Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Song Trùng Sinh: Bốn Tháng Tích Trữ Đổi Lấy Cả Đời Bình An > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23 có bản audio.

Chương 23: Mọi người cùng huấn luyện (1)

 

Bận rộn mấy ngày liền, chiều nay hai người quyết định không ra ngoài. Vợ chồng Lâm Đại Cương vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện kích động vừa rồi; còn Lưu Vũ Cường dù muốn ra ngoài tìm vật tư nhưng một mình cũng khó làm được gì.

 

Sau bữa trưa, cánh cửa sắt nơi đầu hành lang vang lên tiếng gõ. Ba nhà đều bước ra xem chuyện gì. Đinh Tây Tây nhận ra là Tiền Phú Khang. Tần Ngao Đông mở cửa sắt, cười hỏi:

— Anh Tiền, có việc gì thế?

 

Tiền Phú Khang cũng không dám bước vào trong cửa sắt, chỉ đưa mắt nhìn ba chiếc thuyền đặt ngoài hành lang. Đinh Tây Tây nhướng mày. Ba chiếc thuyền thu được hôm nay đều dính máu, cô không muốn giữ nên để ngoài hành lang; hai nhà kia cũng đã có xuồng bơm hơi nên không ai lấy.

 

Tiền Phú Khang nói:

— Là thế này, ba nhà anh đều có thuyền, bọn tôi muốn hỏi xem ba chiếc này hôm nay có thể cho bọn tôi mượn dùng không. Bên ngoài loạn lắm, bọn tôi nghĩ đi cùng nhau đông người hơn thì cũng có người chiếu cố.

 

Tần Ngao Đông quay sang hai người đàn ông kia:

— Anh Đại Cương, anh Cường, ba chiếc thuyền này hai anh có lấy không?

 

Hai người đều lắc đầu. Tần Ngao Đông nói:

— Đã không ai lấy thì cho họ vậy. Anh Tiền, ba chiếc này cho các anh đấy, ra ngoài nhớ cẩn thận.

 

Tiền Phú Khang mặt đầy cảm kích. Hôm nay nhóm anh ta cũng suýt bị cướp, chính là lúc chạy chuyến cuối ra siêu thị đón người; trên thuyền chẳng có vật tư gì nên bọn cướp mới cho đi. Lúc quay về, họ phải đổi đường khác mới thoát được một kiếp. Mấy người bàn bạc một lát, cảm thấy tốt nhất mỗi lần đi tìm vật tư nên mời được đôi vợ chồng ma quỷ ở tầng 17 đi cùng. Nếu mời không được thì mượn thêm được mấy chiếc thuyền cũng tốt, đi cùng đông người sẽ khiến bọn cướp phải kiêng dè.

 

Nhưng Tiền Phú Khang không dám ngỏ lời nhờ hai vợ chồng kia đi cùng tìm vật tư, được mượn thuyền đã là quá biết ơn rồi.

 

Kéo ba chiếc thuyền dính máu ra khỏi cửa hành lang, mọi người ai về nhà nấy.

 

Buổi chiều không có việc gì, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông đấu tập với nhau một tiếng. Hơi thở còn chưa kịp ổn định thì tiếng gõ cửa lại vang lên. Đinh Tây Tây nằm bẹp trên sofa không muốn nhúc nhích, Tần Ngao Đông đi ra mở cửa.

 

Ngoài cửa là Lâm Sĩ Kiệt. Thấy Tần Ngao Đông, cậu bé mắt sáng lên, vội lễ phép gọi:

— Chú Tần, chú dạy cháu đánh nhau được không ạ?

 

Tần Ngao Đông nhướng mày:

— Cháu muốn theo chú học à? Bố mẹ cháu biết không?

 

Lâm Sĩ Kiệt nói:

— Dạ biết ạ. Bố cháu về nhà kể chuyện xảy ra trên đường, bố nói thời buổi loạn lạc, không có khả năng tự bảo vệ mình thì sống tiếp cũng khó. Chú Tần, cháu muốn tự bảo vệ mình và còn muốn bảo vệ bố mẹ nữa. Chú dạy cháu được không ạ? Bố cháu nói chú từng đi bộ đội, thân thủ giỏi.

