Chương 10: Nơi trú ẩn
Đúng như Tần Nguyệt Nguyệt nghĩ, mấy ngày tiếp theo không có ai đến quấy rầy.
Nhóm năm người hôm đó tuy nhát gan, nhưng trông cũng đủ để dọa người. Trong thời kỳ đầu tận thế, những nhóm như vậy chẳng hiếm, chắc mấy tầng này là phạm vi thế lực của bọn họ.
Dọa được bọn họ, thì trong khoảng thời gian này sẽ không còn ai đến quấy rầy nữa.
Gần đây cô bắt đầu xem video về võ thuật tự do. Thầy Trần giảng rất thấu đáo và thực dụng, khiến cô như được khai sáng, bừng tỉnh.
Chẳng phải đây chính là cách đánh nhau mà kiếp trước cô tự mày mò ra sao?
Đơn giản, thực dụng, dễ tìm vũ khí, sát thương lại lớn.
Thế là mỗi ngày ngoài luyện tán thủ, cô còn dành thời gian luyện võ thuật tự do, kết hợp với những tình huống nguy hiểm từng gặp ở kiếp trước, càng luyện càng nghiện.
Mỗi ngày đến chuyện ăn uống cũng chẳng còn để tâm, chỉ chăm chăm vào việc luyện võ. Cô xem đi xem lại hơn hai mươi video hướng dẫn kia, tiếc nuối vì trước thảm họa đã không tìm kiếm thêm để tải nhiều video về võ thuật tự do hơn.
Nhưng tiếc thì tiếc, hơn hai mươi video này cũng đủ để cô nghiên cứu một thời gian.
Cô dồn hết tâm trí vào võ thuật, luyện tập hơn mười ngày, cảm thấy mình tiến bộ vượt bậc, sức chiến đấu tăng lên trông thấy.
Lại có hệ thống khen ngợi không ngừng, cô có hơi tự mãn một chút, mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng thức dậy luyện tập, cảm thấy mỗi ngày đều tiến bộ khá nhiều.
Cuộc sống như vậy kéo dài thêm vài ngày, cho đến hôm nay, tiếng loa chói tai vang khắp khu chung cư.
“Nơi trú ẩn Phong Thành đã xây xong! Cư dân nào muốn đến nơi trú ẩn xin hãy lập tức xuống lầu, đi cùng chúng tôi đến nơi trú ẩn!”
Câu nói này được phát đi phát lại vô số lần.
Tần Nguyệt Nguyệt nhìn đồng hồ, bây giờ là ngày thứ ba mươi kể từ khi thảm họa bắt đầu.
Cô đứng bên cửa sổ, chỉ cần kéo rèm ra là đã cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt. Dù đeo kính râm, cô vẫn cảm thấy ánh nắng chói chang đến khó chịu.
Thích nghi một lúc, cô tiếp tục nhìn xuống dưới lầu.
Chỉ thấy dưới lầu có một chiếc xe khách cỡ trung với kiểu dáng kỳ lạ, trên xe sơn năm chữ to “Nơi trú ẩn Phong Thành”, còn có một cái loa lớn không ngừng ồn ào.
Người của nơi trú ẩn kiếp trước cũng đến, nhưng là nửa tháng sau, khi thảm họa đã bắt đầu được một tháng rưỡi.
Lúc đó, việc ra ngoài tìm thức ăn ngày càng khó khăn, xung quanh có càng nhiều thế lực tụ tập thành nhóm, đánh một mình ngày càng khó. Cô đã muốn đến nơi trú ẩn, nhưng Trần Kiều Kiều không muốn, nên cô không đi, ở lại.
Cô đã trải qua một thời gian khổ sở. Sau đó, những người khác thấy nơi này không còn gì để ăn thì bỏ đi, còn cô sau khi đói một trận đã tìm được một tầng hầm của cửa hàng thú cưng, nhờ có thức ăn cho chó tìm được ở đó mà vượt qua cửa ải khó khăn.
Sau đó nữa, khi ra ngoài tìm thức ăn, cô gặp vài người từng đến nơi trú ẩn, họ đã hoàn toàn trở thành kẻ lang thang, chỉ còn thoi thóp.
Từ miệng họ, cô biết được rằng nơi trú ẩn không tốt như tưởng tượng.
Vật tư vốn đã không đầy đủ, dùng một phần là mất một phần, người thì ngày càng đông, mọi loại tài nguyên đều chạm đến giới hạn, điều kiện sống rất tệ.
Tầng trên tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau; tầng giữa lôi kéo lòng người, bớt xén vật tư, ỷ thế hiếp người; tầng đáy chỉ có thể miễn cưỡng sống sót. Cuối cùng còn bùng phát bạo loạn, thương vong vô số.
Từ đó về sau, cô đã dập tắt ý định vào nơi trú ẩn.
Bây giờ cô sống trong căn phòng an toàn, cuộc sống thoải mái, càng không cần phải đến nơi trú ẩn này.
Cô kéo rèm lại, từ không gian lấy ra bốn món ăn một món canh mình thích, có mặn có chay, hương vị tuyệt hảo, thêm cả lon nước ngọt mát lạnh, thật sảng khoái.
Khác hẳn với kiếp trước, khi mà một bát mì trắng cũng coi là bữa ăn thêm.
Mọi thứ đã thay đổi.
Mọi thứ quả thực đã thay đổi. Kiếp trước Trần Kiều Kiều không hề muốn đến nơi trú ẩn, nhưng lần này cô ta lại buộc phải cân nhắc đến lựa chọn này.
Trần Kiều Kiều giận dỗi với Bạch Hàn, ở lại căn hộ thuê. Lúc đó có một đống đồ ăn vặt, đủ để cô ta ăn vài ngày.
