Chương 62: Không theo bài bản nào, nhưng rất vui
Khi chị Vân dẫn mấy người đàn ông chạy tới, thì thấy phía sau xe ba bánh, sáu thằng đàn ông bị xâu thành chuỗi như que kẹo hồ lô.
Thứ trói chúng nó lại, chính là quần áo trên người chúng nó.
Dư Tê Phong ngồi xổm một bên, dùng tuyết trắng dưới đất để lau cây gậy.
“Chị Vân!” Dư Tê Phong chỉ vào xâu người phía sau: “Mấy người này định cướp đồ của tụi em, kéo xuống hầm trú ẩn đổi điểm cống hiến đi.”
Mấy người chị Vân dẫn tới nhìn nhau, trong đó một người đàn ông trắng trẻo mập mạp đứng gần chị Vân hơn hẳn, anh ta thốt lên: “Đây là cô em hàng xóm mà em nói á? Hàng xóm kiểu gì mà dữ vậy?”
Chị Vân: “Ờ…”
Xe ba bánh lún sâu trong tuyết, đoạn đường này là do khiêng qua.
Sáu tên xui xẻo bị bắt khiêng đấy.
Người đàn ông trắng trẻo mập mạp tên là Bành Lộ Đạt, chị Vân bảo Dư Tê Phong cứ gọi anh ta là Mập là được.
Mập móc từ trong túi ra một bình rượu nhỏ, cười hiền lành: “Không có gì tiếp đón, uống chút rượu cho ấm người.”
Chị Vân hất mái tóc, đuôi mày khóe mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng nói: “Đây là bạn tôi, ở cùng tôi.”
Ồ, vậy ra người này là người yêu của chị Vân.
Trong hầm trú ẩn, có một người đáng tin cậy, có thể chiếu cố lẫn nhau, thay phiên nghỉ ngơi, đây là chuyện tốt.
So với Bành Lộ Đạt, chị Vân mảnh mai hơn nhiều, càng được tôn lên vẻ yểu điệu.
Chị Vân nói: “Ngày mai nó nghỉ, lúc đó cùng nhau ăn bữa cơm, chị còn hai gói mì, lát nữa nấu chung một nồi canh.”
Dư Tê Phong nhận lời.
Hầm trú ẩn trông rất trống trải, cũng chẳng có gì gọi là trang trí, cứ như đổ bê tông tạo thành một không gian vậy.
Đèn huỳnh quang rất sáng, hắt lên vách tường những bóng xám đậm.
Kiếp trước Dư Tê Phong từng đến đây.
Lúc đó chỗ cô ở rất ngoài rìa, sát nhà vệ sinh, bị chen chúc đến nỗi không thấy cả chân.
Khi Dư Tê Phong mua nhà đã đến một lần, nhanh chóng tìm được phòng đơn của mình ở vòng trong, có cửa có khóa, có điện có nước, có một cái giường tầng hai lớp, và một bộ bàn ghế gỗ, hơn hai mươi mét vuông, có nhà vệ sinh riêng.
So với kiếp trước, khen một câu thiên đường cũng chẳng quá.
Tuy nhiên phòng đơn cô ở cần phải đóng thêm tiền điện, đó cũng coi như một dạng giá nhà ngầm.
Tiền nước ở đây cũng đắt hơn vòng ngoài.
Bây giờ cô cũng coi như nhà giàu rồi, nên mới có thể bị chém đẹp như những người nghèo khổ trước đây không với tới.
Dư Tê Phong nghiên cứu cánh cửa trước, đầu tiên dựng camera lên ở cửa.
Lấy từ không gian ra miếng dán, bình nước, làm một cái bẫy nhỏ phía trên cửa.
Nếu có ai muốn lén chui vào, bình nước sẽ rơi xuống ngay lập tức, bảo đảm vỡ đầu chúng nó.
Không có nệm, Dư Tê Phong lấy một cái nệm hơi ra bơm.
Nệm hơi chất lượng rất tốt, là đồ Dư Tê Phong thu về từ khu biệt thự.
Sau khi trải ra rộng một mét hai, dài một mét tám, vừa khít với cái khung giường sắt, Dư Tê Phong lại lót thêm một lớp chăn lên trên.
Lần này Dư Tê Phong đến hầm trú ẩn sớm như vậy, chiếm chỗ là một mặt, cô còn có một mục đích khác.
Kiếp trước võ công của cô học từ một người, người đó họ Thái, người ngoài thường gọi là lão già họ Thái.
Lúc đó cô vì bảo vệ một nắm nấm mình tìm được, mà đánh nhau với người ta đến đầu rơi máu chảy.
Kẻ muốn cướp bị phế mất 'thằng nhỏ', cuối cùng ngã xuống đất.
Dư Tê Phong toàn thân đầy máu bò dậy, ngẩng đầu thấy lão Thái đứng cười ở một bên.
Lúc đó cô đã lăn lộn trong thiên tai được nửa năm rồi.
Đối thủ của Dư Tê Phong thường là những kẻ hung ác hơn, muốn dùng bạo lực cướp đồ của cô.
