Chương 44: Tăng viên
Vân Sơ Hoài lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của Tịch Tình. Yêu cầu của cô nghe có vẻ rất hà khắc, tám phần tinh hạch, đây quả thực là bóc lột.
Tất nhiên, ban đầu Tịch Tình cũng nghĩ như vậy.
Nhưng thực tế, đi cùng với người có không gian như cô tuyệt đối là có lời, nhưng với người không hiểu rõ tình hình, đương nhiên sẽ cho rằng đây là một hiệp ước bất công.
Không còn cách nào, Vân Sơ Hoài chỉ có thể cẩn thận. Không gian của cô chính là một cái 'ngoại quải', nếu tùy tiện công bố ra ngoài không biết sẽ thu hút bao nhiêu yêu ma quỷ quái, cô không muốn tự rước phiền phức vào người.
Tịch Tình không trả lời ngay, trong lòng cô cân nhắc đi cân nhắc lại những lời nói của Vân Sơ Hoài. Nhìn dáng vẻ của Vân Sơ Hoài, có vẻ như đã sống sót bên ngoài một thời gian dài, tác dụng của tinh hạch tuyệt đối rất quan trọng, nếu không cô ấy sẽ không đòi tới tám phần. Yêu cầu đầu tiên thực sự rất quá đáng, nếu không phải thấy Vân Sơ Hoài hoàn toàn không có biểu hiện gì mất kiên nhẫn, cô đã nghĩ rằng cô ấy đang từ chối mình một cách khéo léo.
Vân Sơ Hoài nói sẽ bù đắp cho cô về ăn, mặc, ở, đi lại, vậy mức độ bù đắp này là gì, có xứng đáng với tám phần tinh hạch kia không?
Tịch Tình cảm thấy Vân Sơ Hoài không phải loại người tham lam vô độ. Mặc dù cô ấy tự nhận mình rất ích kỷ, nhưng lần đầu gặp mặt, khi cô hoảng sợ tấn công cô ấy, cô ấy đã không hạ sát thủ, mà hào phóng cho cô thức ăn và nước uống, còn tốt bụng chỉ cho cô đường đến nơi trú ẩn. Đối với người sống sót trong ngày tận thế, đây chắc chắn là ơn cứu mạng.
Rõ ràng Vân Sơ Hoài là người tốt bụng, nhưng sự giúp đỡ của cô ấy chỉ dừng lại ở mức vừa phải, không tiến xa hơn.
Người phụ nữ này có quá nhiều bí ẩn. Có thể tiêu diệt lũ xác sống ở đây mà không hề hấn gì, chứng tỏ thực lực của cô ấy đủ mạnh. Quần áo của cô ấy sạch sẽ, sang trọng, trông hoàn toàn không giống người sống trong ngày tận thế. Đồ ăn trông lại tinh xảo và đắt tiền, còn có thể dễ dàng đến được trường học này. Đó chính là ăn, mặc, ở, đi lại của cô ấy sao?
Chẳng lẽ bên ngoài không nghiêm trọng như cô tưởng tượng? Nếu dựa vào bản thân, liệu cô có thể làm được đến mức như Vân Sơ Hoài không?
Tịch Tình liếc nhìn cảnh tượng thảm khốc bên ngoài, trong lòng phủ nhận nghi vấn vừa rồi.
Nếu Vân Sơ Hoài thực sự có thể cung cấp cho cô ăn mặc ở đi lại tương tự, Tịch Tình cảm thấy tinh hạch ít hơn một chút cũng không sao, dù sao cô cũng đã tự nói muốn báo đáp ơn cứu mạng, có thể đánh cược một lần.
Còn về yêu cầu thứ hai, Tịch Tình lúc đó thực sự bị khí thế của Vân Sơ Hoài dọa sợ. Dường như không khí xung quanh vừa nãy đều đông cứng lại, đè nén khiến cý suýt không thở nổi. Từ giọng điệu của Vân Sơ Hoài, yêu cầu thứ hai mới là thứ cần chú ý nhất. Cô ấy đã từng bị phản bội sao?
Nhìn khuôn mặt Vân Sơ Hoài, Tịch Tình chợt nhớ ra cô ấy là ai. Nghe nói hoa khôi trường T vì lý do nào đó đã thôi học. Tịch Tình trong đầu tưởng tượng ra đủ loại kịch bản hoa khôi bị trai đểu gái hư phản bội, dẫn đến đặc biệt căm ghét kẻ phản bội.
Phải nói, ở một mức độ nào đó, cô đã đoán đúng.
Tịch Tình lại nhìn quanh một lúc, cuối cùng quyết định đưa tay về phía cô: "Tôi đồng ý."
Trên mặt Vân Sơ Hoài nở một nụ cười, nhưng cô không nắm tay cô ấy ngay, mà nói với cô: "Thật sao? Đồng ý rồi mà đổi ý thì coi như phản bội đấy. Nếu cô cố gắng bỏ trốn..." Vừa nói, cô vừa đưa móng vuốt ra khẽ chạm vào má Tịch Tình, ý đe dọa không cần nói cũng hiểu.
"Tất nhiên, bây giờ rút lui vẫn còn kịp. Cô vẫn có thể chọn đến nơi trú ẩn để tìm kiếm sự giúp đỡ từ quân đội."
