Chương 8: Tích trữ vũ khí
Lần không gian thăng cấp này không kích hoạt chức năng mới nào.
Diện tích các khu vực trong không gian đều được tăng lên.
Chỉ có điều kiện thăng cấp của không gian lại biến thành không rõ.
Điều này có nghĩa là Tô Ngữ không thể lên thêm một cấp nữa trong mười ngày cuối cùng.
Hơi tiếc nuối một chút, Tô Ngữ quyết định sử dụng cả 500m² không gian này.
500m² không gian này là không gian tĩnh.
Đồ đạc cất trong không gian tĩnh sẽ không bị thối rữa hay biến chất.
Tô Ngữ tìm mấy nhà hàng cao cấp mà gia đình cô thường hay lui tới.
Đặt tổng cộng hơn một trăm bàn tiệc, thực đơn được xây dựng dựa trên những món cả nhà yêu thích.
Trong đó có các món như: Tôm hùm Úc hầm súp vàng, hải sâm hầm ba ba, cua hoàng đế luộc, yến sào hấp sữa dừa, mì Ý phô mai, tôm sú hạng nhất, chân ngỗng sốt bào ngư, bò bít tết hạng A sốt tiêu đen...
Các món tráng miệng như bánh gỗ năm tuổi, bánh mật ong Nagasaki, bánh Basque, tiramisu... đều có trong thực đơn.
Tô Ngữ đặt theo tiêu chuẩn năm vạn.
Tổng chi phí cho các bàn tiệc là năm triệu tệ.
Sau đó, cô yêu cầu nhà hàng chuyển toàn bộ đồ ăn đến kho hàng.
Ngoài ra, còn có các quán nướng, quán ăn vặt và nhiều món ăn đặc sắc khác.
Tô Ngữ cũng chuẩn bị một ít.
Đây đều là những thứ Tô Ngữ định đặt vào không gian.
Khi trời nóng không muốn nấu nướng, có thể lấy ra dùng ngay.
Vì không gian tĩnh của Tô Ngữ có hạn, nên tạm thời chỉ đặt những thứ này.
Trà sữa cũng được Tô Ngữ gọi thêm hàng trăm thùng trên đường đến kho.
Tô Ngữ đặc biệt dặn là thêm nhiều đá, để khi lấy ra từ không gian sẽ là thức uống giải nhiệt tuyệt vời nhất.
Cân nhắc đến việc cả nhà sẽ nằm dài ở Minh Nguyệt Hoa Phủ trong một thời gian dài.
Tô Ngữ mua rất nhiều dụng cụ thể dục.
Máy chạy bộ, ghế tập bụng, bóng tập... đều được đặt ở tầng 13.
Máy phát điện diesel và dầu diesel mà Tô Ngữ chuẩn bị đủ để cung cấp điện cho sinh hoạt của họ.
Để tiện lợi, Tô Ngữ mua mười nghìn cục sạc dự phòng trên mạng.
Và trả thêm tiền để chủ cửa hàng sạc đầy tất cả.
Dù sao thì mười nghìn cục sạc dự phòng mà để ba người họ tự sạc thì quá tốn thời gian.
Tiện thể mua luôn một trăm cái máy tính bảng.
Sau khi cài đặt xong, tải về đủ loại phim truyền hình, phim điện ảnh.
Các chương trình giải trí ăn cơm cũng nhồi đầy bộ nhớ máy tính bảng.
Như vậy cả nhà nằm dài sẽ không thấy nhàm chán.
Tô Ngữ chợt nhớ ra mình quên mua đồ dưỡng da.
Thời tiết cực nóng sẽ khiến da khô, dù ở nhà nằm dài cũng không thể giảm bớt việc dưỡng da.
Thôi thì cứ tích trữ theo kiểu mười thùng một lượt.
Vậy mà một trăm tỷ của bố Tô mới chỉ tiêu một phần rất nhỏ.
Muốn tiêu hết một trăm tỷ chỉ bằng cách tích trữ vật tư là điều không thể.
Trừ khi Tô Ngữ quét sạch các siêu xe, biệt thự, hàng xa xỉ.
Nhưng những thứ đó ba năm sau sẽ biến thành sắt vụn.
Nhìn vào số dư thẻ ngân hàng với vô số số không.
Tô Ngữ quyết định tích trữ một tỷ tệ thép và vật liệu xây dựng trong hai nhà kho lớn của bố Tô.
Dù nhà kho có sụp đổ trong trận động đất.
Thì những vật liệu xây dựng đó vẫn có thể giữ lại được kha khá.
Đến lúc đó có khi họ có thể tự xây một ngôi nhà.
Số tiền còn lại, Tô Ngữ dùng bảy mươi tỷ để mua một số chip công nghệ.
Mười tỷ chuyển thành vàng và thuốc lá - những thứ có giá trị ổn định.
Vì ô tô ít được sử dụng trong thời tiết khắc nghiệt, Tô Ngữ chỉ tích trữ mười tấn xăng.
Cuối cùng, cô để lại một triệu tệ tiền mặt cất ở một góc không gian.
Nếu sau này thực sự cần tiền, cô sẽ cho vào không gian nhân bản để tiền đẻ ra tiền.
Sau khi làm xong tất cả những việc này, Tô Ngữ thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày nay, Tô Ngộ Không học được rất nhiều từ bố mẹ Tô.
Bao gồm cách sử dụng các đồ dùng thông thường trong gia đình.
Cách sử dụng nhà vệ sinh để rửa mặt, đánh răng.
Nguồn nước dồi dào trong nhà sẽ không gây bất tiện gì khi mất nước.
