Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Song Trùng Sinh: Bốn Tháng Tích Trữ Đổi Lấy Cả Đời Bình An > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21 có bản audio.

Chương 21: Siêu thị nổi

 

Vừa tới đầu cầu thang, Đinh Tây Tây đã trông thấy Trương Khả Lệ và Lâm Đại Cương về, vội gọi hai người lại, rút từ trong túi ra 4.000 tệ đã chuẩn bị sẵn:

- Anh Đại Cương, chị dâu, đây là 4.000 tệ. Vòng tay của chị dâu em cân thử rồi, được 10 gram. Chiếc cửa sắt đó trừ đi 1.000 tệ, đừng chê em keo nhé!

 

Trương Khả Lệ vội từ chối:

- Tây Tây, chẳng phải đã nói là dùng vòng tay trừ tiền cửa sắt rồi sao? Chị không nhận số tiền này đâu, em cầm về đi.

 

Đinh Tây Tây nhét tiền vào tay chị:

- Chị dâu, cứ thế này đi. Trong nhà anh chị chắc cũng chẳng có nhiều tiền mặt, còn vòng tay em không trả lại đâu.

 

Lâm Đại Cương cười hiền lành:

- Thôi được, mình ạ. Tây Tây nói vậy thì chúng ta nhận tiền mặt này. Trong nhà đúng là chẳng còn bao nhiêu tiền mặt. Nhưng Tây Tây này, em thu ở tầng dưới 300 tệ một gram, anh cũng tính theo giá đó. Mình trả lại Tây Tây 2.000 tệ đi.

 

Đinh Tây Tây vội xua tay:

- Anh Đại Cương, anh chị làm sao giống người ngoài được. Thôi, em xuống dưới đây.

 

Đinh Tây Tây xách tiền mặt xuống tầng 7. Hành lang tầng 7 đã chật kín người.

 

Một người cầm mấy món trang sức trên tay giơ về phía Đinh Tây Tây nói:

- Tôi có bốn món, đổi hết cho cô.

 

Có người nói:

- Tôi có ba món.

 

Lại có người:

- Tôi có hai món.

 

Mọi người ồn ào hết cả lên.

 

Đinh Tây Tây thấy đông người như vậy, nghĩ một lát rồi nói:

- Các bác, các anh chị, tôi chỉ có 150.000 tệ tiền mặt. Mọi người xem thế này có được không: tôi thu mỗi nhà một món trước, chỗ tiền còn lại tôi thu tiếp những món còn lại. Chung một tòa nhà với nhau, tôi sẽ cố để mọi người đều đổi được ít tiền mặt.

 

Nghe vậy, những người có ít trang sức vàng vội lên tiếng đồng ý, sợ bản thân không đổi được tiền.

 

Đinh Tây Tây lần lượt cân từng món. Món nào nạm đá quý thì cắt phần đá quý ra trả lại rồi mới cân. Ngoài tầng 17, tòa nhà còn có 10 tầng, 40 căn hộ. Trong đợt nắng nóng cực đoan, cũng có mấy người chết, nhưng nhà nào cũng vẫn còn người. Tổng cộng có 32 căn mang vàng đến đổi. Đổi hết một món mỗi nhà xong, Đinh Tây Tây lại dùng số tiền mặt còn lại đổi tiếp cho những người vẫn còn vàng.

 

Đổi xong, Đinh Tây Tây quăng số vàng vào không gian, dùng ý thức nhìn thử. Đất đen và ao nước vẫn chẳng có gì thay đổi, nhưng khu vực không gian tĩnh lại rộng thêm một khoảng đúng bằng một sân bóng rổ.

 

Chợt cô thấy trên mặt đất chỗ vừa ném vàng vào có một sợi dây chuyền không bị hấp thu. Đinh Tây Tây hiểu ngay: đồ giả!