Cô đánh nhau, dùng đầu óc cũng được, dùng kỹ thuật cũng được, hoặc là cô sinh ra đã có vẻ ngoài rất dễ gây ảo giác, tóm lại, ngoại trừ hai tháng đầu tận thế.
Về sau, Dư Tê Phong hiếm khi thua.
Cô tự tổng kết ra một bộ chiến lược: ổn, chuẩn, ác, hạ sách và chạy nhanh.
Lão Thái nói cô ra chiêu như khỉ làm xiếc, không theo bài bản nào, nhưng rất vui.
Lão Thái luôn nói, võ công của cô đi theo đường tắt, sát khí quá nặng, hại người hại mình.
Nhưng người còn sống không nổi, thì có tư cách gì mà nói đến dưỡng sinh?
Lão Thái thấy cô không nghe, lại đổi cách khác, bắt đầu chỉ điểm cách phát lực và kỹ thuật chiêu thức, Dư Tê Phong lúc đó mới tập trung tinh thần.
Dần dần, thủ đoạn của Dư Tê Phong nhiều hơn hẳn, không còn trăm phương nghìn kế chỉ nhắm vào chỗ đó của đàn ông nữa.
Đánh đơn hay đánh hội, Dư Tê Phong đánh nhau dần dần trở nên nhẹ nhàng thoải mái.
Cô chưa từng kiểm chứng, chỉ ước chừng sức chiến đấu của mình.
Trong điều kiện không có vũ khí nóng, giải quyết bảy tám người đàn ông bình thường không thành vấn đề.
Giới hạn trên chắc khoảng mười người.
Lão Thái từng nhắc đến, ông có một đứa cháu trai nhỏ.
Điều hối hận nhất cuộc đời ông, là lúc nhỏ không nỡ để cháu mình chịu khổ, không cho nó theo mình học võ.
Sơ sẩy một chút, trúng kẻ của người ta, mất cả cháu mình.
Dư Tê Phong nghe người khác nhắc, đứa cháu trai nhỏ của lão Thái chết trong hầm trú ẩn.
Kiếp này, Dư Tê Phong đến hầm trú ẩn từ rất sớm.
Cũng hy vọng có thể tìm được lão Thái sớm hơn, nếu có thể, cứu lấy đứa bé trai đó.
Coi như báo đáp lão Thái.
Kiếp trước bản thân cô sống còn khó khăn, cũng không biết sau này ông lão sống ra sao.
Ông có thể dạy được Dư Tê Phong, võ công bản thân đương nhiên không kém, chỉ là tuổi tác đã ở đó.
Lão Thái rời đi, không báo cho ai cả.
Mấy năm sau, Dư Tê Phong cũng không gặp lại ông nữa.
Bữa tối Dư Tê Phong ăn cơm nắm, uống một bát canh thịt viên.
Thịt viên là lúc rảnh cô tự vo, không được đều, chỗ lồi chỗ lõm.
Nhưng thịt này được ướp khá nhiều gia vị, ăn không tệ.
Sau khi bố trí phòng xong, Dư Tê Phong tập một bài khởi động đánh thức cơ thể, rồi làm một số bài tập không cần dụng cụ.
Gần mười hai giờ, Dư Tê Phong lên giường, nhắm mắt ngủ.
Giấc này ngủ dậy, hơn bảy giờ, vì không bật đèn, trong phòng vẫn tối, dưới lòng đất không phân ngày đêm, nhìn đồng hồ cũng chẳng có cảm giác thực.
Dư Tê Phong tập thể dục một tiếng, ăn hai cái bánh với trà sữa nóng, rồi ra ngoài.
Chỗ chị Vân ở vòng ngoài, nhưng rất gần vòng trong, hai mặt giáp tường, so với kiếp trước của Dư Tê Phong thì tốt hơn nhiều.
Chị Vân hiển nhiên cũng nghiên cứu kỹ lưỡng, chỗ chị chiếm khoảng năm sáu mét vuông, bên trong còn có một khu vực thiết bị phòng cháy nhỏ.
Là một vị trí rất đáng giá.
Dư Tê Phong đi dạo hầm trú ẩn cả buổi sáng, không thấy lão Thái, chắc lão Thái còn chưa vào.
Dư Tê Phong không vội, ngày còn dài.
Rồi cũng sẽ gặp lại.
Trưa ăn cùng chị Vân và Mập, Dư Tê Phong tìm hiểu một chút, tặng một hộp đồ hộp trái cây.
Hầm trú ẩn không thấy ánh mặt trời, bổ sung chút vitamin cũng tốt.
Không biết chị Vân kiếm đâu ra một cái giường gấp, ban ngày gấp lên có thể làm ghế sofa.
Phòng được ngăn cách các khu vực bằng rèm vải hoặc quần áo, mỗi khu đều bày trí rất có sinh khí.
Trong cùng phòng chất khá nhiều than tổ ong.
Chị Vân bảo Dư Tê Phong ngồi xuống ghế sofa, Mập từ ngăn kéo móc ra một cái ghế gấp, mở ra vài cái, ngồi đối diện chị Vân.
Bên dưới bàn, thùng lửa đang đun nước nóng.
