Chương 62: Chỉ cần dùng đầu ngón tay khẽ miết một cái là sẽ hằn lên vết hồng.
Để đảm bảo sự riêng tư ở mức tối đa, dù cùng ở trong một khu vườn nhỏ, hai căn phòng vẫn cách nhau một khoảng, không làm phiền đến nhau.
Khu suối nước nóng về đêm vô cùng thư thái và tĩnh lặng.
Hương gỗ thoang thoảng, tiếng nước chảy róc rách.
Đúng là một nơi cực kỳ thích hợp để thư giãn đầu óc.
Ngoại trừ Tịch Tiệm Bạch.
Anh ở trong bầu không khí yên tĩnh như vậy, nhưng lại giống như một chú chó nhỏ bị buộc dây dắt đứng ngoài cửa, nhìn gì cũng thấy có một sự bồn chồn âm ỉ.
Xa như vậy.
Làm sao có thể nhìn thấy Tùy Mị?
Tịch Tiệm Bạch không phải thật sự muốn ngâm suối nước nóng.
Anh tính toán thời gian, nghĩ rằng Tùy Mị chắc đã ăn xong, liền cúi người lấy máy chơi game cầm tay và băng trò chơi từ vali đang mở ra.
Đó là trò chơi hai người mà Tùy Mị từng nhắc đến trong lúc tán gẫu lần trước, cô muốn chơi.
Ký túc xá không có điều kiện, ở nhà lại không có ai chơi cùng.
Tùy Mị nói, thỉnh thoảng cô nảy ra ý muốn thử, nhưng nghĩ đến việc phải tìm người, phải nhắn tin, phải hẹn thời gian, giữa chừng còn có thể đột nhiên mất hứng hoặc gặp phải chuyện người ta thất hẹn...
Thế là lại thuận theo tự nhiên nằm xuống, mở lại truyện tranh.
Tịch Tiệm Bạch chuẩn bị xong đồ, còn chưa kịp tìm một lúc nào đó cô thấy thoải mái và rảnh rỗi, thì đã đến đây trước.
Thật khéo, thời gian nghỉ dưỡng không phải đi làm đi học này chính là lúc thích hợp nhất để chơi game.
Anh mở WeChat, nhắn tin cho Tùy Mị.
【X.: Anh qua được không?】
Tịch Tiệm Bạch không biết Tùy Mị có cho phép hay không, nhưng vẫn tắm rửa trước, gọn gàng sạch sẽ.
Đồ vệ sinh cá nhân trong phòng tắm có mùi quen thuộc.
Hương hoa quả nồng nàn.
Cùng một mùi hương, trên người Tùy Mị, là sự ngọt ngào ấm áp mềm mại, có một loại ma lực khiến người ta nghiện, khiến anh hận không thể vùi mặt vào lòng cô, mỗi một hơi thở đều hít thật sâu.
Nhưng trên người anh, lại có vẻ kỳ lạ.
Điện thoại rung lên.
【Là Mị không phải Meo: [mèo con gật đầu]】
【Là Mị không phải Meo: Cửa không khóa, anh vào thẳng đi.】
Tịch Tiệm Bạch giãn mày, cầm máy chơi game đi ra ngoài.
Dọc theo con đường lát đá xanh đi về phía trước, đi qua khu rừng yên tĩnh, phía trước là cánh cửa gỗ tròn thấp đang khép lại.
Một nhân viên phục vụ mặc đồng phục của khu nghỉ dưỡng, đang bưng một khay gỗ đựng đồ uống và đồ ngọt, rảnh một tay muốn bấm chuông cửa bên cạnh.
Tịch Tiệm Bạch ngăn động tác của đối phương.
"Đưa cho tôi."
Nhân viên phục vụ nhận ra vị khách, huống chi khu vườn được thuê dài hạn này, hai người cùng vào đều có ngoại hình vô cùng nổi bật, chỉ cần nhìn một lần là khó quên.
Biết họ là người quen, nhân viên phục vụ gật đầu, nói vài câu kiểu như chúc dùng bữa ngon miệng, rồi chuyển khay sang tay Tịch Tiệm Bạch.
