Chương 24: Nữ phụ ác độc mạt thế 24
“Gần đây trời càng ngày càng lạnh, dị năng giả không trồng được lương thực, không tìm được vật tư, thì chỉ còn cách đuổi những người vô dụng ra ngoài thôi.” Giọng Trần Lệnh Hy vẫn lạnh nhạt, câu trả lời là dành cho Đỗ Văn Thâm, nhưng ánh mắt lại đặt trên người Trầm Tích Tinh đang yên lặng bên cạnh.
Trầm Tích Tinh chẳng nhìn ai, cô đang chống cằm nhìn tuyết bên ngoài.
Chỉ sau một đêm, bên ngoài đã khoác lên mình một màu trắng tinh khôi, tuyết dày quá đầu gối.
Muốn nhấn đầu Trần Lệnh Hy xuống đó quá.
Người này tới cửa làm gì, Trầm Tích Tinh không đoán được, nhưng không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn không phải chuyện tốt.
Đỗ Văn Thâm cố gắng bắt chuyện: “Có thể cho thêm vài ngày được không?”
Trần Lệnh Hy thờ ơ: “Được chứ.”
Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Trầm Tích Tinh, cuốn sổ chỉ là tiện tay cầm, chuyện sa thải không phải do anh đề ra, anh chỉ chủ động nhận việc từ đội trưởng thôi.
“Vậy thì tốt quá.” Đỗ Văn Thâm vừa định mừng, dần dần nhận ra người trước mặt hình như không để tâm đến anh ta.
Anh vô thức quay đầu, liếc nhìn Trầm Tích Tinh đang ngẩn người, sắc mặt tái đi một chút, cô không bôi phấn đen, khuôn mặt xinh đẹp kinh người cứ thế lộ ra.
Đỗ Văn Thâm theo bản năng bước chắn trước mặt Trầm Tích Tinh, che khuất tầm nhìn của người đàn ông kia, anh cười: “Xin hỏi có thể cho thêm bao lâu?”
“Một tuần đi!” Trần Lệnh Hy tiện miệng nói một khoảng thời gian.
“Bọn tôi biết rồi, anh có thể đi.” Trầm Tích Tinh nghe xong, sốt ruột đuổi người.
“Được.” Trần Lệnh Hy thái độ rất tốt bước ra ngoài.
Bên ngoài là hành lang, căn phòng được phân cho Trầm Tích Tinh và Đỗ Văn Thâm nằm sâu nhất trong hành lang, lúc này nhiệt độ bên ngoài rất thấp, lại là nơi ở của người thường, chẳng có ai ra.
Anh đứng ngoài cửa, đợi một lát, cửa “kẽo kẹt” mở ra, Trầm Tích Tinh bước ra, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ tức giận, chất vấn: “Anh tới đây có ý gì?”
Trần Lệnh Hy cụp mắt nhìn cô, thong thả nói: “Có người thất hẹn, tôi tới xem nguyên nhân.”
Trầm Tích Tinh tức giận: “Giờ anh thấy rồi đấy, tôi không muốn đi, thế anh đi được chưa?”
“Được.” Trần Lệnh Hy khẽ cười một tiếng, giọng lạnh buốt, còn lạnh hơn tuyết gió ngoài kia: “Nếu em cho rằng chỗ cũ không tốt, vậy sau này gặp nhau, đổi thành nhà em là được, tôi không ngại có thêm người xem đâu.”
Trầm Tích Tinh giật mình: “Anh bị bệnh à?”
Cô tức nói: “Giao dịch của chúng ta chấm dứt.”
“Vậy tôi chưa đồng ý.” Người đàn ông gần như cưỡng ép áp sát, kẹp cô giữa anh và cánh cửa, không chừa cho cô nửa đường lui.
Lòng bàn tay anh vẫn che mắt cô, không cho cô thấy gì, rồi cúi xuống, như mãnh thú vồ lấy cừu non, không cho cô cơ hội giãy giụa.
Đỗ Văn Thâm ở trong phòng đợi một lát, cơn sốt của anh vẫn chưa lui, trong phòng hơi lạnh, nhưng anh đợi có chút sốt ruột.
Tích Tinh nói đi lấy vật tư hôm nay, sao mãi chưa về, lúc cô lấy vật tư thường lâu hơn bây giờ, nhưng trong lòng anh có nỗi bất an kỳ lạ.
Anh luôn có ảo giác, hình như anh sắp mất đi thứ gì đó.
Giống như anh đã phạm một sai lầm, và sắp phải trả giá cho sai lầm đó.
Thực ra sau khi tỉnh táo, Đỗ Văn Thâm lại có chút hối hận, anh yêu cô như vậy, sao có thể nghĩ ra cách dùng cô để đổi thuốc được chứ? Anh không nên như thế, nếu cô phát hiện ra ý đồ của anh, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.
Đỗ Văn Thâm có chút hoảng hốt lạ thường.
Một lúc nào đó, anh nghe thấy ngoài cửa có tiếng động nhẹ kẽo kẹt, lẫn trong đó có tiếng thở dồn yếu ớt, nhưng tan biến rất nhanh, như thể tiếng gió rít qua cửa sổ quá ồn ào, khiến anh sinh ra ảo giác.
Đỗ Văn Thâm càng bất an, anh muốn ra ngoài tìm Trầm Tích Tinh.
Nhưng vừa đứng dậy, anh đã thấy Trầm Tích Tinh đẩy cửa bước vào, tay cầm bánh mì khô, Đỗ Văn Thâm thở phào, hỏi: “Sao lâu thế?”
Trầm Tích Tinh nhét bánh mì vào miệng anh, bực mình nói: “Anh nhìn tuyết ngoài kia trước rồi hãy nói được không?”
Cô gái dù đang mất kiên nhẫn cũng vô cùng xinh đẹp, Đỗ Văn Thâm mê mẩn nhìn cô, ánh mắt từng chút từng chút di chuyển xuống, đặt trên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.
Anh hơi cau mày, định nói gì, lại đột nhiên nhìn thấy chiếc vòng tay trên cổ tay cô, sợi dây màu bạc, viên đá quý màu đỏ.
Đỗ Văn Thâm theo bản năng hỏi: “Vòng tay ở đâu ra thế?”
Trầm Tích Tinh cúi đầu nhìn, thản nhiên nói: “Lúc trước lục đồ vật tư nhặt được, mùa đông rồi, mang ít đồ màu sắc tươi sáng cho hợp cảnh.”
Đỗ Văn Thâm ừ một tiếng, không nghi ngờ nhiều.
Lúc anh chưa bị bệnh, mỗi lần đi tìm vật tư, thỉnh thoảng Trầm Tích Tinh sẽ theo anh, cô không thích lấy đồ ăn nước uống, chỉ thích lấy mấy thứ xa xỉ lấp lánh, anh đã quen rồi.
Thấy Đỗ Văn Thâm không nghi ngờ, Trầm Tích Tinh quay người lại, ghì cổ tay, có chút chột dạ cụp mắt xuống.
Chiếc vòng tay là do Trần Lệnh Hy đeo cho cô, sau khi anh cưỡng ép ấn cô hôn xong, cô vốn định ném vào mặt anh, nhưng viên hồng ngọc quá đẹp, dị năng hệ hỏa bên trong lại có thể chống rét, dù thời tiết âm năm mươi độ, cô không mặc áo lông vũ cũng chẳng thấy lạnh chút nào.
Công dụng lớn như vậy, Trầm Tích Tinh không nỡ vứt, ngoài miệng nói chê, thực ra đã lén đeo tử tế.
-
Trầm Tích Tinh vẫn mỗi ngày dành ra một chút thời gian gặp Trần Lệnh Hy, chủ yếu là vì nếu cô không tới hẹn, Trần Lệnh Hy sẽ trực tiếp tới nhà tìm cô, còn doạ cô hết hồn.
Tuy nói ngoại tình, lần một lần hai, lần ba lần bốn, nhưng lỡ may Đỗ Văn Thâm biết, anh ta muốn chia tay thì sao? Vậy nên Trầm Tích Tinh vẫn định giấu anh ta trước.
Nhưng gặp Trần Lệnh Hy, không phải chuyện vui vẻ gì.
Anh nói chuyện quá chua ngoa, những lời khó nghe, luôn có thể khiến Trầm Tích Tinh tức chết đi được, anh còn luôn nửa cưỡng ép hôn cô, cô không hiểu, đã là báo thù, thì mau hành động đi chứ!
Nhưng anh cứ chậm chạp không hành động, so với việc buông thả dục vọng, từng cử chỉ của anh giống như đang dụ dỗ hơn, cố gắng dụ cô tái hiện lại chuyện ban đầu, đối xử với Đỗ Văn Thâm giống như đã từng đối xử với anh năm đó.
Nhưng Trầm Tích Tinh không làm.
Thậm chí mỗi lần Trần Lệnh Hy đề nghị cô chia tay, đều bị cô cự tuyệt cứng rắn.
Trần Lệnh Hy càng ngày càng mất kiên nhẫn, rõ ràng là một việc như nhau, cô làm được lần đầu, sao lại không làm được lần thứ hai?
Chuyện báo thù tạm gác lại sau, hiện tại anh không chịu nổi cảnh Trầm Tích Tinh ở chung dưới một mái nhà với Đỗ Văn Thâm, trai gái một nhà, đều là đàn ông, tâm tư của Đỗ Văn Thâm, Trần Lệnh Hy nhìn thấu hết.
Chỉ là vì hắn lúc này đang mang bệnh, tay yếu chân mềm thôi.
Thế nhưng hắn mượn cớ bệnh, gối đầu lên đùi Trầm Tích Tinh, yếu ớt nói chuyện với cô, cũng đủ khiến Trần Lệnh Hy hận không thể băm vằm hắn ra thành trăm mảnh.
Huống hồ, vốn dĩ chính người này đã hại anh.
Trần Lệnh Hy tự nhiên sẽ không nương tay với hắn.
Sự việc thay đổi, vào một trận tuyết lớn khác ập xuống, khi hoa tuyết bay bay, đội ngũ bỗng nhiên hỗn loạn, nơi ở tạm thời tìm được, vốn định dùng để vượt qua mùa đông, không ngờ đám zombie lại xuất hiện gần đó.
Mọi người hoảng sợ chạy trốn.
