Chương 61: Không gian cấp mười
Nhìn thấy vết máu loang lổ trên tường và vết máu trên người mình, Tô Ngữ thở dài một hơi.
Dù trả thù Lâm Siêu như thế này thật sảng khoái, nhưng cảnh tượng quá máu me.
Tô Ngữ suy nghĩ xem có cách nào vừa không bẩn tay vừa có thể giết người để lần sau dùng không.
Trước mắt là đã giải quyết xong Lâm Siêu.
Nhưng thành chủ Lam Thành, kẻ cũng từng hại cô ở kiếp trước, vẫn còn sống nhăn răng.
Thậm chí, mẹ Tô vì chiến đấu với dị năng giả của Lam Thành mà trên người để lại từng vết thương dữ tợn.
Dù mẹ Tô đã biến thành tang thi, nhưng bà vẫn khác biệt, nổi bật giữa đám tang thi.
Nhìn những vết thương trên người mẹ, Tô Ngữ đau lòng vô cùng.
Nhưng với thế lực hiện tại của một mình Tô Ngữ thì không thể động đến thành chủ Lam Thành.
Bây giờ Tô Ngữ sẽ không chủ động đi tìm thành chủ Lam Thành.
Nhưng năm năm sau, thế lực của Tô Ngữ chắc chắn sẽ vượt xa Lam Thành, lúc đó chính là lúc thành chủ Lam Thành diệt vong.
Còn bây giờ, Tô Ngữ chỉ muốn cả nhà bình an vượt qua mấy năm thiên tai này.
Thi thể của mười một người vẫn chất đống trong hành lang, nếu không xử lý thì lâu ngày sẽ bốc mùi.
Mà tình trạng này cũng ảnh hưởng đến việc đi lại của gia đình Tô Ngữ sau này.
Bất đắc dĩ, cả nhà đành dọn dẹp.
Bố Tô và chú khỉ nhỏ khiêng thi thể của mười một người từ tầng mười sáu, ném xuống từ cửa sổ phía ngoài Minh Nguyệt Hoa Phủ.
Từng thi thể rơi xuống dòng nước lũ, dường như chẳng có gì bất thường.
Dù sao trong nước lũ có đủ loại đồ vật, thi thể chỉ là thứ bình thường thấy trong những ngày này.
Vốn dĩ bố mẹ Tô khó mà chấp nhận được cảnh tượng như vậy.
Nhưng sau chuyện này, hai người dường như đã có kháng thể.
Đã không có khả năng cứu vớt chúng sinh thì phải học cách chấp nhận khổ nạn của chúng sinh.
Tô Ngữ và mẹ Tô dọn dẹp vệ sinh hành lang.
Máu tươi cần ngâm với nước lạnh và nước muối loãng mới có thể tẩy sạch.
Hơn nữa, hành lang lát đá cẩm thạch, máu khó bám lại trên bề mặt.
Tô Ngữ lấy nước từ không gian ra, xối rửa hành lang mấy lần.
Nước máu chảy xuống từng tầng, cuối cùng chảy vào dòng nước lũ đang nhấn chìm thành phố.
Những cư dân đang chăm chú theo dõi tình hình nhìn thấy nước máu chảy ra mà rùng mình.
Những thi thể trôi trong nước lũ này phần lớn là chết đuối, hoặc bị bão giết chết rồi rơi xuống nước.
Máu tươi như ở tòa nhà số mười thật sự khiến người ta sợ hãi.
Họ không biết tòa nhà số mười đã chết bao nhiêu người.
Trong hành lang, Tô Ngữ cầm chai nước hoa.
Mùi máu tanh khó chịu được Tô Ngữ xịt mấy lớp nước hoa, miễn cưỡng che đi.
Xong việc.
Sau khi giải quyết xong Lâm Siêu, Tô Ngữ cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn, thật là đã cơn giận.
Tô Ngữ vỗ vai chú khỉ nhỏ, rồi vui vẻ nói:
“Không Không, tối nay chúng ta ăn thịt nướng.”
Theo thời gian trôi qua, chú khỉ nhỏ dần lớn lên.
Bây giờ chú khỉ nhỏ đang trong trạng thái kích hoạt dị năng lực lượng, cả con khỉ “cao lớn” hẳn lên.
Tô Ngữ không tiện sờ đầu, nên tiện tay vỗ vai chú khỉ nhỏ.
Có lẽ vài ngày nữa, chú khỉ nhỏ sẽ cao hơn bố Tô, rồi đạt đến hai mét.
Từ chú khỉ nhỏ biến thành khỉ bay lên trời.
Chiều cao hai mét cộng với dị năng lực lượng, có lẽ chú khỉ nhỏ mới là kẻ xuất chúng trong thời mạt thế.
Trước khi về nhà, Tô Ngữ liếc nhìn tầng hai mươi lăm.
Chỉ cần đứa trẻ đó không ra gây chuyện là được.
Tô Ngữ suy nghĩ, với tư cách là dị năng giả, dị năng của bố mẹ Tô và chú khỉ nhỏ đều đã được nâng cấp.
Còn dị năng của Phương Tri Hành thì có vẻ khá bình thường.
Dự tri đối với người thường thì đúng là có thể biết trước chiến lược ứng phó.
