Chương 39: Nhẹ quá, có thể mạnh hơn được không?
Túi đá được lót bởi lớp khăn lông mềm mịn, đặt lên vai, truyền đến cảm giác mát lạnh thấm đẫm vừa phải.
Làn da hơi nóng trên vai dần dịu lại trong làn hơi mát ấy.
Cũng dễ chịu thật đấy.
Tùy Mị ỷ vào việc Tịch Tiệm Bạch đang cúi đầu chườm đá cho mình, sẽ không chú ý, liền liều mạng nghiêng đầu nhìn anh.
Tịch Tiệm Bạch sở hữu một khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng mái tóc lại mềm mại đến bất ngờ. Khi không tạo kiểu, tóc tự nhiên rủ xuống trước trán và sau gáy.
Trong mơ, cô từng không kìm được mà nắm lấy, ngón tay luồn vào mái tóc anh, đầu ngón tay nắm chặt, không biết là muốn đẩy ra hay là đón nhận.
Ngoài đời, tóc anh cũng dễ nắm như vậy sao?
"...Đau à?" Tịch Tiệm Bạch dường như cảm nhận được ánh mắt cô, ngẩng lên nhìn, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng.
Giọng anh trầm thấp, không hề đáng sợ.
Nhưng Tùy Mị đang mải suy nghĩ miên man, nghĩ đến những điều mơ mộng không đâu vào đâu.
Đột nhiên nghe thấy giọng anh, nhất thời giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, cả người khẽ run lên, bả vai hơi co lại.
Tịch Tiệm Bạch lập tức cau mày, xác nhận: "Đau à?"
Miệng thì hỏi, tay lại càng nhẹ nhàng hơn.
"..." Tùy Mị ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác, giọng nói lí nhí: "Có một chút, cũng không sao."
Tịch Tiệm Bạch khẽ "ừm" một tiếng.
"Nếu đau thì nói với tôi."
"Tôi sẽ nhẹ nhàng hơn nữa."
Tùy Mị: "."
Lòng cô đen tối, nghe gì cũng thấy đen tối.
Đáng ghét.
Đều tại mấy cuốn truyện tranh, tiểu thuyết, phim hành động kia làm ô uế tâm hồn thuần khiết của cô!
Máy hút mùi đã được tắt, trong nhà có một sự tĩnh lặng đến khó tin, chỉ còn tiếng hít thở xen kẽ của hai người và tiếng sột soạt của quần áo.
Để tiện chườm đá, Tịch Tiệm Bạch ngồi rất gần cô.
Thỉnh thoảng anh lại cúi xuống, nhìn vết bầm nhỏ màu xanh nhạt trên vai cô.
Hơi thở ấm áp phả nhẹ lên làn da cánh tay, mang đến một cảm giác tê tê ngứa ngáy.
Tùy Mị có chút không tự nhiên, bóp nhẹ ngón tay, cố gắng thả lỏng cơ thể.
Cô muốn điều chỉnh tư thế ngồi một chút, định dịch chân ra ngoài, kết quả lại không cẩn thận đá vào đùi người thanh niên đang quỳ bên cạnh.
Ấm áp, săn chắc, có độ đàn hồi.
Tùy Mị: "..."
Tùy Mị nhanh chóng rụt chân về, "Xin lỗi."
Cơ thể Tịch Tiệm Bạch không tự chủ được căng cứng trong một giây, anh cúi đầu nhìn bàn chân cô luống cuống rụt về, qua lớp tất mỏng mùa hè, có thể mơ hồ nhìn thấy những ngón chân ngại ngùng cong lên.
...Đáng yêu thật.
Tại sao từ đầu đến chân lại đáng yêu đến vậy chứ.
Nhưng cũng thật quá đáng.
Đến gần như vậy mà lại không chịu đạp anh.
Vợ anh đúng là một đứa hư.
Người thanh niên giữ vẻ mặt lạnh nhạt, tiếc nuối khẽ mím môi, chỉ thì thầm một câu, "Không sao."
Không ai có thể nhìn ra anh đang nghĩ gì lúc này.
Chườm đá xong, Tịch Tiệm Bạch lại bôi thuốc cho cô.
Ở nhà không còn bông tăm nữa.
Tịch Tiệm Bạch vặn nắp tuýp thuốc, một lần nữa lịch sự hỏi: "Tôi đã rửa tay rồi, được chứ?"
Thật ra, trong tai những người học rộng nhưng không học thứ chính đáng, câu này cũng nghe có gì đó kỳ lạ.
Tùy Mị cố gắng che giấu tâm tư đen tối của mình, vẻ mặt chính trực gật đầu.
"Được thôi, cảm ơn anh."
Thế là, Tịch Tiệm Bạch bóp một chút thuốc lên đầu ngón tay, hơi nghiêng người, đặt ngón tay xuống.
Làn da sau khi chườm đá mát lạnh, thuốc mỡ cũng hơi mát.
Nhưng ngón tay áp lên lại mang nhiệt độ nóng bỏng của cơ thể con người.
Sự giao thoa giữa lạnh và nóng khiến vùng da nhỏ trên vai bỗng trở nên đặc biệt nhạy cảm, có thể cảm nhận rõ ràng quỹ đạo ngón tay anh lướt qua.
Xoa thành vòng tròn, từ trong ra ngoài.
Có lẽ vì nhớ lúc nãy cô nói đau, lực tay của Tịch Tiệm Bạch nhẹ càng thêm nhẹ, giống như đang dịu dàng vuốt ve một cánh hoa mỏng manh.
Tùy Mị lại có chút muốn nói lại thôi.
Chỗ được bôi thuốc hơi ngứa, hơi tê, lực quá nhẹ ngược lại càng khiến cô khao khát được cảm nhận lực mạnh hơn từ đầu ngón tay thô ráp.
Nhưng đau cũng là do cô nói.
Lúc này cô không thể nào mở miệng nói, nhẹ quá, có thể mạnh hơn được không.
Không biết còn tưởng cô muốn Tịch Tiệm Bạch tra tấn mình đâu.
Tùy Mị đành phải nhịn.
Đợi đến khi Tịch Tiệm Bạch cuối cùng cũng rút tay về, nói một tiếng, "Xong rồi."
Tùy Mị đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, liếc nhanh vết bầm được phủ một lớp màng mỏng sáng bóng, rồi giơ tay kéo áo sơ mi xuống.
Vải áo che lại cánh tay và bờ vai.
Tịch Tiệm Bạch cụp mắt, rút một tờ giấy lau sạch thuốc mỡ còn sót lại trên đầu ngón tay.
Thuốc mỡ không có mùi thơm.
Nhưng anh luôn cảm thấy đầu ngón tay vẫn vương vấn một mùi hương ấm áp nào đó, quanh quẩn không tan, khiến cổ họng anh khô khốc, nuốt nước bọt liên tục cũng không thể giải khát.
-
Mặc dù có thêm phần bôi thuốc ngoài dự kiến này.
Bữa tối vẫn diễn ra rất suôn sẻ.
Bất kể những suy nghĩ mơ hồ lẫn lộn, những phân tích quan sát thận trọng, đều không thể thắng được món ăn sắc hương vị đầy đủ.
Hơn nữa Tùy Mị và Tịch Tiệm Bạch đã cùng nhau ăn cơm rất nhiều lần, ngồi vào bàn ăn, ngược lại có cảm giác quen thuộc và thoải mái nhất.
Tay nghề nấu ăn của người thanh niên không bằng anh ấy trong tương lai.
Nhưng cũng chỉ là sự khác biệt giữa một trăm điểm và một trăm hai mươi điểm, chẳng qua là, tài năng thật sự là thứ không thể giấu được.
Ví như năng lực nghiên cứu khoa học của anh, ví như linh căn nấu ăn của anh.
Tịch Tiệm Bạch còn tự nấu nước mai muối.
Nguyên liệu đều là mua từ tiệm thuốc Đông y, sau khi nấu xong thì rắc hoa quế khô, rồi cho vào tủ lạnh làm lạnh.
Rót ra ly thủy tinh, màu hồng ngọc trong veo, tỏa ra hương thơm của quả mơ muối và hoa quế khiến người ta thèm thuồng.
Tùy Mị uống thêm hai ly.
Đến lúc ra về, cô thấy Tịch Tiệm Bạch lặng lẽ lấy từ tủ lạnh ra một hũ thủy tinh đậy kín đầy nước mai muối, đưa cho cô.
Tịch Tiệm Bạch: "Chiều nay tôi nấu hơi nhiều một chút."
Tùy Mị: "?!"
Tùy Mị: "Vậy tôi nhận nhé!"
Khóe môi cô nở nụ cười rạng rỡ không che giấu, đẩy má lúm đồng tiền mềm mại, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt hạnh phản chiếu ánh đèn, như chứa đựng những vì sao lấp lánh, lại như dòng suối mùa xuân long lanh gợn sóng.
Tịch Tiệm Bạch nhìn cô, ánh mắt không tự chủ được dịu dàng lại.
Lại thấy Tùy Mị hớn hở chỉ tay về phía phòng khách, vẻ mặt không giấu được sự đắc ý và mong chờ, sống động vô cùng.
Giọng nói cũng trở nên ngọt ngào, tươi vui.
"Nhớ xem món quà tôi tặng anh nhé!"
Tịch Tiệm Bạch đương nhiên sẽ xem.
Xem một cách trân trọng.
Đến cả lớp bọc quà cũng được anh gỡ vô cùng cẩn thận.
Gỡ lớp bọc ra, bên trong là một chiếc hộp màu sẫm, mở ra, trên lớp đệm nhung đen, đặt ngay ngắn một cây bút máy màu đen khắc vàng, dưới ánh đèn phản chiếu vẻ sáng bóng sâu thẳm, nội liễm.
Bút máy?
- Tất nhiên là bút máy!
Tùy Mị ăn uống no say trở về nhà, cất nước mai muối vào tủ lạnh, nghĩ đến lúc này chắc Tịch Tiệm Bạch đang mở quà, liền không nhịn được mà cong môi.
Cây bút máy là một thương hiệu nhỏ của Bắc Âu.
Năm đầu tiên kỷ niệm ngày cưới, cô hoàn toàn quên mất chuyện này, đang ở nhà bố mẹ thì bị Tịch Tiệm Bạch đang đi công tác tìm đến tận nơi.
Đối mặt với người chồng vừa vội vã trở về từ xa, cùng món quà anh mang về, cô có thể mặt dày mở miệng nói "Xin lỗi nhé, tôi quên mất chuyện này và cũng không chuẩn bị quà" sao?
Tùy Mị viện cớ thay quần áo, ở trong phòng ngủ tìm kiếm một hồi, quả nhiên tìm được một thứ thích hợp.
Là cây bút máy cô mua ở cửa hàng địa phương khi đi du lịch Bắc Âu trước đây.
Đẹp thì đẹp thật, chế tác tinh xảo, sang trọng, rất có chất lượng.
Chỉ là cô thường ngày căn bản không dùng đến.
Lúc về liền cùng với những món đồ lặt vặt khác, nhét chung vào ngăn kéo.
Đồ mua bằng tiền thật, sao lại không tính là quà được chứ?
Tùy Mị vừa tự an ủi mình, vừa nhanh tay lục ra hộp quà, nhét cây bút máy vào trong.
Cô đưa món quà, nhìn vẻ mặt Tịch Tiệm Bạch nghiêm túc nhận lấy, áy náy thề thầm trong lòng, năm sau nhất định sẽ không quên ngày kỷ niệm cưới, nhất định sẽ chuẩn bị quà từ trước một tháng!
Chọn lựa thật kỹ càng, tặng thật phô trương!
Sau đó, cô có việc đến công ty của Tịch Tiệm Bạch.
Tịch Tiệm Bạch đang họp.
Bất quá toàn công ty trên dưới đều quen biết cô, từ lúc bước vào cửa, đến phòng làm việc của Tịch Tiệm Bạch, trên đường đi không ít người chào hỏi cô.
Tùy Mị ngồi lên ghế làm việc của Tịch Tiệm Bạch, lười biếng xoay hai vòng, trong lúc chờ anh họp xong, buồn chán quét mắt một vòng quanh bàn làm việc của anh.
Bên tay phải đặt một cây bút máy, rất quen mắt.
Tùy Mị lại gần quan sát kỹ, từ vết xước rất nhỏ trên cây kẹp bút màu tối, xác nhận đúng là cây bút cô đã tặng.
Bên trái bàn có một ống đựng bút, bên trong cắm vài cây bút ký.
Tùy Mị rút ra xem, phần cuối thân bút mài mờ, khắc cùng một logo với cây bút máy.
Thương hiệu này ở trong nước rất hiếm thấy.
Đợi Tịch Tiệm Bạch quay lại, Tùy Mị tò mò hỏi.
Người đàn ông đứng bên cạnh cô, ngón tay thon dài chậm rãi chỉnh lý tài liệu, nghe vậy, khẽ khựng lại một chút không thể nhận ra.
Anh nói: "Dùng thử rồi, đúng là không tệ."
"Liền bảo trợ lý mua thêm vài cây."
Lúc đó Tùy Mị còn không nhịn được mà vui sướng một chút, cảm thấy mình quả thực chính là vị thần quản lý chuyện tặng quà.
Cho nên lần này, liền tặng sớm cho anh cây bút máy anh thích dùng nhất, dùng tốt nhất rồi~