 

Đám đông chưa tản đi, cô cũng không nhớ nổi sợi dây chuyền này là của ai đổi cho mình. Cô cầm sợi dây chuyền lên, khẽ xoay một vòng, rồi bắt gặp sắc mặt người đàn bà lớn tuổi tầng 10 biến đổi, quay người bỏ đi. Xem ra đúng là bà ta rồi.

 

Cô nhớ lần trước khi mọi người chở vật tư về, hình như cũng chính bà ta bảo bọn họ chở về một đống đồ vô dụng. Lần này cô không thèm so đo với bà ta, nhưng từ giờ trở đi, đừng hòng chiếm được chút lợi nào từ cô.

 

Tần Ngao Đông thấy cô thất thần, gọi khẽ:

- Tây Tây, đây là anh Tiền Phú Khang, chủ căn 1304, được mọi người bầu làm trưởng tòa nhà. Anh đã đồng ý cho cả tòa mượn một chiếc xuồng cao su để ra vào, tạm thời một tháng.

 

Đinh Tây Tây cười:

- Được, cho mượn một chiếc đi!

 

Tiền Phú Khang theo hai người lên tầng 17. Đinh Tây Tây đứng ngoài cánh cửa sắt mới ở hành lang nói:

- Anh Phú Khang, phiền anh đợi ở đây một lát.

 

Tần Ngao Đông cũng cười:

- Anh Phú Khang đợi chút, tôi vào cõng xuồng ra. Động cơ cũng có thể cho anh mượn luôn, nhưng xăng thì anh tự lo nhé.

 

Tiền Phú Khang cũng chẳng thấy khó chịu. Giữa thiên tai thế này, không cho vào nhà cũng chẳng có gì sai. Nhận xuồng từ Tần Ngao Đông, anh ta cảm ơn một hồi rồi vác xuồng xuống lầu.

 

Lâm Đại Cương và Lưu Vũ Cường nghe nói Tần Ngao Đông đồng ý cho mượn một chiếc xuồng, cũng mở cửa ra xem. Lâm Đại Cương chỉ nghĩ anh tốt bụng, còn khen một câu.

 

Tần Ngao Đông cười:

- Anh Đại Cương, tôi cũng không hẳn là tốt bụng, chỉ là muốn bớt phiền phức thôi. Nếu người trong tòa không ra ngoài được, cuối cùng họ thế nào cũng nhắm vào tầng 17 của bọn tôi. Chúng tôi cũng không thể lần nào cũng chờ tối mới ra ngoài, mà tìm được vật tư thì cũng không thể lần nào cũng tránh được người trong tòa.

 

Lưu Vũ Cường gật gù tán thành:

- Ngao Đông nói có lý. Về sau chúng ta phải cẩn thận hơn. Giờ không điện, không camera, ra ngoài nhớ mang vũ khí phòng thân.

 

Lâm Đại Cương thở dài:

- Về sau e là càng ngày càng không yên ổn. À, đúng rồi, dưới nước có cá đấy. Hôm qua thằng bé nhà tôi câu được hai con, con nào cũng nửa cân. Mấy đứa không ra ngoài thì thử câu cá xem.

 

Đinh Tây Tây chẳng hề ngạc nhiên. Kiếp trước cô và Tần Ngao Đông cũng từng bắt cá.

 

Lưu Vũ Cường thì có chút hào hứng:

- Đã lâu lắm rồi chưa được ăn rau trái đàng hoàng. Khi nào rảnh tôi cũng đi bắt cá thử. Không biết ngày mai trong siêu thị có gì, tôi muốn mua ít áo bông chăn bông. Cái thời tiết quái quỷ này không biết rồi sẽ ra sao, lỡ trời rét thì sao?

 

Tần Ngao Đông gật đầu:

- Ừ, nhà tôi áo bông chăn bông thì đủ dùng rồi. Nếu siêu thị có thì tốt nhất dự trữ thêm, lúc trước cực nóng thì sau này cũng có thể cực lạnh. Rồi cố tìm thêm ít thuốc để dành, nếu có thể thì cả xăng nữa.

