Chương 14: Bí mật của Mai Ngạn Quân
Số thùng dầu quá nhiều, cô chưa từng thu nhiều thứ như vậy vào không gian bao giờ. Thu xong thùng dầu, cô bắt đầu thấy mệt. Lấy một cốc nước suối linh từ không gian, uống một hơi dài, tinh thần mới đỡ hơn chút.
Tiếp theo lại tiếp tục thu container. Container thể tích lớn, xếp chồng hai cái lên nhau, Đinh Mộ vừa chạy vừa thu, mệt đến thở hổn hển nhưng cũng không dám dừng. Còn lại hơn chục cái chưa thu, thì Mai Ngạn Quân từ lối vào chạy tới.
"Có người tới!"
Đinh Mộ cắn răng, thu nốt hàng chục container cuối cùng vào không gian, Mai Ngạn Quân chạy tới nắm tay cô kéo vào bụi cỏ bên cạnh.
Vừa ẩn nấp xong, Đinh Mộ thở hổn hển, Mai Ngạn Quân đưa tay giúp cô vuốt ngực thuận khí. Trong chớp mắt, đã thấy sáu bảy chiếc xe ô tô dừng trên bến tàu, lần lượt từ trên xe bước xuống hơn chục người đàn ông mặc vest đen, cầm ô đen.
Người đàn ông đi đầu có lẽ là thủ lĩnh, đầu vuốt keo bóng nhẫy, trên sống mũi kẹp một cặp kính gọng đen, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, tay cầm xì gà, khí thế hùng hổ.
Khi nhìn thấy bến tàu trống rỗng sau khi bị Đinh Mộ và anh quét sạch, tay hắn run lên, xì gà rơi xuống đất, quay sang lũ đàn em phía sau quát lớn: "Thằng Mặt Rỗ nói hàng mới dỡ xuống ở đây? Hàng đâu?"
Đám đàn em cúi đầu rụt cổ như chim cút, không dàm lên tiếng.
Một thằng nhanh trí lập tức móc điện thoại gọi cho đối phương, đầu dây bên kia vừa vang giọng Mặt Rỗ, thì gã đầu vuốt keo giật phắt điện thoại: "Mặt Rỗ, mẹ mày hàng đâu? Tao đã trả tiền rồi, mày chơi tao à? Tao đang ở Bến Cảng Ngư Phủ! Gì? Mắt tao kém, chẳng lẽ mười mấy đứa đàn em của tao đều kém à? Đệt, không nói nhảm với mày, mày mau tới đây!"
Lúc gã đầu vuốt keo nói, mười mấy đàn em đã cầm đèn pin chiếu sáng tỏa ra bốn phía, lùng sục xung quanh bến tàu.
Mai Ngạn Quân kéo Đinh Mộ từ từ lùi sâu vào bụi cỏ. Trên con đường họ vừa tới, có người hét lên: "Ở đây có dấu giày, có người đã đi qua đây."
Những người đang lùng sục chỗ họ lập tức chạy về phía đó, Đinh Mộ thấy nguy hiểm tạm qua, thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy cô từng ám chỉ muốn Mai Ngạn Quân trốn vào không gian, nhưng anh nói chờ thêm chút.
Lúc này, đám người dỡ hàng trước đó cũng tới, xuống xe ở đầu đường, hai bên nhanh chóng đối đầu. Chỗ họ khá xa, không nghe rõ họ nói gì, nhưng có vẻ cãi vã, dường như cũng không thỏa thuận được. Một số bắt đầu cởi cúc áo, xăn tay áo, một số rút dao găm, một số lấy dao phay từ xe, xem ra chỉ cần nói không hợp là đánh nhau ngay.
Đang xem hăng say, Mai Ngạn Quân đột nhiên kéo cô một cái, chỉ về hướng anh ra hiệu. Nhưng Đinh Mộ chỉ thấy một mảng đen kịt, không thấy gì.
Thấy cô không hiểu, Mai Ngạn Quân hạ giọng nói: "Phía đó có tay bắn tỉa! Cảnh sát tới rồi."
Đinh Mộ sợ tới run gan, vừa định kéo Mai Ngạn Quân vào không gian, thì chỉ thấy trước mắt có tia gì đó lóe lên, mở mắt ra đã thấy mình đang đứng ở cổng khu chung cư.
Cô kinh ngạc nhìn Mai Ngạn Quân, anh lại kéo cô đi thẳng về nhà.
"Về nhà nói."
Về đến nhà, cởi áo mưa mang ra ban công phơi, lòng đầy tò mò Đinh Mộ nhanh chóng tắm rửa như lính chiến.
Cô nằm trên giường chưa được bao lâu, Mai Ngạn Quân cũng tắm xong.
Chuyện vừa xảy ra quá thần kỳ. Họ còn đang ở bến tàu, chớp mắt đã về tới cổng khu chung cư. Không nhịn được, Đinh Mộ hỏi thẳng: "Chúng ta về bằng cách nào? Em chỉ thấy hoa mắt."