Nghe những lời của Vân Sơ Hoài, Tịch Tình nghiến răng nói: "Không hối hận. Ít nhất hãy để tôi báo đáp chị."
Vân Sơ Hoài thu lại nụ cười, nhìn cô không biểu cảm một lúc, sau đó khóe miệng nhếch lên, nắm lấy tay cô nhẹ nhàng siết chặt: "Chào mừng gia nhập đội của tôi, đồng đội của tôi."
Vân Sơ Hoài buông tay Tịch Tình, vỗ vai cô nói: "Được rồi, chúc mừng hai chúng ta đã lập đội. Từ nay về sau chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau. Vì cô đã vào đội, có vài chuyện về tôi cần phải kể cho cô biết, nhưng bây giờ cô cần đi tắm trước, thay bộ quần áo khác đã."
Vân Sơ Hoài không che giấu mà bịt mũi tỏ vẻ chê bai, nhưng giọng điệu của cô hoàn toàn không có ác ý, giống như những lời trêu chọc lẫn nhau giữa những người bạn bình thường.
Sau khi thừa nhận Tịch Tình, Vân Sơ Hoài thoải mái hơn nhiều. Nếu không phải đang trong ngày tận thế, Tịch Tình sẽ nghĩ cô ấy chỉ là một cô gái bình thường.
Tịch Tình muốn hỏi tắm bằng cách nào, nhưng Vân Sơ Hoài đặt ngón tay trỏ lên môi, nháy mắt với cô: "Đừng hỏi gì cả, đi theo tôi là được."
Vân Sơ Hoài trực tiếp quay người bước về phía trước, Tịch Tình theo sau. Đến trước chiếc ghế xoay, Vân Sơ Hoài bưng đĩa bánh ngọt đưa đến trước mặt cô: "Ăn không?"
"À, cảm ơn..." Tịch Tình lấy một miếng, nhưng giữa biển xác chết này cô có chút không nuốt nổi. Nhìn Vân Sơ Hoài như mất khứu giác ném bánh vào miệng, cô khẽ giật khóe miệng, rồi cố gắng phớt lờ những mảnh thi thể xung quanh, cắn một miếng.
Mắt cô lập tức sáng lên. Ngon, rất ngon. Loại bánh này chỉ nhìn mã bên ngoài đã biết giá trị không nhỏ, ăn vào xốp mềm thơm ngon, hoàn toàn không giống như để lâu, ngược lại như mới làm. Cô ấy lấy từ đâu ra vậy?
Trong trường không bán loại bánh cao cấp này. Chẳng lẽ cô ấy từ trung tâm thương mại đảo Hồ Tâm ra?
Mang theo nghi hoặc, Tịch Tình theo Vân Sơ Hoài lên tầng ba, bị đống thi thể chất đống trong sảnh làm cho giật mình.
Chẳng lẽ xác sống ăn sách mất rồi?
Cô nhìn bóng lưng Vân Sơ Hoài, kìm nén nghi vấn, theo cô ấy lên cầu thang lên sân thượng.
Sân thượng bị khóa bởi một cánh cửa sắt lớn chắc chắn, nơi trước ngày tận thế thường không cho học sinh lên.
Đang lúc Tịch Tình nghĩ cách lên, thì thấy móng vuốt sắc nhọn bắn ra từ tay Vân Sơ Hoài, như cắt đậu phụ, móng vuốt nhẹ nhàng cắm vào tấm sắt phá hỏng ổ khóa.
Tịch Tình há hốc mồm. Ngay cả máy cưa điện cũng chưa chắc đã phá được dễ dàng như vậy.
Vân Sơ Hoài đẩy cửa sắt ra, cả hai vào trong, rồi cô lại lấy từ đâu ra một đoạn xích sắt khóa chặt cửa lại.
Tịch Tình hoàn toàn không thấy cô ấy lấy từ đâu ra, chỉ thấy mắt cô ấy lóe lên, xích sắt đã xuất hiện trong tay cô ấy.
Tịch Tình mở to mắt, cô chợt cảm thấy mình dường như hiểu ra chuyện gì rồi!
Đang lúc cô phỏng đoán, Vân Sơ Hoài bước tới vung tay lên, một chiếc xe RV cao lớn đột nhiên xuất hiện trên khoảng đất trống của sân thượng. Tịch Tình suýt ngồi phịch xuống đất vì hoảng sợ.
Cô nhìn xe RV rồi nhìn Vân Sơ Hoài, há to miệng kinh ngạc không nói nên lời.
Bây giờ, tất cả những chiếc bàn ghế, bánh ngọt không biết lấy từ đâu, và những cuốn sách biến mất một cách kỳ lạ đều có lời giải thích. Thảo nào, thảo nào Vân Sơ Hoài nhấn mạnh đừng bao giờ phản bội cô ấy!
Tịch Tình vô cùng may mắn vì đã chọn đi theo Vân Sơ Hoài. Trong ngày tận thế, đi theo người có năng lực như vậy chắc chắn không lo ăn uống. Tinh hạch ít hơn một chút có đáng gì, dù chỉ có một phần cô cũng đồng ý.
Phản bội? Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xe này, Tịch Tình đã xóa hai chữ đó khỏi từ điển.
