Chương 15: Thiên tai toàn cầu
Đinh Tây Tây nghe tiếng, từ ban công thò đầu ra nói: “Anh Cường, em còn hai cái chậu, anh có muốn trồng rau không? Đất cũng có, hạt giống cũng có. Chậu ngoài ban công nhà em nhiều quá để không hết, anh muốn trồng thì lấy hết phần còn lại đi.”
Lưu Vũ Cường đi qua nhìn mấy cái chậu lớn cô đang loay hoay, nói: “Hai người đúng là cái gì cũng có, vậy anh không khách sáo nhé. Cái chậu to thế này cần bao nhiêu đất?”
Đinh Tây Tây chỉ vào hai bao đất trồng hoa đặt dưới đất: “Một bao đất vừa đúng một chậu, em mua trước đợt nắng nóng. Còn hai chậu nữa thì vừa với hai bao đất. Hạt giống rau còn năm gói, đưa anh hai gói.”
Tần Ngao Đông giúp Lưu Vũ Cường khiêng đất cùng chậu sang nhà bên, lúc về cầm về mười gói thịt bò khô: “Anh Cường cho, anh đem về.”
Đinh Tây Tây nhìn qua: “Anh ấy mà cũng biết trữ đồ thế này. Tuy đồ này chúng ta không thiếu, nhưng có qua có lại thế này mới giữ được tình làng nghĩa xóm.”
Tần Ngao Đông gật đầu: “Ừ, nên anh nhận. Tây Tây, em đem mấy khẩu súng ra nhà vệ sinh ngoài kia đi, anh kiểm tra một lượt. Đạn cũng lấy ra nữa, hong cho ráo nước.”
“Được.” Đinh Tây Tây cầm mấy khẩu súng thật ra: “Mấy khẩu súng mô phỏng cứ để đấy, đừng lẫn vào nhau. Em vào không gian hái ít trái cây, vừa xem rồi, trái cây chín hết cả rồi.”
Tần Ngao Đông vội ngăn: “Thôi, một mình em cũng mất chừng đó thời gian. Vậy để súng cất trước đã, anh cùng vào hái với em, đỡ tốn công hơn.”
“Cũng được, dù sao súng cũng chưa cần gấp.” Đinh Tây Tây kéo anh biến vào không gian, tìm trong đống đồ dùng hằng ngày mấy cái thùng nhựa xách nước để đựng trái cây.
Không gian chỉ có mỗi tội này: mọi thứ trồng dưới đất hay trên cây đều phải vào trong tự tay hái, nhưng sau khi hái xuống, dù để ở đất đen hay không gian tĩnh, đều có thể dùng ý nghĩ lấy ra.
Trước đó rau đã thu hoạch được hai vụ, dưa bí mới một vụ, còn trái cây thì vừa chín lứa đầu tiên. Giờ rau quả hai người đều không thiếu. Gà đã bắt đầu đẻ trứng, nhưng hai người tạm thời không định ăn trứng, để dành ấp thêm gà con thì tốt hơn.
Không gian không có mùa, trái cây cứ đến chu kỳ ra hoa kết trái là tự chín. Lúc trước Tần Ngao Đông đi mua cây ăn quả, mỗi loại đều được bảo là cây năm, sáu năm tuổi, năm đầu đã cho quả. Nhìn vậy cũng thấy đúng là ra quả ngay năm đầu thật, chỉ có điều đa số cây ra không được nhiều.
Hai cây lê chỉ hái được hai thùng, hai cây táo chỉ được một thùng. Hai cây tỳ bà sai quả nhất, nhưng vì trái nhỏ nên gom lại cũng chỉ vỏn vẹn hai thùng. Quýt một thùng, anh đào nửa thùng, đào một thùng, nho tổng cộng được mười ba chùm. Táo tàu thì không hái, định để nó chín khô tự nhiên trên cây luôn.
Hai người hái suốt một tiếng mới xong đống trái cây đó. Chắc lần thu hoạch sau phải một năm nữa, nghĩ vậy mới thấy số trái cây này cũng chẳng đáng là bao.
