Chương 96: Câu chuyện của Hòa Thanh
Có cách giải quyết tốt rồi, Hòa Thanh lại cố gắng thêm hai ngày, cứu được hơn bốn trăm bệnh nhân.
Những bệnh nhân chưa từng được điều trị lần nào thì đều đã chết sạch, số bệnh nhân được điều trị một lần mà sống sót còn chưa đến tám trăm người.
Tần Nguyệt Nguyệt nghĩ, cuối cùng cũng đã trị liệu cho tất cả bệnh nhân một lần, chắc Hòa Thanh có thể nghỉ ngơi một thời gian rồi chứ.
Kết quả lại ngược lại với suy nghĩ của cô, nghỉ ngơi là chuyện không thể nào. Hòa Thanh tiếp tục công việc trị liệu của mình, bắt đầu trị liệu lần thứ hai cho những bệnh nhân được điều trị sớm nhất.
Hiệu quả trị liệu rất rõ rệt.
Những bệnh nhân trước đây nói năng không rõ ràng, phần lớn thời gian không tự chủ được giờ đây thần trí tỉnh táo hơn, có thể nói những câu hoàn chỉnh hơn. Ngoài việc không còn nhanh nhẹn và phản ứng nhanh như trước, thì việc tự lo cho cuộc sống sinh hoạt hằng ngày cũng không có vấn đề gì.
Sau khi những bệnh nhân này trải qua kiểm tra sức khỏe và đào tạo lại, có người chọn ở lại tòa nghiên cứu làm việc, có người chọn trở về nhà sống cuộc sống bình thường.
Nhờ những bệnh nhân đã khỏi bệnh trở về nhà làm bằng chứng sống, những lời đồn trước đây dù có giải thích thế nào cũng vẫn lan truyền giờ đã giảm đi rất nhiều, không thể gây ra sóng gió gì nữa.
Đó là mặt tốt, còn mặt xấu cũng có.
Hòa Thanh ngã bệnh.
Lúc này, Tần Nguyệt Nguyệt đã ở cạnh Hòa Thanh hơn nửa tháng, xét trên mọi phương diện thì hai người cũng coi như là bạn bè.
Hòa Thanh bị bệnh, Tần Nguyệt Nguyệt ở bệnh viện chăm sóc anh.
Căn phòng bệnh trắng bệnh chật hẹp, mùi không dễ chịu, cùng với người bệnh toàn thân uể oải chỉ có đôi mắt là ánh lên tia sáng.
Tất cả những điều này kết hợp lại với nhau, luôn có thể dễ dàng khơi gợi trái tim con người.
Tần Nguyệt Nguyệt cũng vậy, cô ngồi trước giường bệnh của Hòa Thanh, ngẩn người rất lâu.
Cô nghĩ đến mẹ Tần.
Có lẽ vì đang chờ Hòa Thanh cứu mẹ Tần nên mong Hòa Thanh khỏe mạnh, hoặc có lẽ xuất phát từ sự đồng cảm với Hòa Thanh, người có hoàn cảnh giống mẹ Tần, cô lên tiếng nói.
“Cậu nên nghĩ cho bản thân nhiều hơn một chút.”
Không phải nói thánh nhân là không tốt, nhưng lòng tốt, sự cống hiến gì đó, cũng phải có giới hạn.
Trên gương mặt tái nhợt của Hòa Thanh hiện lên một nụ cười khổ, sau đó anh kể cho Tần Nguyệt Nguyệt nghe câu chuyện của mình.
Anh là một đứa trẻ bị bỏ rơi, vừa sinh ra đã bị cha mẹ vứt lại bệnh viện, là các y bác sĩ trong bệnh viện đã nuôi anh lớn.
Vì vậy, ước mơ từ nhỏ đến lớn của anh là trở thành một bác sĩ, nhưng anh sẽ không bao giờ thực hiện được ước mơ này.
Anh mắc một căn bệnh di truyền nghiêm trọng, đó là nguồn gốc của cuộc đời bi thảm của anh.
Vì căn bệnh này, anh bị cha mẹ bỏ rơi; vì căn bệnh này, anh không thể đến trường học tập, không thể thực hiện ước mơ; vì căn bệnh này, anh nếm trải đủ mùi đau khổ, lúc nào cũng sống trong nỗi sợ hãi cái chết...
Cho đến một ngày, đang giãy giụa trong tuyệt vọng bên bờ vực cái chết, anh nhận được hệ thống trò chơi thiên tai.
Hệ thống nói với anh rằng có thể rút thưởng, bảo anh tưởng tượng ra thứ mình muốn nhất.
Lúc đó anh đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến việc được sống, nghĩ đến việc trở thành bác sĩ cứu người, nghĩ đến việc có một cơ thể khỏe mạnh...
Đó chính là khởi đầu của mọi thay đổi.
“Tôi khá biết ơn hệ thống, nó đã cho tôi tất cả những gì tôi muốn.
Tôi không phải đang tự chuốc khổ, tôi chỉ đang thực hiện ước mơ của mình.
Nhưng xin cô yên tâm, tôi tự biết lượng sức mình, biết khi nào nên dừng lại.”
Tần Nguyệt Nguyệt cảm thấy buồn bã, mỗi người có một sự theo đuổi riêng, không thể ép buộc.
“Hãy đối xử tốt với bản thân một chút.”
“Ừm.”
Hòa Thanh khỏi bệnh sau vài ngày, lại lao vào công việc trị liệu lần thứ ba cho bệnh nhân.