Tịch Tiệm Bạch đẩy cửa gỗ ra, một tay bưng khay, một tay cầm máy chơi game bước vào.
Đúng như Tùy Mị nói, đi qua đoạn đường đá ngắn trước sân, cửa chính của căn phòng không đóng chặt, để lại một khe hở, ánh sáng ấm áp từ bên trong hắt ra.
Tịch Tiệm Bạch vẫn giữ phép lịch sự, cong ngón tay gõ cửa vài cái để nhắc nhở, rồi mới dùng mu bàn tay đẩy cửa ra.
Hương gỗ phiêu đãng, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh nhàn nhạt.
Tiếng nước chảy lan tỏa, phát ra âm thanh ào ào khe khẽ.
Hình như... còn to hơn trong phòng anh một chút?
Tịch Tiệm Bạch đi vòng qua tấm bình phong trước cửa, ánh mắt nhìn về phía trước.
Chỉ một cái liếc mắt, anh đột nhiên dừng bước.
Phòng khách có một mảng cửa sổ kính lớn sát đất, ban ngày thì ánh sáng rất tốt, ban đêm thì dùng để ngắm cảnh.
Sau lớp kính trong suốt sạch sẽ, chính là bể tắm ngoài trời trong sân.
Những tảng đá tròn nhấp nhô chất thành một bể nhỏ hình tròn, cây cao trồng bên cạnh, thỉnh thoảng có vài chiếc lá rơi theo gió khẽ đung đưa, chậm rãi buông xuống, làm mặt nước bắn lên những gợn sóng bạc như vầng trăng vỡ.
Tùy Mị đang ngồi bên cạnh bể.
Dây áo viền hoa căng trên bờ vai thẳng tắp mảnh mai, cánh tay lộ ra trắng nõn mềm mại như tuyết đọng.
Cô hơi cúi đầu, hai tay chống lên phiến đá nóng hổi, nhúng chân vào dòng nước ấm.
Hơi nóng hun đỏ cổ chân mảnh khảnh, rồi lan dần lên bắp chân, bao phủ làn da trắng ngần như tuyết một màu phấn hồng quyến rũ nhất.
Sương khói mờ ảo, gió đêm khẽ thổi.
Cô như ánh trăng tuyết lặng lẽ ngưng đọng trong đêm, lại như một cụm mây trắng mềm mại chợt rơi xuống.
Khiến người ta không dám kinh động, sợ rằng chỉ là ảo ảnh hoa trong gương, trăng trong nước.
Lòng bàn tay Tịch Tiệm Bạch rịn ra một tầng mồ hôi, căn bản không thể dời mắt đi.
Vẫn là Tùy Mị ở bên ngoài nhận ra anh trước.
Cô gái nghiêng đầu nhìn sang một cái, trên khuôn mặt trắng mềm lộ ra một chút ngạc nhiên nhàn nhạt, rồi giơ tay lên, vẫy vẫy về phía anh.
Tịch Tiệm Bạch giống như một chú chó nhỏ cuối cùng cũng nghe thấy mệnh lệnh, từng bước từng bước đi về phía chủ nhân.
Máy chơi game được anh đặt lên ghế sofa.
Đi qua cánh cửa kính bên cạnh, bước ra ngoài trời.
Tịch Tiệm Bạch đi đến bên bể, không nói một lời, quỳ một gối xuống, đặt khay gỗ trong tay lên giá gỗ bên cạnh.
"..."
Tùy Mị run run hàng mi, có chút nóng tai mà dời tầm mắt đi.
Sao không nói gì vậy!
Cô liếc thấy Tịch Tiệm Bạch đi vào, còn cố tình lặng lẽ thẳng lưng lên, bày ra dáng vẻ nhìn thì có vẻ thư giãn nhưng thực ra rất cầu kỳ như hồi chụp ảnh tạp chí nữa.
Kết quả người này ngây người đứng nguyên tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.
Tùy Mị buông vai xuống, phồng má nhìn sang, bất lực vẫy tay với người ta, mới gọi được người ta lại.
Cô cúi mắt nhìn khay gỗ có mấy chén trái cây và đồ uống được bày biện tỉ mỉ, còn có một viên kem đã hơi chảy.
