Chương 42: Sofa nhà anh nên đổi một cái rồi.
Có ai từng tập squat chưa?
Hồi nhỏ Tùy Mị từng tập.
Hai chân dang rộng, khuỵu gối hạ thấp người, còn phải giữ lưng thẳng, không nghiêng không ngả.
Huấn luyện viên phụ trách rất nghiêm khắc, mỗi lần cô lén nhổm người lên một chút để qua mặt, ông ấy sẽ ấn vai cô xuống, dùng lực mạnh hướng xuống dưới.
Còn nghiêm giọng bắt cô giữ vững.
Nhiều năm trôi qua, Tùy Mị lại trải qua kiểu tập luyện khiến người ta đẫm mồ hôi như thế.
Nhưng may là, dù sao cô cũng đã lớn.
Đầu gối có thể tì vào ghế sofa, cũng không cần phải giữ thẳng lưng nữa, mà có thể khi không chịu nổi thì ngã về phía trước.
Chống khuỷu tay lên thành ghế, vùi khuôn mặt đỏ bừng nóng rẫy vào cánh tay.
Điểm duy nhất giống nhau là, vẫn có người ghì chặt lấy cô.
Những ngón tay dài cắm sâu vào làn da mềm mại, để lại những vệt mờ đỏ, không cho cô giãy giụa trốn thoát.
Khóe trán rịn mồ hôi, khóe mắt ngấn lệ.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào từng hồi, cô luống cuống lau hết mồ hôi và nước mắt lên cánh tay đang che mặt, làm chiếc áo khoác rộng thùng thình nhăn nhúm, cánh tay thì ướt sũng.
Tiếng tim đập thình thịch, tiếng thở khóc rưng rức, tiếng nuốt ừng ực.
Tùy Mị đã không thể phân biệt được đó là của ai, chỉ thấy cả người run rẩy, đầu óc quay cuồng, khao khát muốn tìm một lối thoát.
Ban đầu là bất lực cắn ngón tay mình.
Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng.
Bị Tịch Tiệm Bạch phát hiện, anh mò mẫm, đưa tay mình đến.
Tùy Mị không khách sáo với anh, nghiêng đầu, há miệng cắn một phát thật mạnh, để lại trên xương cổ tay anh một dấu răng đỏ hằn sâu.
Tập squat quả thực là một phương pháp rèn luyện rất tốt.
Không chỉ rèn luyện sự chống đỡ của cánh tay và chân, mà còn rèn cả ngón tay và ngón chân.
Bị ép co lại rồi duỗi ra hết lần này đến lần khác.
Đến cả kẽ tay cũng rịn mồ hôi mỏng.
Cuối cùng cũng được tha.
Những ngón tay trắng nõn mềm nhũn rũ xuống, rồi siết lại, để lại trên thành ghế sofa vài vết xước trắng mờ.
-
Ảo giác giấc mơ mang đến quá lớn.
Nên khi đầu óc không tỉnh táo, gửi đi một tin nhắn mơ hồ, cũng là chuyện thường... nhỉ?
Tùy Mị nhìn chằm chằm vào lịch sử trò chuyện, vô hồn cuộn mình trong chăn, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu như có hơi nước bốc lên từng đợt.
Trên màn hình là hai tin nhắn, một xanh một trắng, thời gian khoảng tám giờ.
Tùy Mị nhớ, cô tỉnh dậy khoảng hơn bảy giờ rưỡi.
Mơ màng nhìn trần nhà một lúc, đầu óc trống rỗng, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Cô ngồi dậy, lảo đảo vào phòng tắm tắm rửa, xả đi lớp mồ hôi mỏng trên người.
Có lẽ tắm hơi lâu.
Hơi nước ấm áp, hun cho đầu óc ngập nước.
Cô thay đồ ngủ, nằm vật xuống giường, ôm ý nghĩ may ra còn có thể nối tiếp giấc mơ, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp.
Ngay trước khi mí mắt sắp mệt mỏi khép lại.
Đầu óc ngập nước của cô chợt giật một cái, tiện tay cầm điện thoại bên gối, mắt lim dim buồn ngủ, tìm thấy hình đại diện tuyết trắng kia, gõ một hàng chữ gửi đi.
Chính là dòng tin nhắn đang nằm phơi bày trên màn hình lúc này.
【Là Mị không phải Mi: Sofa nhà anh nên đổi một cái rồi.】
Cách vài phút, Tịch Tiệm Bạch trả lời.
【X.: ?】
Tùy Mị: “...”
Mình! Đang! Làm! Cái! Quái! Gì! Vậy!
Thần kinh à!!!
Mặc dù trong mơ cô cảm thấy, sofa nhà Tịch Tiệm Bạch hơi chật và cũ, đệm không đủ nâng đỡ, tì vào không thoải mái.
Nhất là sau khi đổ mồ hôi, lực ma sát giảm hẳn.
Luôn có cảm giác căng thẳng như sắp trượt xuống, khiến cô càng căng cứng cả người.
Nhưng!
Nhưng sao cô lại có thể gửi một tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối như vậy cho Tịch Tiệm Bạch ngoài đời thực chứ!
Cứu mình với cứu mình với cứu mình với.
Tùy Mị siết chặt chăn, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, vắt óc suy nghĩ tìm lý do.
Ngay khi CPU sắp quá tải, chợt nhớ ra một chuyện có thể dùng làm cái cớ.
Mặc dù có thể sẽ khiến cô trông thật kỳ lạ.
Mặc kệ!
Cô cụp mắt xuống, giả vờ thản nhiên gõ chữ.
【Là Mị không phải Mi: Ngủ mơ màng, xin lỗi nha, nói mớ đấy TAT】
【Là Mị không phải Mi: Chắc là hôm qua không cẩn thận đá bay một mẩu da trên sofa nhà anh...】
【Là Mị không phải Mi: Trong mơ mình làm đội phá dỡ, phá sofa nhà anh, haha.】
...Thật ngại quá.
Khi trong lòng thấy áy náy, con người ta thường nói rất nhiều.
Chân lý mà, dù là ai cũng không thoát được.
Tùy Mị rên lên một tiếng, cái ấm đun nước nhỏ vừa bốc hơi nghi ngút, vừa đập đầu liên hồi vào chăn.
May là Tịch Tiệm Bạch không bình luận gì về cái lý do vụng về của cô, chỉ đồng tình.
【X.: Ừ, chủ nhà chuẩn bị, thời gian đúng là đã lâu, đã xuống cấp rồi.】
【X.: Em thích loại nào hơn, có khuyến khích hãng nào không?】
【X.: Anh cũng đang định đổi.】
Anh ấy cũng tốt thật.
Không những không thấy cô kỳ lạ, còn hỏi ngược lại sở thích của cô.
Cô thích loại nào?
Tất nhiên là loại rộng rãi, có độ nâng đỡ, tiện cho việc lăn qua lộn lại.
Tùy Mị chớp chớp mắt, do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhịn mặt nóng, quyết định nhét thêm chút ý riêng.
Biết đâu, cô nói là biết đâu.
Sau này còn đến nhà Tịch Tiệm Bạch ăn cơm, lỡ đâu lại mơ thấy.
Chuẩn bị một môi trường tốt cho giấc mơ của mình, cũng khá quan trọng đúng không?
Cô nhắn cho thư ký Tiểu Hạ, xin một đường link.
Sau đó chuyển tiếp cho Tịch Tiệm Bạch.
【Là Mị không phải Mi: Mình dùng hãng này, mẫu này, ngồi hay nằm đều khá thoải mái.】
【Là Mị không phải Mi: Nhưng anh cao, có thể xem thêm mẫu C khác của họ, đệm ngồi được nới rộng và dài hơn, nếu có bạn bè đến chơi, có thể dùng làm giường ngủ luôn.】
Tịch Tiệm Bạch biến mất vài phút.
Quay lại, liền báo với cô.
【X.: Được, anh đặt hàng rồi.】
Tùy Mị tròn mắt kinh ngạc, bị tốc độ hành động của anh làm cho chấn động, hỏi: 【Anh đặt luôn rồi sao? Không xem thêm nữa à?】
【X.: Anh tin em.】
Chủ đề đến đây cũng nên kết thúc.
Nhưng không biết cố ý hay vô tình, Tịch Tiệm Bạch lại gửi thêm một câu.
【X.: Anh cũng thích sofa có thể dùng làm giường ngủ.】