Cô ta mượn điện thoại của người khác để liên lạc với gia đình, muốn rời khỏi nơi này.
Nhưng thế lực của nhà họ Trần không nằm ở Phong Thành. Sau khi đợt cực nhiệt bắt đầu, việc tìm người vượt qua vài thành phố để đón một người là vô cùng khó khăn. Nếu không phải là gia tộc hay thế lực lâu đời, thì chỉ có thể dùng tiền để đánh cược vào may mắn.
Nhà họ Trần chỉ nhờ vào quan hệ thông gia giữa cha Trần và nhà họ Tần mà có được chút tài sản, lại nhờ số cổ phần lừa được từ Tần Nguyệt Nguyệt hai năm trước mà mới leo lên thành một trong những gia tộc lớn ở địa phương. Mới chỉ có hai năm, tài lực không ra gì, bản lĩnh cũng chẳng có, làm sao làm được những chuyện này?
Đương nhiên chỉ có thể dặn dò Trần Kiều Kiều bám chặt lấy Tần Nguyệt Nguyệt, hoặc là tự cứu mình, tự tìm đường về nhà.
Trần Kiều Kiều không tìm được Tần Nguyệt Nguyệt, chỉ đành bị ép phải tự cứu.
Ban đầu còn đỡ, cô ta xinh đẹp, biết diễn kịch, biết làm nũng, lại có chút tiền, thật sự có người thu nhận cô ta, cho cô ta đồ ăn.
Chỉ tiếc là cuộc sống tốt đẹp đó không kéo dài được bao lâu. Sau này thức ăn khan hiếm, tiền tệ mất giá nghiêm trọng, cô ta cũng chẳng còn bao nhiêu tiền. Người thu nhận cô ta không muốn cho không thức ăn nữa, bắt cô ta phải đánh đổi.
Còn có thể dùng gì để đánh đổi?
Cô ta đương nhiên không chịu. Được nuông chiều từ nhỏ, cô ta cho rằng chỉ có những người đàn ông như Trình Nặc mới xứng với mình, làm sao có thể chịu làm thân với người qua đường.
Cô ta rời khỏi nhà người đàn ông đã thu nhận mình, dùng chiêu cũ đi kể khổ với người khác để xin được thu nhận.
Nhưng lúc đó đã chẳng còn ai có lòng thương hoa tiếc ngọc nữa. Mọi người đều bận sinh tồn, những người này còn thẳng thừng và trần trụi hơn cả người đàn ông kia, ánh mắt nhìn cô ta đầy dâm dục đến mức khiến cô ta mất hết cả hứng thú diễn tiếp.
Cô ta chỉ đành lủi thủi quay lại. Dù cảm thấy ghê tởm và không cam lòng, nhưng ít nhất vẫn có đồ ăn, vẫn sống được.
Trong lòng cô ta u uất nặng nề, hận Tần Nguyệt Nguyệt thấu xương, cho rằng nếu không phải vì đến tìm Tần Nguyệt Nguyệt thì sao cô ta lại rơi vào hoàn cảnh này?
Khi nghĩ như vậy, cô ta hoàn toàn bỏ qua việc chính mình nhất quyết đòi đến, còn Tần Nguyệt Nguyệt từ đầu đến cuối chưa từng nói với cô ta một lời nào.
Thật ra cô ta cũng hận những người đàn ông, đàn bà bắt nạt mình, nhưng không dám lộ ra.
Con người ta chính là kỳ lạ như vậy, bị kẻ xấu bắt nạt thì không dám lên tiếng, chỉ dám bắt nạt những người dễ bắt nạt.
Khoảng thời gian này thức ăn càng ngày càng khó tìm, cô ta cũng bị yêu cầu cùng làm việc đi tìm thức ăn. Chịu cái nóng gay gắt, đi đường xa, vác đồ nặng, vẻ đẹp mà cô ta vốn hãnh diện cũng bị tổn hại.
Cô ta đã chán ngán cuộc sống này, thế là xúi giục người đàn ông, dẫn theo hơn mười kẻ phụ thuộc lên xe đến nơi trú ẩn.
Cuộc sống ở đó chắc chắn sẽ không tệ hơn bây giờ, đúng không?
Chiều tối, cô ta cùng hơn mười người và vài chục người từ các tòa nhà khác lên cùng một chiếc xe. Trên xe chật cứng như cá hộp, dòng chữ “định mức 20 người” trên xe trở nên mỉa mai đến lạ.
Không khí ngột ngạt, hơi nước phủ kín cửa kính xe, mùi hôi khó thở.
Cô ta nhìn xuyên qua lớp sương mù, thấy hai bóng dáng cao lớn khiêng nhiều vật tư đi ngang qua bên đường, một trong số đó trùng khớp với hình bóng mà cô ta ngày nhớ đêm mong.
Trình Nặc!
Nhưng cũng ngay lúc này, chiếc xe từ từ khởi động, đưa cô ta rời khỏi khu chung cư Vinh Phong.
...
Trình Nặc ở dưới lầu tòa nhà 8 ngoảnh đầu nhìn lại một cái, khiến người bạn đồng hành giục giã.
“Đừng nhìn nữa, với tình trạng của chúng ta, ở lại tốt hơn là đến nơi trú ẩn.”
“Tôi biết, chỉ là cảm thấy trên chiếc xe đó có ánh mắt không có ý tốt đang nhìn tôi.”
“Những người muốn đến nơi trú ẩn không ít, bọn họ không cần thiết phải gây khó dễ với chúng ta. Đi thôi.”
“Ừm. Tôi biết rồi. Anh Tiểu Phong.”