Kể cả bồn cầu cũng có thể sử dụng được.
Còn năm ngày nữa là đến thảm họa thiên nhiên.
Cả nhà Tô Ngữ chuyển đến Minh Nguyệt Hoa Phủ.
Minh Nguyệt Hoa Phủ là khu căn hộ thuộc Tập đoàn Tô Thị, dịch vụ quản lý và tiện ích khu dân cư rất tốt.
Quản lý tòa nhà đã để mắt đến tòa nhà của họ từ lâu.
Chỉ muốn phục vụ cư dân.
Nhưng nghe nói những người ở tòa nhà này là tình nhân và con gái riêng của chủ tịch tập đoàn.
Mối quan hệ đặc biệt như vậy.
Quản lý tòa nhà suy đi tính lại vẫn không dám gõ cửa chào hỏi.
Điều này cũng giúp ba người nhà họ Tô tránh được rắc rối.
Hiện tại, sự phân bố vật tư ở Minh Nguyệt Hoa Phủ như sau:
...
Tầng 8: lưu trữ quần áo.
Tầng 9: lưu trữ đồ dùng sinh hoạt.
Tầng 10: lưu trữ đồ ăn vặt.
Tầng 11-12: lưu trữ nước.
Tầng 14-15: lưu trữ đá.
Tầng 16: lưu trữ thịt.
Tầng 17: lưu trữ rau củ.
Tầng 18: lưu trữ dầu diesel và máy phát điện diesel dự phòng.
...
Tầng 13 còn được lắp thêm máy phân hủy rác thải nhà bếp, có thể phân hủy và xả trôi các loại rau vụn, thịt vụn từ nhà bếp.
Hai tầng trống dưới cùng dùng để chứa rác thải không phân hủy được phát sinh hàng ngày.
Tô Ngữ lo lắng mùi sẽ quá nồng.
Cô tiện thể mua một trăm thùng xịt thơm phòng.
Ngày đầu tiên chuyển đến Minh Nguyệt Hoa Phủ.
Ba người nhà họ Tô và một con khỉ dậy sớm.
Bố Tô dẫn Tô Ngộ Không tập thể dục trên máy.
Bố Tô có thói quen tập thể dục quanh năm, sức khỏe rất tốt.
Dù ông không được học võ thuật bài bản như Tô Ngữ.
Nhưng đối phó với vài tên lưu manh thì chẳng có vấn đề gì.
Còn Tô Ngữ thì cùng mẹ chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
Có lẽ vì đã ở bên người mẹ biến thành zombie suốt mười năm, nên bây giờ Tô Ngữ hễ rảnh rỗi là lại thích quấn lấy mẹ.
Bữa sáng là bánh bao do chính tay mẹ Tô làm.
Cả nhà tận hưởng sự ấm áp trước khi trật tự xã hội sụp đổ.
Lúc này là tám giờ sáng.
Ánh nắng chói chang bên ngoài đã làm người ta chói mắt.
Nhìn ánh nắng như vậy.
Điều hòa trong nhà đang ở mức 18°C mà Tô Ngữ vẫn cảm thấy nóng.
Trên tivi đang phát tin tức.
Có chuyên gia khuyến nghị: “Nhiệt độ tiếp tục tăng cao, đề nghị chuyển lượng điện có hạn đến các thành phố trọng điểm quốc gia.”
Ý kiến như vậy khiến dư luận phẫn nộ.
Đợt nắng nóng kéo dài hơn mười ngày này đã khiến nhịp sống thành phố chậm lại đáng kể.
Nhiều nhà máy, công ty đã chuyển sang làm ca đêm.
Công nhân làm việc ngoài công trường ban ngày liên tục bị sốc nhiệt ngất xỉu.
Thuật ngữ “sốc nhiệt” bắt đầu xuất hiện trong tầm mắt công chúng.
Nhiều người chết vì sốc nhiệt, nội tạng của họ như bị luộc chín.
Nóng trở thành nỗi lo lắng của tất cả mọi người.
Còn một ngày nữa là đến đợt nắng nóng cực đoan.
Trên toàn cầu đã có một trận mưa rất lớn.
Thậm chí nhiều con phố có hệ thống thoát nước kém đã bị ngập sâu đến mười phân.
Tất cả mọi người đều chìm trong cơn mưa này.
Tưởng rằng đợt nắng nóng kéo dài hơn mười ngày sắp kết thúc.
Nhưng chỉ có Tô Ngữ biết rằng đây là sự mát mẻ duy nhất trước khi những ngày nắng nóng cực đoan ập đến.
Tô Ngữ để lại một bài đăng ẩn danh trên mạng.
[Tôi là người của cục khí tượng, theo tin tức đáng tin cậy thì những ngày tới nhiệt độ sẽ còn tăng cao hơn. Nhân lúc hôm nay trời mưa mát mẻ, mọi người có thể tích trữ thêm đồ ăn ở nhà, hạn chế ra ngoài.]
Ngoài bố mẹ ra, Tô Ngữ không có ai cần quan tâm.
Bài đăng ẩn danh này coi như là đóng góp duy nhất của Tô Ngữ cho xã hội vậy.
Tô Ngữ không cứu vớt chúng sinh.
Nhưng cô có thể điểm hóa những người hữu duyên.
Sợ ảnh hưởng quá lớn, Tô Ngữ chỉ đăng vài giờ rồi xóa bài.
Ngày hôm sau, bảy giờ sáng.
Cả nhà bị đánh thức bởi tiếng còi xe cứu thương.