 

Mọi người trò chuyện một hồi rồi ai về nhà nấy. Lưu Vũ Cường sắp vào cửa thì Đinh Tây Tây gọi lại, nhỏ giọng hỏi:

- Anh Cường, tiền mặt anh có đủ không?

 

Lưu Vũ Cường cười:

- Tôi còn hai nghìn, chắc mua được ít đồ chứ nhỉ?

 

Đinh Tây Tây nhét cho anh 10.000 tệ:

- Anh cầm trước đi, không dùng đến thì trả tôi sau. Còn nếu dùng thì sau này đưa tôi thứ khác.

 

Đinh Tây Tây biết giá cả, hai nghìn tệ ở siêu thị chẳng đủ mua mấy món.

 

Lưu Vũ Cường khẽ cười:

- Được, cảm ơn nhé!

 

Anh cũng không nói sẽ lấy gì đổi. Mấy tháng tiếp xúc đủ để anh hiểu hai người này đều có bản lĩnh, đồ anh có thì Tây Tây và Ngao Đông chẳng thiếu. Sau này, luôn có lúc trả được ân tình.

 

Đinh Tây Tây về nhà, Tần Ngao Đông mỉm cười hỏi:

- Đưa rồi à?

 

Cô ôm eo anh:

- Ừm, anh ấy chỉ có hai nghìn tiền mặt.

 

Lưu Vũ Cường vào nhà, nhìn số tiền trên tay, đáy lòng dâng lên một nỗi xúc động. Anh khẽ cười. Bạn bè như vậy, đáng để kết giao bằng cả tính mạng.

 

Sau bữa trưa, Đinh Tây Tây thấy khẩu súng và đạn đặt ở khu đất đen đã khô hẳn, bèn lấy ra cho Tần Ngao Đông kiểm tra, lại đem mấy khẩu súng mô phỏng đặt lên chỗ đất đen cho khô ráo.

 

Buổi chiều, người trong tòa có chiếc xuồng Tần Ngao Đông cho mượn, lập tức tổ chức đội ngũ ra ngoài tìm vật tư.

 

Trong 40 căn hộ từ tầng 16 trở xuống, căn 1004 chỉ có hai mẹ con, căn 701 chỉ có một người phụ nữ 48 tuổi, còn 38 căn khác đều có đàn ông. Người phụ nữ căn 701 không tham gia tìm vật tư, chỉ xin đi cùng khi mọi người đến siêu thị. Con gái căn 1004 thì xin gia nhập đội tìm vật tư. Căn 1402 có một chiếc thuyền kayak riêng nên không tham gia đội.

 

Tiền Phú Khang yêu cầu mỗi nhà tham gia cử một người, 38 người chia thành 6 tổ. Mỗi ngày một tổ luân phiên: buổi sáng đưa đón mọi người đến siêu thị, buổi chiều đi tìm vật tư. Vật tư tìm được, các thành viên trong tổ chia đều, còn thứ tự tổ thì bốc thăm quyết định.

 

Những chuyện này đều do Lâm Đại Cương đi nghe ngóng rồi kể lại. Đinh Tây Tây thấy Tiền Phú Khang quả thật có chút năng lực lãnh đạo.

 

Sáng sớm hôm sau, hai vợ chồng Lâm Đại Cương, Lưu Vũ Cường, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông năm người cùng đến siêu thị. Năm người chỉ mở một chiếc xuồng cao su.

 

Mưa rất to, nhưng người đến siêu thị vẫn đông nghịt. Ai cũng muốn tích trữ thật nhiều vật tư trong nhà. Siêu thị đặt ở tầng 8, lối vào tầng 7 có hai người lính mang súng đứng gác, trên mặt nước quanh siêu thị cũng có thuyền tuần tra có vũ trang.

 

Tần Ngao Đông ở lại trông xuồng, không vào trong. Bốn người vào xem thử: 80% mọi người đang chen chúc ở khu thực phẩm, khu đồ dùng hằng ngày chỉ có lác đác vài người, còn thuốc men thì không đời nào mua được ở đây.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi