Chương 34: Muốn ăn thịt vợ quá đi mất.
Giống như trong giấc mơ lần trước.
Tùy Mị lấy hết can đảm, tự trấn an bản thân đủ kiểu, rồi ghé sát lại hôn Tịch Tiệm Bạch một cái.
Ngoài đời thực, cô nghĩ tới nghĩ lui, do dự mãi không thôi.
Sợ chồng quá lạnh lùng, sợ bị anh từ chối đẩy ra, sợ bản thân đỏ mặt ngượng ngùng.
Thực ra khi thật sự hôn lên rồi, mới phát hiện, cũng không khó đến mức tưởng tượng.
Dù là người đàn ông lạnh lùng đến đâu, môi cũng vẫn mềm và ấm.
Nếu còn liếm nhẹ một chút.
Như mèo con liếm láp vậy, vừa chạm vào đã tách ra.
Bên tai sẽ vang lên tiếng thở dốc khàn khàn đầy khó nhịn.
Tất nhiên, nguyên nhân chính là, chàng trai trong mơ đã cho cô phản hồi vô cùng mãnh liệt.
Cái dáng vẻ trong mắt chỉ có cô, bị cô chỉ một động tác nhỏ cũng làm cho rung động và nảy sinh dục vọng, thật khiến người ta khó mà không sinh ra chút kiêu ngạo đắc ý.
Tầm quan trọng của phản hồi tích cực quả không lừa ta.
Tùy Mị nghĩ ngợi hồi lâu, lấy thái độ nghiêm túc tỉ mỉ nhất trước khi xuất bản tranh minh họa, từng chút một hoàn thiện kế hoạch thử nghiệm của mình trong đầu.
Cuối cùng nghĩ đến mệt, mang theo vẻ nhẹ nhõm thư thái, mềm nhũn ngã vào chiếc gối bông xốp.
Trước khi ngủ nghĩ nhiều quá, lúc ngủ rất dễ mơ mộng.
Nhưng đều là những mảnh vụn mơ hồ.
Kiểu vừa mơ màng mở mắt ra là quên ngay.
Mơ khiến người ta mệt mỏi, như thể trong mơ đã làm xong cả một bài kiểm tra thể lực.
Hôm sau bị đồng hồ báo thức gọi dậy, Tùy Mị nhíu mày, lật người vùi mặt vào chăn giãy giụa, thật sự buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Nhưng ý thức đã dần tỉnh táo.
Trong vài phút chống chọi với cơn buồn ngủ, đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ.
Hôm qua rõ ràng đã gặp Tịch Tiệm Bạch, sao lại không mơ thấy anh nhỉ?
Vốn còn muốn thử ý tưởng thiên tài của mình nữa.
Tùy Mị chậm rãi nghĩ, rồi cũng tìm ra được lý do.
Vì lúc gặp mặt, có Tùy Khanh Dã ở bên cạnh.
Ai mà có thể, khi có mẹ ở đó, còn nghĩ đến những chuyện mơ mộng lung linh chứ!
Chỉ riêng việc ở dưới ánh mắt dịu dàng như thấu hiểu mọi thứ kia, không biểu hiện ra điều gì kỳ lạ đã là rất cố gắng rồi.
Tùy Mị cuộn mình thành một cây nấm nhỏ, vùi trong chăn ngủ nướng một lúc, mới uể oải ngồi dậy.
Trên bàn vẫn còn món tráng miệng Tịch Tiệm Bạch mang đến hôm qua.
Cũng tiết kiệm luôn cả thời gian hâm nóng bữa sáng.
Tùy Mị vệ sinh cá nhân xong, lê dép đi tới, tiện tay chọn một chiếc bánh mì phô mai hạnh nhân, rồi chui vào chiếc ghế sofa nhỏ.
Sáng sớm dậy không có cảm giác thèm ăn, cô ăn lại chậm.
Cắn một miếng, phồng má nhai nhai mãi, ánh mắt lơ đãng rơi trên chiếc bình gốm trắng phía trước, hoàn toàn thả lỏng.
