Chương 1: Cha, con cần một trăm tỷ
2032.10.5
Những chiếc răng nanh của con zombie lộ ra từ cái miệng rộng đầy máu của nó, xung quanh khoang miệng dính đầy chất lỏng màu xanh nhớt nhớt.
Một đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Tô Ngữ.
Trên nhãn cầu cũng chi chít những tia máu đỏ.
Tô Ngữ nhẹ nhàng lướt tay qua má con zombie, ngay giây tiếp theo, con zombie này bỗng trở nên điên cuồng.
Những thiết bị xung quanh đang khống chế con zombie bị nó giật giật kêu loảng xoảng.
Tiếng gầm rú vang khắp cả phòng thí nghiệm.
Tô Ngữ không như thường lệ tiêm thuốc an thần cho con zombie này, mà mặc kệ nó giãy giụa thoát khỏi mọi trói buộc.
Cuối cùng con zombie cũng thoát khỏi sự khống chế.
Thân hình to lớn và biến dị của con zombie vật ngã Tô Ngữ xuống đất.
Nó không chút lý trí lao vào cắn xé Tô Ngữ.
“Xin lỗi, mẹ.”
Nói xong, Tô Ngữ tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Cơn đau xé thịt xương lan tỏa khắp ý thức của Tô Ngữ.
Máu chảy khắp nơi, lan tràn khắp phòng thí nghiệm.
“Ầm!”
Vụ nổ theo đó ập đến, ngọn lửa ngập trời nuốt chửng hai người Tô Ngữ.
Cả phòng thí nghiệm cũng sụp đổ theo.
Dưới đống đổ nát còn chôn vùi cả nhân viên phòng thí nghiệm, cùng với những lãnh đạo cấp cao đang mưu đồ. (Mèo Mèo Thuyết)
…
“Tiểu Ngữ? Tiểu Ngữ?”
Tô Ngữ chỉ cảm thấy có một giọng nói vừa quen vừa lạ đang gọi mình.
Rõ ràng cô đã là một người chết tan xác.
Nhưng lúc này, Tô Ngữ lại không cảm thấy bất kỳ cơn đau nhức nào.
Cô đột nhiên mở to mắt, cảnh tượng quen thuộc trước mắt lại chính là nhà của cô mười năm trước!
Mà người đang ngồi bên giường cô là một người đàn ông tuấn tú, anh tuấn.
Khí chất của người đàn ông vô cùng phi phàm, thời gian dường như chưa hằn dấu vết gì trên khuôn mặt ông, cả người ông toát lên vẻ chín chắn, trầm ổn đầy mê hoặc.
“Cha!!”
Tô Ngữ không cho người đàn ông cơ hội phản ứng, trực tiếp ôm chầm lấy ông, sợ rằng người trước mắt sẽ biến mất trong nháy mắt.
Tim Tô Ngữ đập loạn không ngừng, lúc này chính cô cũng không nói rõ được mình đang có tâm trạng gì!
Người cha đẹp trai đã chết từ mười năm trước.
Giờ lại đang ngồi ngay ngắn trước mặt Tô Ngữ.
Tô Mục An bị hành động của Tô Ngữ làm cho ngơ ngác, con gái ông xưa nay vốn là đóa hoa cao lãnh, bao giờ lại nhiệt tình như vậy.
Chỉ là ông bố Tô cố gỡ mãi cũng không thể gỡ được con “lười” đang bám chặt trên người mình xuống.
Ông bố Tô thầm nghĩ.
Con gái ông khỏe thật.
Một lúc lâu sau, Tô Ngữ mới hoàn hồn và buông ông bố Tô ra.
Cô nhìn sang chiếc lịch điện tử bên cạnh.
2022.9.5
Đây chính là một tháng trước khi thế giới sắp phải đối mặt với thảm họa thiên nhiên lớn nhất trong lịch sử.
Một tháng sau, thế giới sẽ biến đổi dữ dội.
Một nửa ngôi nhà của nhân loại bị phá hủy, hai phần ba số người lần lượt chết trong thảm họa này.
Con người ngoài việc phải đối mặt với sự trừng phạt của thiên nhiên, còn phải chiến đấu với những người bị nhiễm bệnh do rò rỉ vũ khí sinh hóa biến thành zombie.
Mà con zombie nguồn gốc ở khu Tung Của chính là mẹ của Tô Ngữ.
Mẹ của Tô Ngữ tên là Tần Thấm, là một tiến sĩ song bằng sinh học và hóa học.
Viện nghiên cứu sinh học nơi mẹ Tô làm việc chủ yếu nghiên cứu về các loại gen sinh vật.
Tình cờ, mẹ Tô phát hiện ra giới lãnh đạo cấp cao đang bí mật nghiên cứu vũ khí sinh hóa bị Liên Hợp Quốc cấm.
Lãnh đạo cấp cao sợ mẹ Tô tiết lộ kế hoạch nên đã trực tiếp dùng mẹ Tô làm thí nghiệm!
Điều này khiến mẹ Tô trở thành một trong những người đầu tiên ở khu Tung Của bị nhiễm bệnh biến thành zombie.
Đám zombie nguồn gốc này bắt đầu điên cuồng lây nhiễm cho con người trên toàn thế giới.
Thiên tai ập xuống, mẹ Tô mất tích.
Tô Ngữ không hề hay biết, chỉ có thể cùng cha Tô vừa chạy nạn, vừa tìm kiếm tung tích của mẹ Tô.
Cho đến khi Tô Ngữ và cha Tô nhìn thấy mẹ Tô vẫn còn chút ý thức trong đám zombie.
Sự kiên trì trong lòng họ hoàn toàn sụp đổ.
Cha Tô nhanh chóng trở nên tinh thần sa sút vì không thể chấp nhận việc mẹ Tô biến thành zombie.
Thời mạt thế vốn dĩ tài nguyên đã khan hiếm, lại phải đối phó với đủ loại thiên tai, ông bố Tô tiều tụy không bao lâu thì qua đời.
Chỉ là trước khi mất, cha Tô dặn dò Tô Ngữ, hy vọng một ngày nào đó cô có thể chữa khỏi cho mẹ.
Dù Tô Ngữ đã dành mười năm để thí nghiệm, cô vẫn thất bại.
Mà ý thức con người trong đầu mẹ cô cũng trong mười năm này dần dần bị tước đoạt đi.
Nếu Tô Ngữ không kích nổ phòng thí nghiệm.
Thứ chờ đợi nhân loại chính là những con zombie siêu cấp mạnh mẽ hơn.
Đến lúc đó, những người còn sống sót chỉ có thể bị tàn sát.
Tất nhiên, vụ nổ này cũng giúp Tô Ngữ giải quyết rất nhiều kẻ thù đã biến mẹ cô thành zombie.
Nhớ lại đến đây, Tô Ngữ lập tức tỉnh táo.
Một tháng thời gian không cho phép Tô Ngữ tiếp tục cảm thương về tất cả những gì trong mười năm qua.
Giờ đây cô có cơ hội, có cơ hội lật ngược tất cả.
Thiên tai cô không thể tránh khỏi, nhưng cô có thể tránh để mẹ biến thành zombie.
Cô có thể khiến gia đình sống tốt trong mạt thế.
Tô Ngữ nhìn ông bố Tô trước mặt với vẻ mặt đầy trí tuệ, ông chính là nhân vật phong vân trong giới tài chính.
Sau đó Tô Ngữ bình tĩnh nói.
“Cha, con cần một trăm triệu.”
Tô Ngữ không đòi quá nhiều.
Một trăm triệu này là đủ.
Ông bố Tô nhẹ nhàng lướt điện thoại, một tin nhắn chuyển khoản khổng lồ được gửi đến điện thoại của Tô Ngữ, thậm chí ông bố Tô còn không hỏi Tô Ngữ định làm gì.
Cộng với số tiền tiêu vặt mà ông bố Tô thường cho.