Ra khỏi không gian, hai người bổ một quả dưa hấu, mỗi người nửa quả xúc bằng thìa ăn. Thời tiết nóng thế này, ăn dưa hấu kiểu này mới đã.
Buổi tối nhiệt độ chắc đã giảm thêm chút nữa. Đinh Tây Tây thấy đắp chăn điều hòa hơi lạnh, bèn vào không gian lấy một tấm chăn mỏng đắp thêm mới thấy vừa. Tần Ngao Đông khẽ cười, ôm cô vào lòng: “Anh người nóng lắm, thấy lạnh thì cứ ngủ trong lòng anh.”
Thời tiết này pin mặt trời trữ điện rất chậm, mấy hôm nay quạt cũng không bật. Nhiệt độ hơn ba mươi độ, lúc ngủ hai người đều tránh không chạm vào nhau. Tối nay trời mát hơn một chút, Tần Ngao Đông cuối cùng cũng được ôm vợ ngủ, anh kéo cô vào lòng thêm chút nữa, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Sáng dậy, mưa bên ngoài lại to thêm. Hai người xuống lầu xem mực nước, nước đã dâng tới sàn tầng năm, nhìn vậy thì cơ bản là mỗi ngày nước dâng thêm một tầng.
Tàu cứu hộ của chính phủ bên ngoài lại cầm loa thông báo, hôm nay là ngày di dời cư dân tầng năm và tầng sáu. Hôm qua cả ngày không thấy tàu cứu hộ xuất hiện, mọi người cứ tưởng nước sẽ không dâng nữa, ai ngờ nó vẫn cứ dâng mãi.
Thấy tàu cứu hộ chính phủ, cư dân từ tầng bảy trở lên cũng cuống lên, kéo nhau xuống tầng năm hỏi thăm tình hình. Người thì hỏi nước có còn dâng nữa không, người thì nói nhà hết lương thực biết làm sao, người thì bảo người nhà bị cảm rất nặng mà không có thuốc.
Anh bộ đội trên tàu chỉ nói sẽ báo cáo mọi vấn đề lên cấp trên, còn lại không nói gì thêm.
Chiều tàu cứu hộ lại đến, lần này là phát lương thực. Mỗi người xuất trình chứng minh thư được nhận miễn phí một cân gạo và hai gói trưa cải, mỗi tuần phát một lần.
Ngoài ra còn có thể mua thêm của chính phủ: một gói bánh quy nén 100 gam và một gói mì ăn liền, giá 100 tệ một phần, cũng phải có chứng minh thư, mỗi người chỉ được mua một phần.
Anh bộ đội đăng ký những người còn lại trong tòa nhà, nói lần sau phát lương thực sẽ căn cứ theo danh sách. Nhiều người chửi chính phủ vô lương, nhưng chửi thì chửi, ai nấy vẫn mua một phần.
Phát xong, một anh bộ đội chỉ huy nói: “Bà con chú ý, hiện giờ là thiên tai mang tính toàn cầu, và có thể còn kéo dài rất lâu nữa. Chính phủ cũng không có nhiều lương thực dự trữ, mọi người có thể tự mình ra ngoài tìm vật tư.”
Lời vừa dứt đã có người lên tiếng: “Chúng tôi không có thuyền thì ra ngoài tìm vật tư kiểu gì? Chẳng lẽ bơi ra đó à?”
Có người phụ họa: “Đúng đó, không có thuyền thì đi kiểu gì? Hay mấy anh để lại một chiếc thuyền cho chúng tôi đi.”
Anh bộ đội chỉ huy vẻ mặt nghiêm túc: “Tàu của đội cứu hộ chúng tôi cũng không đủ dùng. Các bạn đã thực sự muốn ra ngoài, thì cách làm luôn nhiều hơn khó khăn.”
Ai nấy đều lầm bầm bực tức, kẻ thì trách chính phủ không làm gì, người thì mắng ông trời không cho người ta sống. Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông cùng Lưu Vũ Cường chỉ đứng nghe một lúc rồi lên lầu.