"Anh gặp nhân viên phục vụ à?"
Tùy Mị có chút kiếm chuyện để nói, đôi chân buông thõng lại khẽ đung đưa, khuấy động một bể ánh bạc vụn.
Tịch Tiệm Bạch khẽ ừ một tiếng.
Mặt nước đung đưa, sương khói bay bổng.
Phần đùi dưới tà váy mềm như một nắm tuyết mới, da thịt mỏng manh, chỉ cần dùng đầu ngón tay khẽ miết một cái là sẽ hằn lên vết hồng.
Anh từng trong mộng làm rất nhiều động tác trêu đùa khống chế.
Dùng tay siết chặt, dùng sống mũi cọ xát, dùng môi lưỡi hôn lên.
Hơi nóng của bể tắm dường như cũng truyền đến trên người anh, toàn thân không tự chủ được căng cứng.
Không thể nhìn nữa.
Tịch Tiệm Bạch thử dời tầm mắt, rơi xuống chiếc eo thon mềm mại của cô, lại nghĩ đến hai lúm đồng tiền nhỏ tròn tròn nông nông ở eo sau.
Nhìn lên trên nữa...
Anh đột nhiên cong sống lưng, che giấu mà kéo khay đồ lại.
Giọng nói nhiễm hơi nước vẫn có vẻ khàn khàn quá mức.
"Kem sắp tan rồi."
Tùy Mị đang lo không biết nên nói gì làm gì, nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, đưa tay cầm lấy cái đĩa nhỏ đó.
Đầu ngón tay bị phiến đá ấm áp và hơi nước ẩm ướt làm cho hồng hào trong suốt, cầm thìa nhỏ, đánh tách tách múc viên kem đã tan một nửa cho vào ly nước màu hồng nhạt.
Khuấy ống hút lên, đá viên va vào nhau phát ra âm thanh giòn tan.
Đồ uống và kem vị vani hòa quyện vào nhau.
Tùy Mị nhấc ly lên uống một ngụm.
"Lát nữa anh cũng có thể ngâm suối nước nóng, sẽ rất thoải mái, buổi tối cũng ngủ ngon hơn."
Tùy Mị lúng túng nói hai câu.
Tịch Tiệm Bạch không nói gì, chỉ khẽ khẽ đáp lại.
Tùy Mị: "..."
Lại chuyển về chế độ người máy rồi à?
Cô cúi đầu hút hai hơi thật mạnh, cảm giác bộ não đang mơ màng vì hơi nóng cũng bị đá lạnh làm cho tỉnh táo hẳn.
"Anh đến để làm gì?"
Tịch Tiệm Bạch giống như một con robot bị chạm vào từ khóa, lúc mở miệng còn hơi ấp úng một chút, hắng giọng một cái, rồi mới giữ giọng nói trong trẻo lạnh lùng mà nói: "Ngày mai em có muốn ăn món gì không?"
Tùy Mị: "?"
Tịch Tiệm Bạch nghiêm túc từng chữ một: "Nhà bếp cần chuẩn bị nguyên liệu trước, nếu em có món muốn ăn, anh sẽ bảo họ chuẩn bị sớm."
Người ta nói lúc bực mình thì thật sự sẽ muốn cười.
Cô mang theo là Tịch Tiệm Bạch chứ không phải đầu bếp trong nhà mà?
Tùy Mị thật sự nhịn không được, quay đầu đi, "Anh là ra ngoài chơi, không cần phải nghĩ đến mấy chuyện này..."
...Hả?
Đứng gần, Tùy Mị có thể nhìn thấy một tầng mồ hôi mỏng rịn ra trên khóe trán anh, dưới sự che giấu của tiếng nước, hơi thở hình như cũng có vẻ nặng nề và dồn dập hơn.
Anh ấy lại không ngâm suối nước nóng.
Chỉ đứng bên cạnh thôi cũng thấy nóng sao?
Thành ly băng giá áp sát vào lòng bàn tay, khiến cô chợt nhớ đến lời dạy kinh thiên động địa của thầy Cam và buổi tiểu giảng ngoại ngữ khiến người ta khó quên kia.
Không hiểu sao, tầm mắt lại hạ xuống.
"!"