Tài khoản của Tô Ngữ bây giờ khoảng hai trăm triệu.
Đối với người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp như ông bố Tô, tùy tiện rút ra hai tỷ cũng là chuyện nhỏ.
Nhưng chi một hơi hai tỷ chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của bọn tội phạm.
Trong mạt thế, thứ khó lường nhất chính là lòng người.
Tô Ngữ nhớ rõ những kẻ lợi dụng ngày tận thế để phá hoại trật tự, bọn chúng đầu tiên tấn công chính là khu nhà giàu.
Không ít người giàu không kịp chạy thoát đã chết thảm dưới sự thiêu đốt của bọn bạo đồ này.
Nghĩ đến đây, Tô Ngữ lại nói với ông bố Tô:
“Cha, con còn cần tài liệu về các dự án nhà đất mà công ty đang phát triển.”
Ông bố Tô im lặng, ông nhìn Tô Ngữ hai lần.
Con gái ông đây là muốn thừa kế tài sản đây mà.
Mấu chốt là ông cũng có bị bệnh nan y đâu!
Ông bố Tô thầm than.
Có lẽ nhận ra ông bố Tô có chút nghi hoặc, Tô Ngữ sắp xếp lại lời lẽ, định giải thích một phần nguyên nhân trước.
Ai ngờ ông bố Tô xua tay, hỏi: “Con gái, con có muốn xe không?”
“Muốn.”
Sau đó Tô Ngữ không chút khách khí chọn một chiếc Volvo có độ an toàn cao và kín đáo trong số những chiếc xe sang của ông bố Tô.
Ông bố Tô vì phải đến công ty xử lý công việc, nên không hỏi nhiều về hành vi khác thường của Tô Ngữ.
Còn Tô Ngữ thì lái xe nhanh chóng đến Minh Nguyệt Hoa Phủ.
Đây là khu nhà mà Tô Ngữ chọn dựa trên dữ liệu được truyền về từ tập đoàn Tô Thị.
Minh Nguyệt Hoa Phủ nằm ở rìa thành phố, do là khu nhà mới nên tỷ lệ cư dân thấp.
Đến ngày tận thế thực sự ập đến, vị trí địa lý của Minh Nguyệt Hoa Phủ chắc chắn sẽ tốt hơn khu biệt thự mà gia đình Tô Ngữ đang sống hiện tại.
Trong thời gian đó, Tô Ngữ đã đặt lịch hẹn với hơn mười công ty khóa vân tay, yêu cầu họ đến Minh Nguyệt Hoa Phủ lắp đặt khóa vân tay vào các khung giờ khác nhau.
Nếu trong mạt thế mà vẫn dùng chìa khóa để mở cửa thì chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Tạm thời Tô Ngữ đổi hết toàn bộ ổ khóa.
Minh Nguyệt Hoa Phủ mỗi tòa nhà tổng cộng hai mươi sáu tầng, một thang máy một căn hộ.
Sau khi vào tòa nhà, Tô Ngữ quan sát từ trên xuống dưới bố cục của mấy chục căn hộ này.
Cô muốn sử dụng toàn bộ tòa nhà.
Đối với các loại vật tư khác nhau cần lưu trữ, Tô Ngữ dự định sắp xếp ở các tầng khác nhau.
Sau khi lên kế hoạch, Tô Ngữ điều chỉnh lại tâm trạng của mình.
Bởi vì còn một việc rất quan trọng cô phải làm.
Đó chính là khiến mẹ Tô từ chức khỏi viện nghiên cứu.
Nhớ lại hình ảnh mẹ Tô sau khi bị nhiễm bệnh, ngồi trên xe, tim Tô Ngữ thắt lại.
Sau đó, chiếc xe phóng nhanh về phía viện nghiên cứu.
. Bạn đang đọc truyện của tác giả Đang Làm Ban Ngày Mơ, tại trang Mèo Mèo Thuyết, chương tiếp theo: Quay Lại Một Tháng Trước Thiên Tai, Số Dư Còn Một Trăm Tỷ.