Nhưng hiện tại Phương Tri Hành chỉ có thể dự tri được những thông tin quá đơn giản, mà Tô Ngữ thì gần như đều đã trải qua.
Nếu anh ta thật sự có thể vượt qua toàn bộ thiên tai.
Khi trở thành đồng đội, Tô Ngữ nên xem xét xem anh ta có đủ thực lực hay không.
Trước đó vì lo lắng Lâm Siêu và những người khác xảy ra chuyện, Tô Ngữ đã thu hết đồ đạc trong phòng vào không gian.
Bây giờ giải quyết xong xuôi trở về, đồ đạc lại được bày ra như cũ.
Căn phòng không bật đèn có vẻ u ám, lạnh lẽo.
Tô Ngữ dẫn nước nóng từ không gian vào đường ống, sau đó bật sưởi sàn trong nhà.
Chẳng bao lâu, cả căn phòng đã ấm áp.
Rèm cửa che kín tầng hai mươi sáu, không lọt chút ánh sáng nào ra ngoài.
Trên bàn ăn, thịt trong khay nướng đã chảy mỡ xèo xèo.
“Không Không, ăn nhanh đi.”
Nói rồi, Tô Ngữ gắp một miếng thịt bỏ vào đĩa của chú khỉ nhỏ.
Ăn xong bữa thịt nướng này, chú khỉ nhỏ sẽ khôi phục lại vóc dáng nhỏ nhắn.
Thời tiết thế này rất thích hợp để ôm những con vật lông xù như chú khỉ nhỏ vào lòng.
Tô Ngữ khẽ cười, chờ đợi chú khỉ nhỏ ăn xong rồi biến hóa.
Tối nay xem phim sẽ có một túi sưởi ấm tay để ôm.
Những ngày tiếp theo, mưa vẫn trút xuống, bão thỉnh thoảng làm cửa sổ nhà Tô Ngữ kêu rầm rầm.
Cả nhà gần đây đang tập nín thở.
Trong trận lũ lụt như thế này, ai có thể nín thở lâu hơn dưới nước thì cơ hội sống sót sẽ lớn hơn.
Dù cả nhà sẽ không ra ngoài trong thời tiết như vậy, nhưng việc nâng cao khả năng nín thở vẫn rất cần thiết.
Trận lũ lụt đột ngột lần này đối với chính phủ cũng vô cùng nan giải.
Các căn cứ an toàn tạm thời hỗn loạn suốt một tháng.
Người ta đánh nhau để giành vật tư.
Trong thời tiết như vậy, mọi người sống chung trong một tòa nhà, chẳng có giai cấp gì cả.
Ai có võ lực cao hơn thì người đó làm đầu.
Nhân viên chính phủ bị phân tán, không thể tập trung lại.
Khiến cho các căn cứ an toàn tạm thời hoàn toàn mất trật tự.
Một tháng mưa như trút nước, thành Vân bị ngập sâu đến mười tám mét.
Tốc độ nước dâng như vậy khiến những người ở tầng cao cũng bắt đầu lo lắng, không biết khi nào nước lũ sẽ tràn lên.
Độ cao của nước lũ còn phụ thuộc vào địa hình của thành phố.
Ví dụ như các nước Trung Đông, dù họ cũng đã hứng chịu một tháng mưa lũ.
Nhưng vì địa hình chủ yếu là đất cát.
Diện tích xây dựng đô thị ít, đường nhựa ít.
Nước lũ đều thấm vào đất cát, một số thành phố không thoát nước kịp chỉ ngập sâu khoảng năm mét.
Các thành phố ven biển của Tung Của, nước lũ đã dâng cao hơn hai mươi mét.
Hơn hai mươi mét, cao như một tòa nhà nhỏ bình thường.
Phần lớn các tòa nhà trong thị trấn đều bị nhấn chìm.
Những người nghĩ đến việc trú ẩn trong thư viện, nhà thi đấu bóng đá là những người đầu tiên bị nước lũ cuốn trôi.
Chỉ có những người ở tầng cao là tạm thời tránh được thảm họa này.
Trong dân gian bắt đầu xuất hiện một số tổ chức tự phát.
Họ tuyển mộ những người có thể lực tốt, cùng nhau tìm kiếm vật tư dưới sự tổ chức.
Tô Ngữ, người đã ở nhà lâu ngày, cuối cùng cũng vào lúc này đạt đến cấp mười dị năng không gian.
Cấp mười tiêu tốn của Tô Ngữ gần hai năm.
Tốc độ thăng cấp như vậy nếu bị các dị năng giả kiếp trước biết được, chắc chắn sẽ tôn Tô Ngữ là thiên tài.
Dù sao thì kiếp trước, Tô Ngữ năm năm mới lên được cấp ba.
Mà diện tích sử dụng không gian cấp ba cũng chỉ có vài trăm mét vuông.
Sức mạnh thăng cấp mãnh liệt kéo căng từng lỗ chân lông của Tô Ngữ.
Lần này đau đớn như kim châm vào xương.
Tô Ngữ chống hai tay lên bàn, lợi đã rỉ máu vì cắn chặt răng.
Mẹ Tô thấy vậy liền phóng dị năng chữa trị.
Chỉ trong giây tiếp theo, Tô Ngữ biến mất ngay tại chỗ.
【Chúc mừng bạn đã thành công mở khóa cây trưởng thành.】
