Chương 81: Chỉ là trí nhó có hơi tốt một tí xíu thôi
“A, hôm nay lại là một ngày cửa sổ đăng ký nhộn nhịp tưng bừng quá trời!”
Tiểu Lợi mặt tròn đầy vẻ ngưỡng mộ liếc nhìn bên cạnh một cái, rồi thu tầm mắt lại nhìn Hoa Điêu, người duy nhất cô cần tiếp đón hôm nay.
Hoa Điêu cũng lặng lẽ rời mắt khỏi đám người đang điên cuồng giơ tay hò hét muốn gia nhập Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt.
Đúng là nên gọi cục trưởng Trương xuống tận mắt xem thử có bao nhiêu người muốn gia nhập, khỏi phải nhớ thương cô bé yếu ớt một thân một mình này chứ nhỉ?
Ờm, đối diện với đôi mắt tràn đầy tò mò của Tiểu Lợi mặt tròn, Hoa Điêu cuối cùng cũng hoàn hồn, đôi mắt cười cong cong nói với cô ấy, “Vũ khí cứ trực tiếp nhập kho là được, tôi không có vấn đề gì. Có danh sách đạo cụ trò chơi trong kho của các cô không, tôi có thể xem được không?”
Mắt Tiểu Lợi sáng lên, liên tục gật đầu, “Có ạ có ạ, nhưng đây là danh sách lúc sáng đến, tức là cách đây hai tiếng mới soạn ra, danh sách vừa nhập kho vẫn chưa được gửi sang. Cô gái đẹp à, cô xem trước nhé.”
Hoa Điêu khẽ chau mày, mắt cười cong cong, đưa tay nhận lấy xấp giấy A4 gồm mười tờ viết tay, đã được đóng ghim lại từ cửa sổ.
Chữ trên giấy A4 rất chỉnh tề, là chữ khải thư viết bằng bút mực đẹp mắt, phía trên cùng ghi là cấp bậc phân loại.
Tờ giấy đầu tiên liệt kê chắc chắn là những đạo cụ trò chơi được xếp hạng S.
Ủng Chiến Hỏa Diệm (tồn kho 1), điều kiện đổi: hai cuộn kỹ năng hoặc một công thức;
Thủ Hộ Cây Người (tồn kho 1), điều kiện đổi: một công thức + 100 vàng;
Bàn Rèn (tồn kho 1), điều kiện đổi: một công thức + một vũ khí;
Vòng Tay Ma Nữ (tồn kho 1), điều kiện đổi: một vũ khí + 10 vàng;
......
Đạo cụ xếp hạng S rất ít, chỉ có chín món, nửa dưới của tờ giấy bắt đầu liệt kê đạo cụ xếp hạng A, cũng ghi tên đạo cụ, tồn kho và điều kiện đổi.
Đạo cụ khá đa dạng, đủ loại cuộn, đạo cụ hỗ trợ, đạo cụ phòng thủ, trang sức trò chơi, thậm chí còn có một số nguyên liệu, dược tề, có nhiều thứ cô còn chưa biết.
Hoa Điêu cảm thán, đông người thì sức mạnh lớn, đúng là Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt không hổ danh, mới ngày thứ ba mà đã tích lũy được không ít đạo cụ, nhưng mà......
Cô hơi nghi hoặc nhìn chủ nhân của đôi mắt sáng long lanh đang nhìn mình qua cửa sổ – Tiểu Lợi, hỏi, “Sao không viết phần giới thiệu đạo cụ?”
Tiểu Lợi gãi má, hơi ngượng ngùng, “Ờm, bây giờ không có điện, máy tính và máy in đều không dùng được, nên đang dùng tay viết. Giới thiệu đạo cụ dài quá, bọn em không kịp. Tuy nhiên tụi em đang sửa gấp đường điện, trang bị thêm máy phát điện dự phòng. Rất nhanh thôi, sẽ cải thiện dịch vụ này ngay. Nếu cô gái đẹp muốn tìm hiểu chi tiết đạo cụ, có thể hỏi trực tiếp em, em sẽ đọc thuộc lòng tư liệu giới thiệu cho cô.”
Hoa Điêu hơi ngạc nhiên, “Nhiều đạo cụ game vậy mà cô nhớ được hết giới thiệu của chúng?”
Tiểu Lợi khiêm tốn gật đầu, ngại ngùng nói, “Em không có ưu điểm gì khác, chỉ là trí nhó có hơi tốt một tí xíu thôi. Hễ xem một lần là nhớ đại khái, xem hai lần là nhớ hoàn toàn, và không bao giờ quên.”
“Nhìn qua là nhớ——” Hoa Điêu tròn mắt giơ ngón cái với cô ấy.
Ghê gớm ghê gớm, người có thể ngồi ở cửa sổ sau Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt làm bộ mặt thương hiệu quả nhiên không phải người thường!
Rồi cô chỉ vào Ủng Chiến Hỏa Diệm được liệt kê trong danh sách hỏi, “Cô giới thiệu cái này cho tôi đi.”
Tiểu Lợi gật đầu, mỉm cười, giọng rõ ràng, “Ủng Chiến Hỏa Diệm, cấp bình thường, là đôi ủng tăng 30% tốc độ, tự làm sạch khử mùi, cứu tinh của bệnh nhân hôi chân, thần khí chạy trốn cần có khi du lịch. Chú ý: chỉ có thể mang khi thuộc tính nhanh nhẹn đạt cấp 8.”
Mắt Hoa Điêu sáng rỡ, ngón tay giơ lên, lại chỉ vào Bàn Rèn xếp thứ ba.
Tiểu Lợi ngẩng đầu, giọng tự nhiên: “Bàn Rèn, cấp bình thường, cho nguyên liệu tương ứng vào có thể chế tạo vũ khí, có thể nâng cấp vũ khí, tỷ lệ rèn thành công 10%. Chú ý: không được tùy tiện bỏ nguyên liệu, nếu không có nguy cơ phát nổ. Khuyên dùng kết hợp với công thức để tăng tỷ lệ rèn thành công. Khi sử dụng cần nhẹ nhàng, cẩn thận, dùng thì phải quý.”
A, xem ra một cái bàn rèn vẫn chưa an toàn, cái giới thiệu này làm nó có vẻ rất dễ vỡ ấy!
Hoa Điêu đã nắm được đại khái, lại chỉ thêm mấy món đạo cụ xếp hạng A hoặc B, không có ngoại lệ, Tiểu Lợi đều rất thành thạo nói ra phần giới thiệu của từng món, không hề vấp một chút nào.
Cô hoàn toàn tin rằng sau này đạo cụ càng nhiều, Tiểu Lợi sẽ trở thành một cuốn bách khoa toàn thư đạo cụ game biết đi.
Vì phòng làm việc đông người, nhiều ánh mắt, Hoa Điêu chỉ dùng vàng trong tài khoản game đổi một cái “Nồi Cơm Thần Kỳ” rồi không đổi gì thêm.
Tiểu Lợi, người bị cô sai vặt đọc thuộc lòng rất nhiều giới thiệu đạo cụ, cũng không giận, chỉ coi như mình bị kiểm tra đọc thuộc, tăng cường trí nhớ, rồi vui vẻ cầm giấy phê chuẩn cùng mô hình vũ khí Hoa Điêu đưa đi về phía kho hàng.
Một lát sau cô ấy đã mang về hai mô hình thu nhỏ, không cần lo làm sao mang về.
Hoa Điêu nhận đồ, tiện tay nhét vào túi quần là xong.
Sau đó cô dưới sự tiễn đưa của Tiểu Lợi đi đến cửa sổ thứ ba, nơi thu mua vật tư.
Nhưng lúc này bên trong không có ai, ghế trống.
“Ồ, cô gái đẹp còn cần làm giao dịch gì khác không?” Tiểu Lợi mặt tròn từ cửa sổ số 2 thò đầu ra nhìn sang.
Hoa Điêu nhìn cô ấy một cái, rồi gật đầu, “Tôi có hai siêu thị muốn bán, người của cửa sổ này đâu?”
Tiểu Lợi lập tức mặt mày hớn hở, tươi cười rạng rỡ chạy lon ton đến, bước vào bên trong cửa sổ số 3, “Cửa sổ này hôm nay do đội trưởng đội 3 Triệu Tự quản lý kiêm nhiệm. Nhưng bây giờ đội trưởng Triệu đang bận dọn dẹp đám quái vật bên ngoài, không có ở đây, nhưng em có thể giúp. Cô gái đẹp, hai siêu thị của cô ở đâu, đại khái có bao nhiêu vật tư, cô mang theo giấy phép kinh doanh và chứng minh tài sản không?”
Hoa Điêu lắc đầu, “Đều không có.”
Tiểu Lợi chần chừ nhíu mày, “Vậy thì việc này hơi khó xử lý. Tụi em cần giấy phép kinh doanh và chứng minh thư của pháp nhân mới được.”
Hoa Điêu hiểu ý gật đầu, cũng hơi khó xử, hai thứ này cô quả thực không có. Trần Phi nói đã thương lượng xong với mấy người thuộc Cục Quản Lý Hành Động Đặc Biệt lên nhà họ Tưởng hôm qua, nhưng rõ ràng mấy người lên nhà họ Tưởng đó không phải là Tiểu Lợi trước mắt, không biết cô ấy có biết chuyện này không.
Cô dò hỏi, “Hai siêu thị tôi nói là Siêu thị Văn Thiên, không biết cô đã từng nghe đến...”
Cô còn chưa nói hết, mắt Tiểu Lợi đã sáng rực lên, “Siêu thị Văn Thiên! Có phải là cái siêu thị lớn của nhà họ Tưởng không, hai cái siêu thị trước kia thuộc về nhà mẹ đẻ của vợ ông chủ Hoa – nhà công nghiệp Thanh Thành chúng ta.”
Hoa Điêu gật đầu, đôi mắt sáng long lanh nhìn cô ấy, xem cái vẻ kích động này, hình như biết gì đó đây!
Liền thấy Tiểu Lợi vỗ một cái lên đùi, chuyện này cô quá biết mà.