Bỗng Đinh Tây Tây liếc thấy một con gián rất to đang bò trên cầu thang: “Chết, có gián rồi! Về nhà mau, xịt thuốc diệt gián khắp nhà đi.”
Lưu Vũ Cường cũng chạy nhanh theo hai người lên lầu. Ba người mỗi người kiểm tra một lượt trong phòng, lại ra hành lang ngoài cửa xem xét, đều không thấy con gián nào.
Lưu Vũ Cường đi lại chỗ hai người: “Nhà anh tạm thời chưa thấy gián. Giờ trời đỡ nóng hơn rồi, bình thường đóng kín cửa nẻo thì gián cũng sẽ bớt, còn miệng cống thoát nước cũng nên bịt lại.”
Tần Ngao Đông gật đầu: “Ừ, cống thoát nước hôm trước lúc mất nước em đã bịt bằng xi măng rồi, không bịt thì mùi bốc lên chịu không nổi.”
Lưu Vũ Cường ngạc nhiên: “Cậu bịt bằng xi măng á? Vậy sau này có nước trở lại thì phá xi măng cũng phiền lắm. Tôi chỉ dùng túi ni lông bịt qua loa thôi.”
Đinh Tây Tây trầm ngâm nói: “Anh Cường, anh có nghĩ trận thiên tai này rồi sẽ kết thúc không? Trận lũ này chắc cả thế giới cũng hiếm thấy, vậy mà giờ nó lại là thảm họa toàn cầu.”
Lưu Vũ Cường trầm mặc. Trong lòng anh vốn biết rõ, chỉ là vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, mong trận thiên tai này chỉ là tạm thời, chẳng bao lâu mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Tần Ngao Đông lại nói: “Anh Cường, nhà em còn xi măng, hay anh bịt lại bằng xi măng cho chắc? Túi ni lông gián có thể cắn rách, lỡ sau này lại có cả chuột thì sao.”
Lưu Vũ Cường cười: “Được, vậy cho anh một ít, anh cũng bịt bằng xi măng.”
Đinh Tây Tây nghe vậy quay sang Tần Ngao Đông: “Hai anh đừng đứng ngoài đó, vào trong nhà nói chuyện đi. Em đi lấy xi măng, em để trong đống đồ linh tinh rồi.”
Tần Ngao Đông cười cười, cùng Lưu Vũ Cường vào phòng khách. Lưu Vũ Cường nhìn đống vật tư chất đầy trong phòng khách, hỏi: “Hai người định sống kiểu tận thế thật à?”
Tần Ngao Đông nghiêm mặt: “Anh Cường, hôm nay đội cứu hộ bảo mọi người tự ra ngoài tìm vật tư, đủ thấy chính phủ đã lường trước trận thiên tai này không thể kết thúc sớm. Anh biết không, ở cảng biết bao nhiêu container, sau một tháng mất điện đã bị quân đội chuyển đi, ngay cả container rỗng cũng chuyển nốt.”
Nghe vậy, sắc mặt Lưu Vũ Cường có chút biến đổi: “Chính phủ từ lâu đã biết trận thiên tai này sẽ không kết thúc, vậy tính ra bây giờ cũng coi là tận thế thật rồi nhỉ? May mà anh nghe theo lời Linh Lung chuyển qua đây ở. Đáng lẽ anh định ở ký túc xá của xưởng sửa chữa ô tô, Linh Lung không yên tâm về Tây Tây, nó bảo hai người đột nhiên đăng ký kết hôn mà còn chưa tổ chức đám cưới, nên kêu anh dọn qua đây trông chừng, nó sợ Tây Tây bị cậu bắt nạt.” Nói tới đây, chính Lưu Vũ Cường cũng bật cười.
Tần Ngao Đông không hề để bụng chuyện đó: “Anh Cường yên tâm, em và Tây Tây đến với nhau là vì thật lòng yêu nhau.”