Cuộc sống của Tần Nguyệt Nguyệt không có nhiều thay đổi, ngày nào cũng đi theo Hòa Thanh, chạy ngược chạy xuôi giữa bốn điểm.
Chớp mắt, mười ngày cuối cùng của tháng này đã trôi qua.
Cô đã làm việc được một tháng, đến ngày phát lương.
Hôm nay Hòa Thanh được Bạch Noãn Noãn cho nghỉ một ngày, thế là Tần Nguyệt Nguyệt cũng được Hòa Thanh cho nghỉ một ngày.
Nhận lương lại có ngày nghỉ, đối với người đi làm mà nói quả thực là một chuyện tốt đẹp cả đôi đường.
Tiền lương tháng này là một nghìn năm trăm tệ, gấp hơn bảy lần mức lương trung bình hàng tháng của căn cứ, vẫn khá hấp dẫn.
Cô nhận lương xong liền về nhà, tập luyện một chút rồi chui vào ghế sofa bắt đầu xem phim và đọc tiểu thuyết.
Trong suốt một tháng qua, ngày nào cũng làm việc hoặc huấn luyện, thú vui duy nhất là lên kênh công cộng xem tin tức mới nhất, đúng là chán vô cùng. Bây giờ có ngày nghỉ, đương nhiên phải thư giãn một chút.
Chỉ là hơi thư giãn quá đà, cô xem ba bốn bộ phim, đọc một cuốn tiểu thuyết đến tận một giờ sáng.
Đọc tiểu thuyết là một việc rất khó dừng lại, nhất là đọc vào ban đêm càng khó kiểm soát thời gian, cứ nghĩ đọc thêm một chương nữa, một chương nữa, không biết từ lúc nào trời đã khuya.
Cuối cùng, cô dùng ý chí sắt đá của mình, đặt điện thoại xuống nằm ngủ.
Ngủ chưa đủ sáu tiếng, cô thức dậy có chút buồn ngủ, nhưng sau khi rửa mặt thì tỉnh táo hẳn.
Đang ăn sáng, bỗng nhiên loa phóng thanh lớn trong khu an trí vang lên.
“Cảnh báo! Sắp có trăng máu tái xuất, kể từ hôm nay, tất cả mọi người trong căn cứ ở yên trong nhà, không được ra ngoài, cho đến khi trăng máu kết thúc!”
“Nhắc lại! Sắp có trăng máu tái xuất...”
Tần Nguyệt Nguyệt khựng lại, phản ứng đầu tiên của cô lại là: không cần đi làm nữa à?
Phản ứng thứ hai mới là: lại trăng máu nữa rồi?
Trong thảm họa đêm cực, tháng thứ hai có ba ngày trăng máu cuối tháng, đầu tháng thứ năm lại đến, chẳng lẽ là hai tháng một lần?
Chẳng phải nói như vậy, vài ngày trước khi đêm cực kết thúc còn phải hứng chịu một trận trăng máu nữa sao?
Cô mở kênh công cộng của hệ thống, Bạch Noãn Noãn đã đăng thông báo trên kênh công cộng.
Không chỉ mình cô đoán được còn có trăng máu tiếp theo, những người chơi khác cũng đều đoán được.
Ngoài tin tức này ra, trên kênh công cộng còn có nhiều tin hơn nói về việc định đến căn cứ.
Thật ra đây cũng không phải chuyện mới mẻ gì, trước đây đã có người nói, chỉ là gần đây đặc biệt nhiều hơn.
Chính xác mà nói, là sau khi Bạch Noãn Noãn tuyên bố căn cứ có thể chữa khỏi những người phát điên trong trăng máu.
Thật ra cách đây không lâu, số lượng người chơi trong căn cứ đã tăng lên không ít, phần lớn đều giống như người chơi Nghĩa Bạc Vân Thiên, là đến căn cứ để cầu cứu.
Nhưng những người may mắn như Nghĩa Bạc Vân Thiên rốt cuộc vẫn là số ít, còn có một bộ phận khá đông người chơi đi được nửa đường thì bệnh nhân đã chết.
Nhưng đường đã đi được một nửa, quay về cũng chẳng có đường sống, nên đành đến căn cứ.
Trong hơn nửa tháng gần đây, cô có thể cảm nhận rõ ràng, khu người chơi xuất hiện nhiều gương mặt mới.
Đây chưa chắc là chuyện xấu, nhưng cũng chưa chắc là chuyện tốt.
Cô đếm số ID trong vài trăm tin nhắn gần đây nói muốn đến căn cứ, khoảng hơn tám mươi người.
Theo quan sát của cô trong tháng vừa qua, hiện tại trong căn cứ e rằng tổng cộng cũng chưa đến tám mươi người chơi.
Đột nhiên có một nhóm người ngoài lớn như vậy tràn vào, lỡ như có những người chơi có ý đồ xấu gia nhập, đến lúc đó tình hình thế nào thật khó mà nói trước.
Bất quá, chuyện này cô lo lắng cũng chẳng ích gì.
Cô có thể nghĩ đến, trong căn cứ nhiều người như vậy chắc chắn cũng có người nghĩ đến, thậm chí có thể đã nghĩ ra cách đối phó.
Chỉ có thể cầu mong tình huống xấu nhất đừng xảy ra.
Sáu giờ tối hôm đó, trăng máu đúng hẹn xuất hiện.
............
Cùng lúc đó, Bạch Noãn Noãn được một nhóm quân nhân vũ trang đến tận răng dẫn đến nhà tù dưới lòng đất, để tiếp kiến những tù nhân mới đến ở đó.
Trong nhà tù dưới lòng đất này, tất cả tù nhân đều là người chơi.
