Chương 46: Nguyên do thiếu thuốc
Khi nhiệt độ dần tăng lên, nhiệt độ ngoài trời ban ngày đã lên tới 52 độ, ban đêm có đỡ hơn một chút nhưng cũng chưa từng xuống dưới 42 độ.
Nắng như đổ lửa kéo dài gần mười sáu tiếng mỗi ngày. Trương Cường giờ đã rút thời gian huấn luyện thể lực và chiến đấu mỗi ngày từ hai tiếng xuống còn một tiếng. Không phải vì sợ nóng hay ngại khổ, mà vì sợ mồ hôi thoát ra quá nhiều sẽ dễ dẫn đến mất nước.
Lịch mua vật tư sinh hoạt mỗi tháng một lần cũng đã được chính phủ dời xuống sau mười giờ đêm. Ban ngày quá nóng, người ở ngoài trời nếu không có biện pháp chống nóng, hạ nhiệt thì rất dễ bị mất nước, thậm chí sốc nhiệt.
Khi đang mua vật tư tại điểm bán vật tư chính phủ gần khu dân cư, Trương Cường thấy chú Trần đang duy trì trật tự cho người dân mua vật tư. Trông chú tiều tụy hơn hẳn so với lần trước cùng ăn cơm.
Chú Trần cười khổ nói với Trương Cường: “Ở nhà cháu phải chú ý chống nóng, hạ nhiệt nhé! Nhất là đừng để bị bệnh. Mấy bệnh viện trong thành phố giờ đã quá tải vì người dân bị say nắng và mất nước, nhiều người không qua khỏi. Bệnh viện bây giờ ngoài dùng phương pháp vật lý để hạ nhiệt ra thì đã không còn thuốc nào có thể dùng được nữa.” Nói xong, chú thở dài.
Trương Cường cau mày, khẽ nói: “Chẳng phải Tạng Tỉnh đã xây dựng căn cứ dự trữ vật tư quy mô lớn từ rất lâu rồi sao? Đó còn là một trong số ít căn cứ dự trữ vật tư quy mô lớn của quốc gia. Chắc chắn cũng phải có dự trữ vật tư y tế, sao bệnh viện không xin cứu trợ nhỉ?”
Chú Trần lắc đầu, nói: “Căn cứ dự trữ vật tư lớn của Tạng Tỉnh chủ yếu dự trữ những loại vật tư chiến lược trọng yếu cấp quốc gia có thể bảo quản lâu dài, như các loại vật tư năng lượng không thể tái sinh; các loại vũ khí, đạn dược, trang bị máy móc phục vụ an ninh quốc phòng; các loại máy móc thiết bị công trình dùng trong cứu hộ, cứu nạn; các loại phương tiện cứu hộ cơ động cao trên bộ, trên biển và trên không; cùng với các kim loại quý hiếm, sản phẩm đất hiếm; các loại thiết bị y tế, vật tư khử trùng và phòng hộ; cùng các loại vật tư chiến lược như bông, đường trắng, muối ăn, đậu nành, ngô, gạo, bột mì. Còn những thứ như thuốc men chỉ thuộc loại vật tư luân chuyển ngắn hạn cấp tỉnh. Bình thường, cũng chỉ căn cứ theo dân số của tỉnh mà dự trữ khoảng nửa năm dùng các loại thuốc thông thường như chống viêm, kháng sinh, hạ sốt, giảm đau. Các loại thuốc khác đều do các doanh nghiệp dược phẩm ở các tỉnh nội địa căn cứ nhu cầu hằng ngày, chuyển đến định kỳ hằng tháng. Tạng Tỉnh là một trong hai tỉnh chịu ảnh hưởng của thảm họa khí hậu cực đoan ít nhất trong cả nước. Trong thời kỳ các tỉnh nội địa hứng chịu mưa lớn, bão tuyết kéo dài, chính quyền và một số tổ chức dân gian ở đây đã viện trợ một lượng lớn thiết bị y tế và các loại thuốc từ kho dự trữ, gần như vét sạch kho để giúp các tỉnh khác giải nguy. Nhưng không ngờ sau mưa lớn và bão tuyết, thời tiết cực hàn khắc nghiệt lại kéo dài một năm rưỡi ngay sau đó. Thế nên suốt hơn hai năm nay, vật tư y tế và thuốc men của Tạng Tỉnh chỉ có tiêu hao mà không hề có nguồn cung cấp nào. Cho đến bây giờ, cháu nghĩ còn có thể còn thuốc men hay không? Người dân bây giờ sợ nhất không phải đói ăn, khổ cực hay mưu sinh vất vả, mà là bệnh tật. Lỡ bệnh rồi thì chỉ có thể tự chịu đựng; qua được thì sống tiếp, không qua được thì chỉ có chết.”
Trương Cường nghe chú Trần nói, trong lòng chợt hoang mang, mất phương hướng. Anh nhớ đến người đàn ông trung niên đã tìm thuốc cho con ở chợ đen Mang Khang. Vì thuốc cứu mạng, vì để con mình sống được, người ta có thể từ bỏ thứ quý giá nhất của bản thân.
Còn người bạn của chú Trần, dù là đổi thuốc cho ai, dùng một lượng vật tư năng lượng gần như khổng lồ cũng chỉ đổi được mười hộp thuốc đủ để người thân dùng suốt hơn một năm.
Trương Cường không nói gì thêm, cũng không biết nói gì hơn. Anh xách chỗ vật tư sinh hoạt đủ dùng một tháng vừa mua, chậm rãi đi về nhà.
Bầu trời đêm hôm đó rất đẹp, dù không có một chút gió, trời vẫn nóng bức như thường, nhưng Trương Cường lại cảm thấy lòng mình càng ngày càng lạnh.
