Chương 34: Nhận chủ
“Chị ơi.”
Lâm Thanh càng kể càng hứng khởi, định kể tiếp chuyện anh hùng của mình thì nghe Lâm Vũ gọi.
“Sao thế em?” Lâm Thanh hỏi.
“Chị đã từng đến bốn căn cứ chính thức của chính phủ chưa?” Lâm Vũ hỏi.
Vẻ mặt hứng khởi của Lâm Thanh lập tức đông cứng, cúi đầu im lặng một lát rồi nói: “Lúc trước để tìm người, chị từng đến Căn cứ Tây Bắc. Căn cứ Tây Bắc được xây dựng trong một tòa thành cổ, tường thành của nó cao mười mét, phía trên còn có vọng lâu, trên vọng lâu là những người lính cầm súng tuần tra. Bên trong là một thành phố hoàn chỉnh.”
Nghe giọng chị có vẻ buồn, Lâm Vũ sờ mũi, hình như mình đã chạm vào nỗi đau của chị rồi.
“Vậy chị có muốn một tòa thành như Căn cứ Tây Bắc không?” Lâm Vũ hỏi.
“Hả? Không hay đâu! Chị và Lôi Thần khá quen, thả em sang cướp thành của Căn cứ Tây Bắc có vẻ không tử tế lắm nhỉ?” Lâm Thanh ngại ngùng nói.
Lâm Vũ đầy đầu vạch đen: “Em bao giờ nói sẽ đi cướp thành của Căn cứ Tây Bắc chứ?”
Lâm Thanh: “Thế không phải em hỏi chị có muốn một tòa thành như Căn cứ Tây Bắc không sao?” Lâm Thanh nói.
Lâm Vũ: “Nhưng em có nói là lấy của Căn cứ Tây Bắc đâu!”
Lâm Thanh: “Thế là của căn cứ nào?”
Lâm Vũ: “Căn cứ nào cơ chứ! Ý em là tự chúng ta xây dựng một cái.”
Lâm Thanh: “Chị không phải chưa từng nghĩ đến việc xây một tòa thành như thế, để người trong căn cứ mình được an toàn hơn. Nhưng xây một tòa thành như vậy, nhân lực và vật lực tiêu hao căn bản không thể tính hết. Cho dù là trước tận thế muốn xây dựng cũng không dễ, huống chi là bây giờ. Lúc trước để xây tường rào của căn cứ này cũng đã chết mấy người rồi. Muốn có một cái thành như Căn cứ Tây Bắc, trừ khi em biến ra được.” Lâm Thanh vừa nói xong, đã thấy Lâm Vũ trên tay đang cầm một tòa thành nhỏ tí xíu, lấp lánh ánh sáng, dưới màn đêm trông đặc biệt đẹp.
“Tặng cho chị à? Đẹp quá! Cảm ơn em, Vũ!” Lâm Thanh vui vẻ nói, thì ra em mình nói là loại thành này. Dễ thương quá!
“Nhỏ một giọt máu vào, thành sẽ nhận chủ!” Lâm Vũ nói.
“Cái đồ chơi nhỏ này còn có thể nhận chủ á? Đây là pháp bảo em luyện chế à?” Lâm Thanh vừa hỏi miệng, động tác tay không hề chậm, một giọt máu tươi nhỏ lên tòa thành mini.
Máu nhỏ vào thành, tòa thành biến mất trong tay Lâm Thanh. Trong đầu Lâm Thanh lập tức hiện ra một tòa thành tráng lệ: tường thành cao hơn trăm mét, rộng tới bảy tám mét, trên tường thành được quét một lớp nhựa đường, màu sắc xanh đen, cổ kính hùng hồn. Bên trong có đường xá, nhà cửa, quảng trường, cửa hàng, lại còn có cây cổ thụ lớn, lôi đài, võ trường, đầy đủ mọi thứ. Lâm Thanh nhìn đến ngây người, nếu thực tế có một tòa thành như vậy, chết cũng đáng! Ý niệm này vừa xuất hiện, cô lập tức cảm thấy tòa thành trong đầu có thể phóng ra ngoài. Nhận ra điều này, Lâm Thanh kinh ngạc nhìn Lâm Vũ. Trên mặt mang chút nghi hoặc.
Lâm Vũ gật đầu: “Chị chính là thành chủ của tòa thành này, muốn đặt nó ở đâu thì đặt ở đó!”
Lâm Thanh cuối cùng cũng phản ứng lại, sắc mặt từ không thể tin đến rung động, rồi cuồng hỉ. Cô ôm chặt Lâm Vũ một cái, sau đó nhảy nhót tưng bừng trên mặt đất, nhảy nhót…
Một hồi lâu, Lâm Thanh mới bình tĩnh lại, lúc này mới ý thức được hai chị em còn đang ở ngoài đường. Vội vàng kéo Lâm Vũ: “Đi thôi! Về nhà!”
Vì thân phận thủ lĩnh của Lâm Thanh, cô được cấp một căn nhà trong thôn. Đó là căn nhà mới xây của một hộ trong thôn trước đây. Thời tận thế nhà đó đi thăm họ hàng ở xa, không biết có quay lại được không, căn nhà này được cho gia đình Lâm Thanh ở. Là kiểu nhà nông thôn thường thấy: một tầng hai nhỏ, một phòng bếp, một nhà vệ sinh và một khoảng sân nhỏ.
Tận thế đã bốn tháng, ngoại trừ bốn căn cứ chính thức của chính phủ, những nơi khác trên cả nước đã mất điện từ lâu. Lâm Thanh lấy chìa khóa mở cửa, bên trong tối om.
“Chị Thanh về rồi ạ?” Bỗng nhiên trong bóng tối vọng ra giọng một bé gái.
“Ừ, Linh Nhi chưa ngủ à?” Lâm Thanh vừa nói xong thì từ trong nhà tối om chạy ra hai đứa trẻ. Bé gái nhào vào lòng Lâm Thanh, khóc nói: “Chị ơi em nhớ chị quá, chú dì đều ra khỏi căn cứ rồi, tuy bình thường có dì Vương chăm sóc tụi em, nhưng Linh Nhi và anh trai vẫn sợ lắm!”
Lâm Thanh nghe xong đau lòng vô cùng, liền kéo bé trai bên cạnh vào lòng an ủi. Dỗ dành một lúc, bỗng nhớ ra Lâm Vũ còn ở bên cạnh, bèn bế cả hai lên nói: “Đi nào, vào nhà, chị Vũ của các em về rồi!”
Về đến phòng khách tầng một, Lâm Thanh đặt hai đứa trẻ xuống đất. Cô mò mẫm trong ngăn kéo, miệng lẩm bẩm: “Nến đâu rồi, sao tìm không thấy nhỉ?”
Lâm Vũ… lặng lẽ lôi ra một viên ngọc. Viên ngọc vừa xuất hiện, cả căn phòng lập tức sáng rõ như ban ngày.
Tay Lâm Thanh đang mò nến khựng lại, lặng lẽ đứng dậy, cầm viên ngọc từ tay Lâm Vũ đặt lên bàn. Hai đứa trẻ thấy cảnh thần kỳ như vậy, mắt mở to đùng, tuy tỏ vẻ rất tò mò nhưng cả hai đều ngoan ngoãn không động đậy.
“Giới thiệu cho các em một chút, đây là em gái ruột của chị mà chị thường kể với các em, Lâm Vũ.” Lâm Thanh kéo Lâm Vũ giới thiệu. Sau đó lại nói: “Đây là Lục Đồng và Lục Linh, là sinh đôi một trai một gái. Hai đứa là chị cứu được khi đi ngang qua một trường mẫu giáo trên đường về quê. Lúc đó một con mèo biến dị đã ăn hết thầy cô và học sinh trong trường. May nhờ Đồng thông minh, hai đứa mới sống sót.”
Hai đứa trẻ tò mò nhìn Lâm Vũ, rồi lễ phép nói: “Chào chị Vũ ạ!”
Lâm Vũ nhìn hai đứa nhỏ xinh xắn, cũng khá thích. Sau đó lấy ra hai chiếc chuông nhỏ bằng đồng đưa cho hai đứa: “Đây là quà gặp mặt chị tặng các em!” Hai đứa trẻ còn chưa quen Lâm Vũ, không dám nhận, chỉ nhìn Lâm Thanh. Lâm Thanh cười: “Nhận đi mau, chị Vũ của các em là đại gia đấy, đồ chị ấy cho đều là đồ tốt!” Hai đứa trẻ thấy Lâm Thanh xác nhận mới nhận chuông, đồng thanh nói cảm ơn.
Lâm Thanh thấy đã muộn, bảo hai đứa trẻ vào phòng ngủ.
“Em ơi, còn viên ngọc đó không, cho chị ít đi.” Đợi Đồng Linh về phòng, Lâm Thanh lập tức nói. Lâm Vũ gật đầu, sau đó một thùng ngọc xuất hiện trong phòng.
Lâm Thanh: …..
Lâm Thanh lại nhớ đến tòa thành của mình, không nhịn được hưng phấn.
“Vũ, em nói xem chúng ta nên đặt tòa thành ở chỗ nào!” Lâm Thanh kích động hỏi.
“Em không biết nữa. Ban đầu em định đặt nó trên long mạch, một là linh khí trong thành sẽ đậm đặc hơn, hai là cũng có thể bảo vệ long mạch. Nhưng suốt bốn tháng qua, em cơ bản đã đi khắp đất Tung Của, vẫn không tìm thấy long mạch. Em lại không muốn đặt thành ở trên lãnh thổ của nước khác, nên quyết định về nhà thăm, ai ngờ trên đường lại nghe được tin tức của chị.” Lâm Vũ trả lời. Sau đó lại nói: “Tuy không tìm được long mạch, nhưng có vài chỗ rất thích hợp để đặt thành. Đợi bố mẹ về, mọi người chọn một nơi.”
