Chương 29: Kiêu hùng tận thế
Ba tháng qua, Lâm Vũ đã đi khắp mọi ngóc ngách của Tung Của. Nhưng vẫn không có tin tức về long mạch.
"Chẳng lẽ long mạch không ở Tung Của?" Lâm Vũ ngồi trên một cây đại thụ suy nghĩ.
Nếu long mạch không nằm trong lãnh thổ Tung Của, thì kế hoạch của cô có lẽ sẽ phải thay đổi.
Gần đây ngày càng nhiều vết nứt không gian xuất hiện. Điều này báo hiệu long mạch sắp bước vào kỳ trưởng thành. Nếu vẫn không tìm được long mạch, cô đành phải chọn nơi khác ở Tung Của để đặt thành trì. Dù sao thì sau khi đặt thành trì, cô sẽ truyền thụ công pháp tu luyện cho mọi người. Linh khí tỏa ra từ long mạch thời kỳ trưởng thành đã đủ để con người tu luyện. Cô nhất định sẽ truyền thụ cho người Tung Của trước. Vì vậy thành trì chỉ có thể đặt ở Tung Của.
Trước đây khi tìm long mạch, Lâm Vũ cũng phát hiện vài nơi thích hợp để đặt thành trì. Nhưng cô nên chọn nơi nào đây? Đang lúc suy nghĩ, từ xa vọng đến tiếng nói chuyện của hai người đàn ông:
"Chắc chắn là thiên linh địa bảo chứ?"
"Tin từ Căn cứ Hoa Trung, tuyệt đối không sai!"
"Nhưng Căn cứ Hoa Trung phát hiện thiên linh địa bảo mà không giữ riêng, lại còn tung tin ra, bản thân điều này đã rất bất thường rồi!"
"Không phải họ không muốn độc chiếm, mà là căn bản không độc chiếm nổi!"
"Ồ? Vì sao?"
"Nghe nói lần này thủ hộ thiên linh địa bảo là một con hổ biến dị cấp năm, cực kỳ mạnh mẽ. Trước đó Căn cứ Hoa Trung đã phái người đến hai lần, mỗi lần đều tổn thất nặng nề! Nghe nói ngay cả cao thủ số một của Căn cứ Hoa Trung là Viêm Hỏa cũng bị thương."
"Chà... ngay cả Viêm Hỏa mà cũng bị thương, con thú biến dị này mạnh thật."
"Phải đấy, nên Căn cứ Hoa Trung mới tung tin, muốn tập hợp các cường giả khắp nơi cùng nhau tiêu diệt con hổ biến dị này."
"Nhiều cường giả như vậy, chúng ta có cơ hội gì chứ?"
"Ngốc à, thực lực chúng ta chủ yếu là đến để mở mang tầm mắt thôi. Cậu còn muốn tranh với mấy vị cường giả đó à? Cậu biết đã có bao nhiêu cường giả nhân loại đến rồi không? Tôi nói cho cậu biết, lần này chỉ riêng cường giả cấp năm đã có năm người!"
"Ồ... năm cường giả cấp năm? Tôi biết tổng cộng mới chỉ có bảy người cấp năm, những ai đã đến vậy?"
"Đó là thiên linh địa bảo đấy! Ăn vào sẽ tăng thực lực biết bao nhiêu? Các cường giả đó có thể không điên cuồng sao? Lần này bốn căn cứ chính thức của chính phủ đều phái cường giả cấp năm! Có Viêm Hỏa của Căn cứ Hoa Trung, Băng Linh của Căn cứ Đông Bắc, Lôi Thần của Căn cứ Tây Bắc, và Kim Xích của Căn cứ Thái Sơn! Đây đều là những cao thủ số một của bốn căn cứ đấy!"
"Chà. Đúng thật là khủng khiếp! Xem ra cuộc tranh đoạt thiên linh địa bảo lần này thực sự là long tranh hổ đấu! À, mà nãy anh nói năm cường giả cấp năm, còn một người nữa là ai?"
"Người cuối cùng này này! Danh hiệu của cô ấy lớn lắm!"
"Đừng có làm ra vẻ thần bí thế! Nói mau!"
"Người cuối cùng, chính là người được mệnh danh là Kiêu hùng tận thế, Lâm Thanh nhà họ Lâm!"
"Chà..."
Hai người dần đi xa... Lâm Vũ ngồi trên cây vốn đã định rời đi, ai ngờ cuối cùng lại nghe được tên chị mình. Không ngờ chị cô bây giờ danh hào lớn thế, Kiêu hùng tận thế!
Lâm Vũ vốn định về nhà trước, nhưng giờ nghe nói chị đang ở gần đây, liền quyết định đi tìm Lâm Thanh trước. Cô lấy từ Lâm Giới ra một chiếc áo choàng đen khoác lên người, lại tìm một mặt nạ trắng đeo vào. Sau đó đi theo hai người vừa rồi.
Đi đến cuối khu rừng, phía trước là một dãy núi cao sừng sững, trùng điệp kéo dài đến tận phương xa. Trên vách đá cao nhất của dãy núi, một cây linh thực xanh biếc trong suốt có thể nhìn thấy từ xa, giữa mấy chiếc lá xanh, một quả đỏ rực vô cùng nổi bật.
