Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ai Nói Hệ Hỗ Trợ Không Thể Vô Địch? > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37: Thây ma mặc váy Lolita

 

Khu đại học này có hai mươi mốt trường, đủ loại hình, từ văn học, khoa học tổng hợp, đến công nghệ kỹ thuật, giao thông quân sự, trường nào cũng có. Một số trường đã xây dựng và đưa vào sử dụng nhiều năm, số khác mới vào khu vực thì vẫn đang thi công. Dù chỉ có một nửa cơ sở vật chất có thể dùng được, nhưng cũng có không ít sinh viên.

 

Quanh khu đại học có nhiều đất trống, vài trường đã quy hoạch khuôn viên mới bên cạnh, đang bắt tay xây dựng, trường nào tiến độ chậm thì vẫn còn là bãi đất hoang.

 

Sầm uất và hoang vu nối liền nhau, đây là rìa thành phố, bên cạnh còn có một con sông nối với hồ nhân tạo ở trung tâm khu đại học.

 

Hồ ở trung tâm có tên là Thanh Cân hồ, đường bờ rất dài, có mười một trường nằm sát bên hồ. Đây là vị trí đắc địa của khu đại học, công viên quanh hồ khiến phong cảnh của mấy trường này đẹp hơn hẳn, nhất là trường của Vân Sơ Hoài, trực tiếp dẫn nước từ Thanh Cân hồ vào nối với hồ trong khuôn viên. Bờ hồ cây cối um tùm, phong cảnh hữu tình, là thánh địa hẹn hò của sinh viên trong trường.

 

Vả lại, công viên ven hồ Thanh Cân cũng là nơi nghỉ ngơi thường ngày của sinh viên và dân văn phòng gần đó. Khu này rất gần khu thương mại trung tâm, tiện lên đảo mua sắm và vui chơi. Mười trường còn lại nằm rải rác ở những chỗ khác, tuy không chiếm được vị trí đẹp, nhưng gần đó cũng đang được đầu tư phát triển công viên và các công trình công cộng.

 

Tuy đường vành đai quanh khu đại học rộng rãi bằng phẳng, nhưng chạy một vòng qua hơn hai mươi trường cũng tốn của Vân Sơ Hoài không ít thời gian.

 

Ngoài con đường bị tắc do tai nạn xe cộ liên hoàn lúc đầu, những chỗ khác không bị kẹt lắm. Có lẽ vì con đường đó là tuyến chính rời khỏi khu đại học, ai cũng chọn đi đường đó, nhưng không may có một xe buýt bị lật ngang chặn mất lối, những xe sau đâm vào nhau cũng đủ xui xẻo. Rõ ràng từ đây đi ra là lên cao tốc được rồi.

 

Vân Sơ Hoải gần như chạy vòng quanh từng trường một, cơ bản đã nắm được tình hình ở đây. Một số trường đối diện nhau có tình trạng đường xá khá tệ, dấu vết tai nạn rõ ràng, xe cộ vương vãi, hoặc đâm vào tường rào, hoặc chắn ngang cổng trường, có vẻ đều là những người không chạy thoát được. Tương tự, thây ma ở cổng trường đặc biệt nhiều, đều là sinh viên bỏ chạy, chúng phân tán trên đường, đứng đờ đẫn hoặc lảng vảng. Nghe thấy tiếng xe máy của Vân Sơ Hoài, chúng như bị kích hoạt, vung vuốt lao về phía cô, trong đó không thiếu thây ma dị năng.

 

Khi Vân Sơ Hoài đến gần một trường nghệ thuật, cô tăng tốc như thường lệ để vượt qua đám thây ma ở cổng. Đột nhiên, từ phía sau vọng tới tiếng xé gió. Cô liếc gương chiếu hậu, kinh ngạc thốt lên: “WTF!”

 

Một con thây ma thấp bé nhấc bổng chiếc xe bên cạnh, ném về phía Vân Sơ Hoài.

 

Con thây ma đó mặc một chiếc váy lo màu hồng lem luốc máu, trên đầu cài nơ bướm, trông cao chưa tới một mét rưỡi, khuôn mặt còn tương đối nguyên vẹn. Nếu còn sống, hẳn là một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu. Ai ngờ biến thành thây ma rồi lại khỏe đến thế.

 

Vân Sơ Hoài vội đạp phanh giảm tốc độ, mới không bị chiếc xe bay bất ngờ đập trúng. Nhưng chiếc xe rơi ngay trước mặt, chắn mất đường.

 

“Chậc, phiền thật.”

