùng và nước tẩy độc để tẩy rửa đường ống toàn tòa, dư ra thì để dành cho phí quản lý sau này."
"Chị đại, một đồng bạc của nhà chị, em sẽ dùng đồng bạc mai em trả nợ để nộp được không?"
Hoa Điêu gật đầu: "Được."
Trần Phi thở phào, mặt có thêm chút tươi tỉnh: "Ờ, vâng. Ngoài chuyện này ra còn hai chuyện nữa."
"Một là hôm nay có một người anh em tên Triệu Quy đến tìm chị, nhưng nhà chị không có ai, anh ấy nhờ em chuyển lời. Nói là cảm ơn chị hôm qua đã cứu họ, hôm nay đến tặng quà."
Nói xong, Trần Phi vội đưa hộp gỗ tử đàn đang xách tay.
Trên trán Hoa Điêu từ từ hiện ra một dấu hỏi: "Triệu Quy?"
"Vâng vâng. À, chắc chị quen với biệt danh Bát Ca hơn."
"Ồ, ra là anh ta." Hoa Điêu nhớ ra, chẳng phải là thằng thanh niên hai lăm hôm qua cứu ở công viên Đông Dương hồ sao.
"Anh ấy gửi gì thế?"
Hoa Điêu tò mò nhận lấy hộp gỗ tử đàn, mày hơi nhướng, khóe mắt rạng rỡ niềm vui.
Biết hôm nay tặng quà cảm ơn, xem ra đồ hôm qua không chia uổng, chùy sói cũng không cho không.
Trần Phi báo cáo rành mạch: "Em biết. Anh Triệu đã dặn em rồi. Trong hộp này là bánh hoa đào mẹ anh ấy làm. Nói về mẹ anh Triệu, bà ấy là thợ làm bánh nổi tiếng ở Thanh Thành chúng ta, có hơn bốn mươi năm kinh nghiệm làm bánh hoa đào, còn được gọi là nghệ nhân dân gian, người kế thừa bánh hoa đào, từng lên nhân vật chí Thanh Thành."
"Tiếc là nhà họ Triệu có tiền, ba năm trước bà ấy một trận ốm nặng rồi đóng cửa Đào Hoa Các về dưỡng bệnh, chỉ mỗi Tết Trung Thu, Xuân Tiết mới mở hai lần, mỗi lần bán chỉ ba trăm hộp. Dân Thanh Thành chúng ta tranh nhau mua cháy khói. Tóm lại tôi dân đen thế này không mua nổi, dù thời còn mở cửa tôi cũng không có tiền."
Hoa Điêu nghe hai mắt sáng lên, ném hết mấy chuyện rối rắm trong lòng ra sau đầu.
Trần Phi nói thế thì làm cô thèm, không thể chờ được muốn thử xem cái bánh hoa đào ai cũng đua nhau thèm muốn có vị gì.
Nhưng nhìn lũ muỗi to bay qua bay lại ngoài hành lang, cô tạm gác lại, đợi lát nữa đóng cửa rồi hãy ăn.
Cô dùng mắt thúc Trần Phi: "Ngoài bánh hoa đào ra còn có thứ gì khác không?"
"Có có có." Trần Phi vội tháo cuộn giấy trên lưng xuống: "Cuộn này cũng là anh Triệu tặng, nói là thuật giám định."
Hoa Điêu đưa tay ra nhận, không cần Trần Phi nói thêm cô cũng biết đó là thứ gì.
Thuật giám định, dùng vào có thể thấy cấp độ và thanh máu của quái, nhưng cũng có giới hạn, chỉ có thể giám định quái cao hơn mình trong vòng 10 cấp.
Trên 10 cấp thì không dùng được.
Thuật giám định này khá nổi thời kỳ đầu tận thế, xuất hiện không ít, nam nữ chính tiểu thuyết ít nhất cũng đánh rơi ra hai mươi tấm.
Không thể không nói đây là một món đồ tốt, biết cấp độ và thanh máu của quái, bạn có thể phán đoán nó mạnh không, nên rút lui hay chiến luôn.
Hoa Điêu vui vẻ nhận.
Trần Phi len lén liếc mặt cô, biết là tặng đúng rồi, lát nữa về sẽ nói với anh Triệu, nhưng thủ tục chuyển giao không thể thiếu.
Anh ta vẻ mặt thật thà tiếp tục nói: "Anh Triệu gửi em hai thứ quà này, anh ấy bảo tối nay sẽ tự mình xác nhận lại với chị."
Hoa Điêu gật đầu, tỏ vẻ biết rồi.
Cẩn thận một chút cũng là chuyện bình thường, dù sao thời tận thế nhờ người khác gửi đồ không an toàn, lỡ đâu bị trung gian tham ô, huống hồ Bát Ca tặng hai thứ này đều là đồ tốt hiếm có cuối thời.
Tạ Đình Sanh đứng sau Hoa Điêu, mặt mày ủ dột không vui, trái ngược hẳn với vẻ mặt vui mừng của Hoa Điêu.
Đôi mắt đen thâm sâu của anh rũ xuống, nửa nhắm nửa mở trầm tư.
Thằng đàn ông lạ mặt nào gửi quà muốn làm gì?
Cái con đàn bà Hoa Điêu này nhận quà xong còn vui hơn lúc nhận vòng tay tinh linh anh tặng.
Đôi môi mỏng của anh mím lại, không vui.
Mà đã không vui thì áp suất thấp quanh người cũng tăng vọt. Trần Phi vừa mới nhướng mày cười to, thấy thế vội vàng hạ khóe miệng xuống, len lén liếc anh.
Đại ma vương này sao thế?
Sao không nói không rằng lại xả khí lạnh thế, đang nóng thế này mà làm anh sợ run cả lên, mồ hôi lạnh túa ra lấm tấm sau lưng.
May là Hoa Điêu kịp lên tiếng giải cứu anh.
Trần Phi thầm thở phào nhẹ nhõm, trước mặt đại ma vương, còn phải có chị đại là tình yêu đích thực mới đè được.