Đó là Hỏa Long Quả. Lâm Vũ nhận ra ngay. Hỏa Long Quả có tác dụng rất lớn đối với tu sĩ Hỏa Linh Mạch dưới cấp Tông, khó trách chị cô Lâm Thanh lại đến tranh đoạt.
Lúc này, trên khoảng đất trống dưới vách đá đã tụ tập rất nhiều dị năng giả nhân loại. Phần lớn là dị năng giả cấp ba trở lên, cũng có vài người cấp hai, có lẽ giống như hai người nãy, chủ yếu đến để mở mang tầm mắt. Dĩ nhiên cũng không loại trừ ý định hòng kiếm chác trong lúc hỗn loạn.
Trên vách đá, Hỏa Long Quả đã chín, hương thơm ngọt ngào của nó không ngừng dụ dỗ các dị năng giả bên dưới. Cuối cùng, một dị năng giả hệ Hỏa cấp bốn không nhịn được liền bước về phía vách đá. Người này rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ thấy hắn lấy dụng cụ leo núi từ ba lô ra, rồi trèo lên hướng về phía Hỏa Long Quả.
Mỗi khi dị năng giả thăng cấp, thể chất lại mạnh hơn một chút. Vị dị năng giả cấp bốn này thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã leo đến chỗ Hỏa Long Quả. Nhìn thấy quả trước mắt, gã không kìm được nụ cười trên mặt, rồi đưa tay ra hái.
Đột nhiên, một đạo phong nhẫn từ trên vách đá bay tới, tên dị năng giả đó không kịp phản ứng đã bị chém đứt đầu. Cái đầu còn nguyên nụ cười rơi xuống đất, khiến những người xung quanh hoảng sợ đồng loạt lùi lại. Quá đáng sợ! Một dị năng giả cấp bốn còn chưa kịp thấy mặt đối thủ đã bị chém đầu. Mấy dị năng giả cấp bốn khác đang định ra tay không khỏi thầm may mắn, may mà chưa ra tay trước!
Nhìn thấy xác không đầu vẫn còn treo trên vách đá, không ai dám ra tay nữa. Mọi người đều im lặng chờ đợi năm cường giả cấp năm đến.
"Có người đến!" Đột nhiên có người trong đám đông hét lên. Mọi người đều nhìn về phía đường đến. Chỉ thấy một đoàn người từ xa đi tới, người dẫn đầu khoảng ba mươi tuổi, chiều cao phải trên hai mét, làn da màu đồng, từng khối cơ bắp như những viên gạch, chỉ cần nhìn thôi cũng cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong đó.
"Là Kim Xích của Căn cứ Thái Sơn!" Một người trong đám đông nhận ra. Kim Xích dẫn người của Căn cứ Thái Sơn đi đến dưới vách đá, liếc nhìn cái đầu dưới đất, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt, rồi lẳng lặng chờ đợi.
Chẳng bao lâu, từ xa lại có một đoàn người đến. Người dẫn đầu là một nữ tử, thân mặc bạch y phiêu phiêu theo gió, mái tóc dài xõa tung, khí chất thoát tục như tiên, tựa như tiên nữ giáng trần, dung mạo thanh nhã xinh đẹp khôn tả. Chính là Băng Linh, cường giả cấp năm của Căn cứ Đông Bắc.
"Ha ha, một tháng không gặp, Băng Linh muội càng ngày càng đẹp rồi!" Thấy Băng Linh đến, Kim Xích nhiệt tình đến chào hỏi.
"Kim đại ca nói quá lời." Băng Linh thi lễ kiểu cổ với Kim Xích. Kim Xích đang định nói tiếp, thì thấy từ xa lại có một đoàn người đến. Người dẫn đầu là một nam tử áo đen, tướng mạo vô cùng tuấn mỹ, tựa như thần minh lạc bước trần gian, ngũ quan thanh tú nhưng không kém anh khí, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta không kìm được say mê. Người này chính là Lôi Thần của Căn cứ Tây Bắc.
"Ha ha, mọi người đều đến rồi!" Một giọng nói sảng khoái từ phía sau vọng tới. Mọi người quay đầu, liền thấy một nam tử áo đỏ dẫn một đoàn người đi tới. Người đó khoảng ba mươi tuổi, mái tóc đỏ rực trên người hắn chẳng những không thấy kỳ quái, trái lại còn mang đến cảm giác chính nghĩa. Người này chính là Viêm Hỏa, cường giả cấp năm của Căn cứ Hoa Trung.
Khi Viêm Hỏa đến, người của bốn căn cứ xem như đã tề tựu đông đủ.
Bốn người chào hỏi lẫn nhau, Viêm Hỏa liền nói: "Người của bốn căn cứ chúng ta đều đến đông đủ rồi, mọi người chuẩn bị động thủ thôi!"
"Khoan đã!" Kim Xích đột nhiên bước ra nói: "Chúng ta có bốn người, nhưng thiên linh địa bảo lại chỉ có một, đến lúc đó phân chia thế nào?"
"Kim huynh! Con thú đó cực kỳ lợi hại. Có nó ở đó, chúng ta căn bản không lấy được thiên linh địa bảo. Chi bằng chúng ta liên thủ giết nó trước, sau đó hãy bàn về phân chia thiên linh địa bảo cũng chưa muộn." Viêm Hỏa nói.