"Là anh đưa em về." Mai Ngạn Quân vừa lau tóc vừa nói.
"Anh có siêu năng lực á? Khi nào thế? Có từ trước không? Hay là sau khi trọng sinh như em mới có?" Đinh Mộ hỏi dồn dập.
Mai Ngạn Quân bỏ khăn xuống, cười bất lực: "Khi đi công tác Đông Phi, anh vô tình chạm phải một viên đá lấp lánh, nó biến thành không gian của anh. Còn khả năng thuấn di vừa nãy nữa. Những năng lực khác anh tạm thời chưa phát hiện."
"Cùng là không gian giống em à?" Đinh Mộ tò mò, nếu vậy thì tốt quá.
"Không giống. Không gian của anh chỉ dùng để chứa đồ, người không vào được, và không có chức năng bảo quản tươi, thức ăn để trong đó sẽ hỏng rất nhanh, chỉ có thể chứa những thứ không hết hạn. Thuấn di là anh tình cờ phát hiện ra."
"Ừa, vậy mấy thứ thu tối nay không hết hạn, sao lại để em thu? Làm em chạy mệt quá trời." Đinh Mộ không hiểu.
Mai Ngạn Quân nằm xuống bên cạnh cô, nhìn khuôn mặt trắng trẻo của cô: "Đương nhiên là để mở rộng không gian của em. Không gian của em càng chứa nhiều thì càng lớn lên phải không? Không gian đất đen càng rộng, sau này chúng ta trồng được càng nhiều lương thực. Em mau xem không gian có lớn hơn không."
Nghe anh nói, Đinh Mộ động ý niệm kéo Mai Ngạn Quân vào không gian.
Chỉ thấy không gian đã mở rộng gấp ba bốn lần, không còn nhìn thấy điểm cuối nữa. Ao suối linh rộng bằng nửa sân bóng rổ. Nhìn số thùng dầu thu được tối nay, cô và Mai Ngạn Quân kiểm đếm: tổng cộng xăng, dầu diesel và dầu FO được 500 tấn, 3500 thùng, 30 container.
"Thu nhiều thế này, cảnh sát có tra ra chúng ta không?" Đinh Mộ vừa vui vừa lo, hiện vẫn là xã hội pháp trị, cô không muốn làm chuyện phi pháp.
"Yên tâm, không sao đâu. Đây đều là hàng lậu do băng đảng xã hội đen buôn từ nước ngoài vào. Tối nay tàu dỡ hàng giao dịch ở Bến Cảng Ngư Phủ. Bến tàu bỏ hoang hơn chục năm, không có điện càng không có thiết bị giám sát, không tra ra chúng ta đâu."
"Vậy thì em yên tâm rồi. Hề hề, lần đầu tiên trong hai đời em thử mua hàng giá 0 đồng." Đinh Mộ cười tươi. "À, anh thu mấy thùng dầu và container này vào không gian của anh đi, dù sao mấy thứ này cũng không hết hạn."
"Chỗ em quá nhiều thức ăn rồi. Dầu có mùi nặng, anh thu đi. Container cứ để tạm trong không gian của em, đợi khi nào không ra ngoài được chúng ta mở ra xem bên trong có gì."
Đinh Mộ không có ý kiến.
Thế là trong không gian của Đinh Mộ, Mai Ngạn Quân trực tiếp biểu diễn cho cô xem thuật biến hàng hóa biến mất trong không trung.
Thu xong dầu, hai người ra ngoài nằm trên giường tán gẫu.
"Đúng rồi, không gian của anh còn chứa đồ khác không?" Đinh Mộ hỏi.
"Có!"
"Anh cất gì?"
"Súng đạn, máy bay đại bác." Mai Ngạn Quân nghiêm túc đáp.
Đinh Mộ sợ tới ngồi bật dậy, trợn mắt nhìn anh: "Anh Mai, anh không phải đã đi trộm kho quân giới đấy chứ?"
"Ừ!" Mai Ngạn Quân thành thật gật đầu.
"Bị tra ra thì sao?" Nghe Mai Ngạn Quân trả lời, trong lòng Đinh Mộ hoảng sợ.
Mai Ngạn Quân kéo cô nằm xuống, an ủi người phụ nữ đáng yêu, lương thiện mà anh yêu thương: "Khi đi công tác Đông Phi, có được không gian xong anh đã dọn sạch biệt thự của tên buôn vũ khí. Anh biết chừng mực, tra không tới chúng ta đâu, yên tâm đi!"
"Anh đừng vì ba mẹ con em mà liều mạng." Nghe nhịp tim mạnh mẽ từ lồng ngực anh, cô cảm thấy rất an toàn.
"Anh hứa với em, sẽ không."
"Ừ, em tin anh. Bốn người chúng ta đều phải bình an."
Nhận được lời hứa của anh, Đinh Mộ một ngày mệt mỏi cảm thấy rã rời tay chân, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Nhìn Đinh Mộ đã ngủ, Mai Ngạn Quân kéo chăn lên cho cô, rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.