 

Tần Ngao Đông cười, vỗ vai cậu:

— Tiểu Kiệt, theo chú học sẽ rất vất vả đấy, cháu phải suy nghĩ cho kỹ.

 

Lâm Sĩ Kiệt kiên định:

— Cháu không sợ vất vả. Chú Tần, qua Tết cháu tròn mười sáu rồi. Cháu biết bây giờ là tận thế, cháu từng đọc tiểu thuyết tận thế mà.

 

Tần Ngao Đông khẽ cười:

— Được, chú sẽ viết cho cháu một bản kế hoạch. Cháu rèn thể lực trước, sau đó chú dạy tán đả. Cháu về trước đi, chú viết xong sẽ sang tìm cháu.

 

Thấy Tần Ngao Đông đi vào, Đinh Tây Tây cười:

— Thằng bé này cũng tỉnh táo thật.

 

Tần Ngao Đông cũng cười:

— Ừ, thằng nhóc đang tuổi hăng máu, chỉ xem nó có kiên trì được không thôi. Anh viết kế hoạch cho nó đây.

 

Đinh Tây Tây bò lên lưng anh:

— Để em xem anh viết thế nào nào. Huấn luyện viên Tần, anh xem em có cần tăng cường gì không?

 

Tần Ngao Đông đưa tay vỗ nhẹ lên đùi cô:

— Tối nay anh sẽ tăng cường bài tập trên giường cho em.

 

Đinh Tây Tây phả nhẹ hơi bên tai anh, cười đùa:

— Đồ lưu manh! Như thế thì em chỉ càng chân mềm nhũn ra thôi, tập cái gì!

 

Tần Ngao Đông đặt bút xuống, kéo cô từ trên lưng xuống ôm vào lòng:

— Con yêu tinh, dám trêu anh à! Có phải nhớ... không, hử?

 

Đinh Tây Tây luống cuống muốn chạy:

— Em trêu anh hồi nào chứ! Buông em ra, mau viết kế hoạch của anh đi.

 

Tần Ngao Đông nhếch môi, ép cô vào lòng, cúi đầu ngậm lấy môi cô, tay thì như ra-đa tự động khóa mục tiêu. Năm phút sau, Đinh Tây Tây đôi mắt ngập sắc xuân, đấm nhẹ vào ngực anh:

— Ban ngày ban mặt đừng có giỡn, mau viết kế hoạch đi.

 

Tần Ngao Đông lại hôn lên môi cô:

— Thôi được, tối nay mình nói chuyện tiếp. Ngoan ngoãn ngồi một bên, đừng có dụ anh.

 

Đinh Tây Tây ngồi xa anh ra một chút, rồi đưa ý thức vào không gian kiểm tra vật tư và khu trồng trọt, chăn nuôi. Cô phát hiện những thứ vớt lên từ dưới nước, đặt sang bên khu đất đen chỉ bốn giờ là khô, nên phải dựng một cái giá phơi quần áo ở chỗ đất đen.

 

Tần Ngao Đông viết xong kế hoạch, thấy Đinh Tây Tây đang nhắm mắt, bèn xích lại ngồi cạnh cô:

— Em ơi, đang làm gì thế?

 

Đinh Tây Tây mở mắt:

— Anh viết xong rồi à? Em phát hiện đồ ướt để ở chỗ đất đen chỉ bốn giờ là khô, anh dựng cho em một cái giá phơi đồ trong đó được không?

 

Tần Ngao Đông cười:

— Được, dựng bây giờ luôn à?

 

Hai người vào không gian. Tần Ngao Đông dùng mấy thanh thép thu được dựng một cái giá hình chữ nhật cao hai mét, phía trên có thể treo quần áo, phía dưới cũng có thể phơi đồ. Đinh Tây Tây hài lòng vô cùng. Người đàn ông thô ráp này làm việc lại rất chu đáo.

 

Ra khỏi không gian, Tần Ngao Đông sang nhà Lâm Đại Cương. Lúc anh về, Đinh Tây Tây đã nấu xong bữa tối.

 

Tần Ngao Đông về nói muốn treo một trong mấy bao cát ở nhà ra ngoài hành lang:

— Anh Đại Cương cũng muốn học tán đả, nhưng tuổi anh ấy rồi không hợp học mấy món đánh đấm nữa. Anh khuyên anh ấy nên tập tốc độ và lực ra đòn.