Đợi khi ăn xong nửa chiếc bánh mì, cũng đã đến lúc gần vào lớp.
Tùy Mị buộc tóc lại, thay giày, chuẩn bị ra ngoài.
Cô ấn tay nắm cửa xuống.
Khi đẩy cửa ra ngoài, nghe thấy một tiếng va chạm khẽ, như có thứ gì đó đập vào cửa.
Tùy Mị ngơ ngác chớp mắt, thò đầu ra nhìn, liền thấy một chiếc hộp nhựa trong suốt treo ở bên trong tay nắm cửa bên ngoài.
Được buộc bằng dải ruy băng màu kem, thắt một chiếc nơ con bướm tinh xảo.
Bên trong hộp nhựa, là những chiếc bánh quy được xếp ngay ngắn.
Còn là nhiều màu sắc, nhiều hương vị khác nhau.
Liếc mắt một cái là nhận ra ngay, có vị sữa, vị matcha, vị sô cô la và vị dâu tây.
Tại sao biết rõ như vậy?
Bởi vì, loại bánh quy nhỏ như thế này, cô từng tận mắt nhìn Tịch Tiệm Bạch nướng ra lò, cũng được anh đút cho ăn không biết bao nhiêu lần.
Mang mấy hộp bánh quy đóng gói đến tòa soạn, còn được đón nhận nồng nhiệt.
Cho nên.
Có người sáng sớm chạy xuống tặng bánh quy sao?!
Tùy Mị lui vào trong nhà, mở bảng điều khiển thông minh cạnh cửa, xem lại camera giám sát.
Quả nhiên thấy lúc hơn bảy giờ bốn mươi, một chàng trai mặc đồ thể thao thoải mái đi từ phía thang máy tới, đứng trước cửa, khẽ cụp mắt xuống, treo hộp bánh quy lên cửa.
Thời gian gấp gáp, Tùy Mị còn phải vội đi học, chỉ chụp một tấm ảnh chiếc hộp bánh.
Vừa đi vào khuôn viên trường, vừa nhắn WeChat cho Tịch Tiệm Bạch.
Cô dường như cũng đã dần quen với phong cách hành xử kín đáo của người chồng trẻ tuổi trước kia.
Cô hỏi thẳng: [Đây lại là thứ anh tự định nghĩa à?]
Quà cảm ơn thì đã tặng rồi.
Tiền phí thì chẳng có lý do gì.
Tùy Mị thật sự tò mò, không biết Tịch Tiệm Bạch lại viện ra lý do chính đáng gì.
Vừa bước vào cổng trường, chiếc điện thoại trong tay liền rung lên.
Mở ra xem.
[X.: Lời xin lỗi.]
[Là Mị không phải Miu: ?]
[X.: Hôm qua không phối hợp tốt với em, xin lỗi.]
Tùy Mị: “...”
Tùy Mị không biết đã bao nhiêu lần bị sự tuân thủ lễ nghi của anh làm cho kinh ngạc.
Chuyện này cũng phải xin lỗi sao?
Tịch Tiệm Bạch tự yêu cầu bản thân nghiêm khắc quá rồi.
Kiếp trước sau khi kết hôn, Tùy Mị thường xuyên nhận được quà của Tịch Tiệm Bạch.
Màu nước, dụng cụ vẽ, quần áo, trang sức, phụ kiện, còn nhiều hoa tươi và đồ ngọt lặt vặt không đếm xuể.
Tịch Tiệm Bạch luôn có đủ mọi lý do.
Kỷ niệm ngày mai mối, kỷ niệm ngày cưới, kỷ niệm ngày đăng ký kết hôn.
Quà xin lỗi vì đi công tác quá lâu, về nhà quá muộn, đón cô bị trễ.
— Thực ra điều cuối cùng chỉ là do cô làm xong việc sớm hơn dự định, ra ngoài sớm hơn mười mấy phút, còn Tịch Tiệm Bạch thì thường đến sớm mười phút.
Ban đầu Tùy Mị còn tưởng những món đồ đó đều do trợ lý của Tịch Tiệm Bạch mua.