 

Cô vừa dừng lại, đám thây ma xung quanh đã lao tới, nhanh chóng tạo thành vòng vây. Vân Sơ Hoài quất ra lưỡi dao năng lượng, giết mấy con gần nhất, nhưng cũng không thể chống đỡ được sự vây ráp từ bốn phương tám hướng.

 

Cô quyết định xuống xe, thu xe máy lại, rồi ném một chiếc xe bỏ hoang về phía cổng trường, mở ra một con đường. Cô liền chạy về phía ngôi trường đầy chất nghệ thuật ấy.

 

Vân Sơ Hoài vừa chạy vừa né. Vào cổng, hai bên dựng hai hàng tác phẩm điêu khắc khó hiểu. Cô trèo lên một bức tượng, đứng trên đỉnh tạm thời tránh đám thây ma đang lao tới từ khắp nơi.

 

Phải nói, đúng là trường nghệ thuật.

Từ lúc cô chạy xe đến gần trường này, đã nhận thấy thây ma ở đây khác hẳn các trường khác.

Sinh viên ở đây toàn làm nghệ thuật, ăn mặc tiên tiến, cá tính, phong cách.

Con thây ma mặc váy Lolita đó ở đây chẳng là gì cả.

Đám thây ma dưới kia mỗi con một vẻ kỳ dị, làm cô hoa cả mắt.

Ví dụ như trước mặt có một con thây ma đầu trọc mặc váy dài, Vân Sơ Hoài cũng không nhận ra nó là nam hay nữ.

 

Trèo lên tượng chỉ là kế hoãn binh. Cô chưa quên gần đó còn có thây ma dị năng.

 

Vân Sơ Hoài quan sát kỹ đám thây ma đang vây quanh. Ngoài con thây ma mặc váy Lolita sức mạnh, cô còn phát hiện một con thây ma hệ mộc đang trốn trong bụi cây bên cạnh.

 

Nó không lại gần, chỉ đứng sau cây nhìn về phía này.

 

Hệ mộc!

 

Vân Sơ Hoài đột nhiên cúi đầu, một sợi dây leo đang lặng lẽ bò lên theo chân tượng, sắp chạm tới chân cô.

 

Cô rút dao chém đứt sợi dây. Con thây ma hệ mộc thấy trò bị lộ, liền gầm lên the thé giận dữ.

 

Nhưng thây ma vẫn là thây ma, dù có trí khôn cũng không thay đổi được bản chất dã thú của chúng.

 

Nó vung vuốt lao tới, tới gần chân tượng liền điều khiển dây leo tấn công Vân Sơ Hoài. Thấy nó chạy nhanh thế đến nộp mạng, chưa kịp để dây leo bay tới, Vân Sơ Hoài đã chém bay đầu nó.

 

Bây giờ chỉ còn con thây ma sức mạnh mặc váy Lolita. Nó cũng theo đám thây ma đuổi tới, nhưng chân ngắn chạy không nhanh, đang ở ngoài rìa đám đông.

 

Nó thấp bé quá không chen vào trong được, sốt ruột xô đẩy đám thây ma phía trước, nhưng thây ma đông quá, sức mạnh có lớn cũng không chui vào nổi. Chợt nó nhấc bổng một con thây ma đồng bọn cao mét tám, ném về phía Vân Sơ Hoài.

 

Cô bé tí hon bế người to xác, Vân Sơ Hoài lắc đầu khen lạ. Nếu không phải thây ma sắp bay tới người, cô thật muốn vỗ tay tán thưởng.

 

Vân Sơ Hoài quất lưỡi dao năng lượng, chém đôi con thây ma khi nó còn đang lơ lửng giữa không trung.

 

Nhìn quanh không thấy thây ma dị năng nào khác, Vân Sơ Hoài bắt đầu tiêu diệt đám thây ma bên dưới. Cô giải quyết con thây ma mặc váy Lolita trước để tránh bị quấy rầy, đám thây ma thường còn lại dễ đối phó hơn nhiều.

 

Hiện tại, thây ma vây quanh dưới đất khoảng hơn ba mươi con. Chúng giơ vuốt lên trời gào thét, như những fan cuồng nhiệt chờ đợi thần tượng đoái hoài.

 

Vân Sơ Hoài chém từng nhát một. Lưỡi dao năng lượng của cô có tầm đánh đủ rộng, vài nhát đã dọn sạch đám thây ma bên dưới. Chỉ có điều, mấy con bị cô chém chẳng còn con nào nguyên vẹn, dưới chân tượng trải đầy xác vụn.

 

Quan sát kỹ xung quanh một lần nữa, xác nhận an toàn, Vân Sơ Hoài liền nhảy xuống, nhanh chóng moi tinh hạch, rồi chạy về phía tòa nhà gần nhất.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn