Chương 78: Bốn quy tắc
Một tia lạnh lẽo lướt qua mắt Tô Ngữ.
Nàng ngẩng mắt nhìn lên, trên nóc nhà máy đối diện lộ ra một cái ống đen nhỏ.
Phía trên ống đen là ống kính phản chiếu ánh sáng.
Ống ngắm của súng bắn tỉa.
Tô Ngữ chỉ nhìn thấy một khẩu súng bắn tỉa này, nhưng ở những nơi nàng không nhìn thấy còn có nhiều tay bắn tỉa hơn đang chờ cơ hội.
Từ vẻ mặt của những người trong tòa nhà văn phòng này, ai cũng biết sự tồn tại của các tay bắn tỉa.
Một nửa số người nhìn về phía vị trí của các tay bắn tỉa.
Nửa còn lại thì nhìn về phía đám đông đang chạy trên đường phố.
Khi tiếng la hét chói tai vang lên.
Càng ngày càng nhiều người dân đang chạy ngã xuống đất.
Tiếng súng bị chôn vùi trong tiếng la hét.
Và mỗi viên đạn của tay bắn tỉa đều bắn vào phần đùi của người dân.
Đau đớn và ai oán cùng tồn tại.
Chỉ thấy từng người dân ngã xuống đất, máu thấm ra từ đùi.
Thế giới trắng xóa tuyết phủ bỗng chốc bắn ra những màu đỏ rực rỡ.
Những tiếng kêu thảm thiết khiến những người nhát gan trong tòa nhà văn phòng ôm chặt lấy nhau.
Có người trong tòa nhà bắt đầu cuồng hoan.
Hắn nhìn thấy ông chủ đã áp bức mình bấy lâu nằm trong vũng máu, sao có thể không phấn khích được chứ?
Trúng đạn ở đùi rõ ràng là không đủ để chết.
Cảnh tượng trên đường phố ngày càng méo mó.
Những người trúng đạn thoi thóp, giống như những con giun bị cắt mất một nửa thân mình.
Bọn họ tiếp tục bò về phía trước, máu chảy ra từ chân kéo dài thành một vệt trên tuyết trắng.
Có người trong tòa nhà văn phòng thở dài nói:
“Kết thúc rồi.”
“Có thể ra ngoài được rồi.”
“Ai nhanh thì được!”
Một phần nhỏ người chạy ra khỏi tòa nhà, họ lao về phía những thi thể nằm trên tuyết.
Phần lớn mọi người vẫn ở lại trong tòa nhà.
Dù sao thì nhiệt độ trong nhà vẫn cao hơn nhiều so với bên ngoài mưa gió.
Họ trân trọng khoảng thời gian ấm áp khó có được này.
Những người quay lại đường phố bắt đầu reo hò: “Có thịt ăn rồi, có thịt ăn rồi.”
Vài chiếc xe bán đồ ăn lưu động chạy ra, từ trên xe bước xuống vài người mặc đồng phục thống nhất.
Trên tay họ đều cầm một con dao chặt xương rất lớn.
Ba cánh cửa cuốn của xe bán đồ ăn được mở ra.
Bên trong cánh cửa cuốn là một lò nướng đang cháy rực lửa.
Nhiệt độ xung quanh xe tăng lên nhờ lò nướng, những người dân còn sống trên đường phố tụ lại gần.
Nhân viên kéo những thi thể bị trúng đạn ở đùi trên đường phố lại.
Sau đó dùng dao chặt xương trong tay để phân chia cơ thể người, có người cắt thành khối, có người cắt thành lát.
Thịt người bị chặt ra được đặt lên lò nướng.
Lật, rắc gia vị, nướng.
Cô gái vừa nãy hỏi gia đình Tô Ngữ có chết không cũng chạy ra ngoài.
“Đừng chen, đừng chen.”
“Mọi người xếp hàng đi, hôm nay người chết to béo, chắc ai cũng được ăn thịt.”
Nhân viên thản nhiên nói.
Cứ như thể nội dung trò chuyện của họ chỉ là câu chuyện trong một quán nướng vậy.
Cảnh tượng tàn khốc khiến chú khỉ nhỏ cũng phải rụt đầu lại.
Nhưng Tô Ngữ lại đang nhìn thẳng vào tất cả những điều này.
Đã đến thành Thiết, đương nhiên không thể tay không mà về.
Việc tích trữ vật tư của thành Thiết ít nhất phải mất vài ngày.
Nàng phải hiểu rõ quy tắc của thành Thiết.
Cảnh tượng trước mắt quả thực rất tàn bạo.
Người ta vừa reo hò vừa nuốt chửng thân thể của đồng bào, trong lòng họ chắc hẳn đã chấp nhận thiết lập này.
Tất nhiên, bên cạnh Tô Ngữ có nhiều người không thể chấp nhận.
Thậm chí có người chỉ cần nhìn thấy cảnh này là nôn mửa.
Bọn họ không dám chết, nhưng những gì phải chịu đựng mỗi ngày còn tệ hơn cái chết.
Đột nhiên, có người vỗ vai Tô Ngữ.
“Người từ ngoài đến à?”
Người nói chuyện chính là người phụ nữ trung niên vừa nãy nhắc Tô Ngữ chạy đi.
Vóc dáng của người phụ nữ khiến Tô Ngữ có chút bất ngờ.
Dù sao thì ngoài nàng ra, tất cả mọi người trong tòa nhà văn phòng đều vàng vọt gầy gò.
Còn bà ta thì rất tròn trịa, trên mặt và trên người đều có kha khá mỡ.
Thấy Tô Ngữ là một cô gái nhỏ, người phụ nữ tiếp tục nhắc nhở:
“Thành Thiết này không phải là nơi tốt đẹp gì, cô tìm cơ hội rời đi ngay đi.”
Tô Ngữ tháo bỏ vẻ lạnh lùng xa cách của mình.
Nàng ngoan ngoãn gật đầu với người phụ nữ, giả vờ tò mò hỏi: “Bác ơi, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”
Người phụ nữ dường như đã lâu lắm rồi không trò chuyện với ai.
Sự tò mò của Tô Ngữ khiến bà ta mở lời.
Một năm rưỡi trước, đợt nắng nóng cực độ bắt đầu.
Chính quyền thành Thiết đáp ứng yêu cầu của nước Tung Của, thành lập căn cứ an toàn tạm thời để cho mọi người trú ẩn.
Tuy nhiên, 80% thành Thiết là các nhà máy luyện thép, căn bản không có dự trữ lương thực.
Vì ô nhiễm từ các nhà máy luyện thép, ruộng vườn xung quanh đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước.
Thành phố này luôn sống dựa vào việc trao đổi lương thực với các thành phố lân cận.
Sau thiên tai, các thành phố lân cận không còn muốn cung cấp lương thực nữa, thành Thiết bắt đầu bóc lột người dân.
Đầu tiên là yêu cầu tất cả mọi người phải tham gia xây dựng lao động.
Dù nhiệt độ đã lên tới hơn 60 độ C, họ vẫn yêu cầu mọi người xây dựng căn cứ.
Sau đó là thu gom lương thực, tất cả người dân phải nộp hết lương thực trong nhà.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Toàn bộ lương thực tập trung lại cũng không đủ để nuôi sống vài triệu dân của thành phố.
Để thể hiện sự đào thải tự nhiên dưới thiên tai, tầng lớp quản lý đã nảy sinh một ý tưởng tà ác.
Đó là ăn thịt người.
Sở dĩ người dân chạy loạn khi nghe thấy tiếng còi báo động cũng là vì ý tưởng này xuất hiện.
Ban quản lý thành Thiết đã đặt ra bốn quy tắc:
Một, vào ngày làm việc không được vào trong các tòa nhà, nếu bị phát hiện sẽ bị giết.
Hai, khi ở ngoài trời không được đứng quá gần các tòa nhà, nếu không sẽ bị giết.
Ba, khi còi báo động vang lên vào ngày làm việc, phải vào trong các tòa nhà, nếu không sẽ bị giết.
Bốn, sau khi còi báo động kết thúc, người dân có một giờ nghỉ ngơi trong nhà.
Nghe xong lời kể của người phụ nữ trung niên, Tô Ngữ đại khái đã hiểu được tình hình hiện tại của thành Thiết.
Điều này cũng giải thích vì sao trước đó khi còi báo động vang lên, mọi người chạy loạn vào trong các tòa nhà.
Nếu không, chờ đợi họ chính là cái chết.
Điều khiến người ta lạnh lòng hơn cả cái chết là, những người này sau khi chết sẽ được dùng để lấp đầy bụng của đồng bào.
Một mùi thơm thoang thoảng bay vào mũi Tô Ngữ.
Và nguồn gốc của mùi thơm này chính là những chiếc xe bán đồ ăn đang nướng thịt người trên đường phố.
Lúc này nàng chỉ cảm thấy buồn nôn.
Người phụ nữ trung niên bên cạnh lại theo phản xạ liếm môi, như thể nước dãi sắp chảy ra vậy.
Thấy Tô Ngữ nhìn mình, người phụ nữ trung niên vội vàng lắc đầu.
“Cô đừng nhìn tôi như vậy, tôi là người có nguyên tắc, tuyệt đối không ăn thịt người.
Sắp đến giờ rồi, cô đi theo tôi, tôi dẫn cô đi kiếm chút gì đó ăn.”
Người phụ nữ trung niên vẫy tay với Tô Ngữ.
Tuy thân hình bà ta hơi mập mạp, nhưng động tác vẫn khá nhanh nhẹn.
Theo cửa sổ, bà ta nhảy ra ngoài.
Tô Ngữ thì dẫn theo chú khỉ nhỏ đi theo sau người phụ nữ.
Tất nhiên, nàng đi theo người phụ nữ không phải vì đồ ăn.
Tô Ngữ cần thông qua người phụ nữ trung niên để hiểu thêm tình hình của thành Thiết.
Từ những điều kiện đã biết hiện tại, thời điểm tốt nhất để tích trữ hàng hóa là vào cuối tuần.
Những chiếc xe bán đồ ăn trên đường phố đã bắt đầu thu dọn quầy hàng.
Vết máu cũng đã bị tuyết rơi phủ kín, hoàn toàn không thể nhận ra đây là một thành phố ăn thịt người.
Người dân thành Thiết lại lang thang vô định trên đường phố.
Trên đường đi cùng người phụ nữ trung niên, Tô Ngữ biết được tên bà ta là Lưu Linh.