Dù sao quà đều rất hợp ý cô, phải trải qua quá trình lựa chọn kỹ càng mới làm được.
Còn Tịch Tiệm Bạch, nhìn có vẻ không giống người sẽ làm như vậy.
Cho đến khi cô tình cờ thêm WeChat của trợ lý Tịch Tiệm Bạch, từ đó nhận được hai bản báo cáo lịch trình từ cả người chính và trợ lý.
Trong video trợ lý quay, người đàn ông đứng trong cửa hàng quà lưu niệm đặc sản địa phương nơi công tác, đối diện với cả một bức tường đầy thú nhồi bông, hơi cau mày, cân nhắc lựa chọn đi lựa chọn lại, cuối cùng mới chộp lấy một chú gấu nhỏ lông xoăn.
Tùy Mị từng thấy Tịch Tiệm Bạch đứng ở vị trí trang trọng nhất trong buổi báo cáo chuyên môn, ánh mắt lạnh lùng, câu chữ ngắn gọn, thản nhiên thuyết trình về việc triển khai công nghệ mới.
Bên dưới là một biển người đen kịt, không ít người là những bậc thầy trong lĩnh vực, đều nghiêm túc lắng nghe anh giảng giải.
Nhìn lại video.
Tịch Tiệm Bạch chọn quà còn khó xử hơn làm thí nghiệm, còn trịnh trọng hơn cả việc chinh phục đột phá kỹ thuật, cầm lên lại đặt xuống, thật sự rất dụng tâm.
Quả nhiên là người chồng mẫu mực.
Tùy Mị lại đợi thêm một lúc, thấy cô sắp đi đến tòa nhà giảng đường rồi mà trong khung chat vẫn chưa có tin nhắn mới nào hiện ra.
Cô bất lực, liền đưa cho người quân tử chỉ biết làm mà không nói này một cái cớ.
[Là Mị không phải Miu: Anh mua ở đâu vậy, trông có vẻ ngon.]
Lúc này Tịch Tiệm Bạch mới trả lời.
[X.: Anh tự làm, dùng công thức ít đường, ăn sẽ không ngọt lắm.]
[X.: Nếu em thích, lần sau anh làm rồi mang cho em.]
Anh chàng máy móc lạnh lùng, cuối cùng cũng bật chế độ khách sáo.
Tùy Mị lắc đầu cảm thán, không chút khách khí tự phong mình là Mị tốt bụng nhất thiên hạ, tuyệt đối không để ai âm thầm cống hiến rồi chịu thiệt.
Đúng vậy.
Đã làm thì phải nói ra chứ.
Cất giấu làm gì, biết đâu ngày hôm sau vừa mở mắt ra lại phát hiện mình trọng sinh rồi.
Cô chọn một biểu cảm mèo con gật đầu gửi qua, rồi vào lớp trước thầy giáo một bước, đảo mắt nhìn một vòng, thấy Du Tuyền Nhàn đang ngó nghiêng tìm kiếm.
Bốn mắt nhìn nhau, Du Tuyền Nhàn nở nụ cười, vẫy tay với cô.
Tùy Mị chạy bước nhỏ tới, ngồi xuống chỗ bạn cùng phòng đã chiếm giúp, thở ra một hơi: “Không nỡ rời giường, suýt nữa thì không kịp giờ học.”
Bốn cô gái nhỏ tụm lại thì thầm to nhỏ.
Cùng lúc đó.
Một phía khác của trường Đại học Kinh, trong tòa nhà thí nghiệm.
Tịch Tiệm Bạch nhìn đoạn chat ngắn ngủi, tâm trạng vui vẻ, đầu ngón tay vuốt ve cạnh điện thoại, chụp một màn hình.
Anh đăng một dòng trạng thái chỉ mình anh thấy.
[Vợ thích bánh quy anh làm ^^]
Anh muốn làm bánh cho vợ ăn mãi.
Anh muốn làm thật nhiều thật nhiều thứ cho vợ ăn.
Muốn muốn muốn muốn muốn muốn muốn muốn muốn muốn muốn.
— Muốn ăn thịt vợ quá đi mất ^^