 

Trong nhà có hai bao cát, Tần Ngao Đông treo một cái ra hành lang, còn treo thêm một đôi găng tay quyền anh lên tường. Sau bữa tối, mọi người ở tầng 17 kéo ra hành lang nghe huấn luyện viên Tần giảng về quyền anh. Từ đó, hễ có thời gian là mọi người tầng 17 lại ra hành lang luyện quyền anh. Lâm Đại Cương và Trương Khả Lệ cũng theo con trai rèn thể lực mỗi khi rảnh.

 

Lưu Vũ Cường vốn đã kiên trì tập gym nhiều năm, thể lực rất tốt. Hồi trẻ anh ta cũng là người hiếu chiến, chẳng qua chưa từng được tập luyện bài bản nên đánh nhau thiếu kỹ xảo, vì vậy Tần Ngao Đông dạy anh ta một ít kỹ thuật chiến đấu.

 

Chiều hôm sau, trong tòa nhà có hai chiếc xuồng kayak, hai chiếc xuồng xung kích, tổng cộng mười chín người cùng ra ngoài. Đinh Tây Tây đứng bên cửa sổ nhìn một lúc. Đi cùng nhau đông người có lợi có hại. Lợi là người khác không dễ dám gây sự, nhưng tiền đề là cả nhóm phải rất đoàn kết. Hại là nhiều sư thì hết cháo, vật tư chia đến tay mỗi người chẳng được bao nhiêu.

 

Đinh Tây Tây cũng chẳng bận tâm bọn họ ra sao. Hôm nay Tần Ngao Đông hẹn Lưu Vũ Cường và Lâm Đại Cương đi tìm xăng và thuốc. Anh không thiếu những thứ đó, đi cùng chủ yếu cũng muốn ra ngoài xem tình hình. Đinh Tây Tây không ra ngoài, vì Tần Ngao Đông bảo cô ở nhà nghỉ ngơi. Trong nhà không thiếu vật tư nên cô cũng vui vẻ hưởng thụ sự thanh nhàn.

 

Trương Khả Lệ và Lâm Sĩ Kiệt đúng là hạ quyết tâm tập luyện đến nơi đến chốn, rèn thể lực xong lại ra hành lang tập quyền anh. Đinh Tây Tây ở nhà buồn chán, bèn ra cửa xem họ tập. Trương Khả Lệ đi tới chỗ cô, vừa nhìn con trai tập quyền anh vừa trò chuyện với Đinh Tây Tây.

 

Đinh Tây Tây thấy chị ấy điều chỉnh tâm lý khá tốt, cười nói:

— Chị ơi, hôm qua em dọa chị sợ hả? Chị không sợ em à?

 

Trương Khả Lệ nghĩ lại cảnh tượng hôm qua vẫn còn thấy sợ:

— Tây Tây à, hôm qua chị đúng là bị dọa sợ thật. Lần đầu gặp hơn mười người cầm dao chặn đường cướp, làm sao không sợ cho được? Sau đó thấy hai đứa giết người, chị cũng sợ thật. Không phải sợ hai đứa, mà là lần đầu trải qua chuyện như thế này, thật sự bị dọa sợ.

 

Đinh Tây Tây khẽ cười. Bị dọa sợ là chuyện bình thường, lần đầu cô gặp phải cũng sợ y như vậy, chỉ là từng trải qua hai năm rưỡi ở kiếp trước nên đã quen thôi.

 

Trương Khả Lệ lại nói:

— Bây giờ xã hội bên ngoài là kẻ mạnh ăn kẻ yếu. Hôm qua nếu không có hai đứa, chuyện có sống được hay không thì chưa nói, chứ đồ đạc chắc chắn là bị cướp mất rồi. Về nhà, chị với Đại Cương đã bàn nhau, sau Tết Tiểu Kiệt tròn mười sáu rồi, mấy chuyện này nên cho nó biết. Nó nghe xong liền nói muốn theo A Đông học võ, vợ chồng chị cũng rất tán thành, chỉ là làm phiền vợ chồng em rồi.

 

— Chuyện này có gì đâu. Chỉ cần Tiểu Kiệt muốn học, khi nào A Đông rảnh dạy nó vài chiêu cũng chẳng tốn sức. — Đinh Tây Tây nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cậu nhóc, trong mắt thoáng vẻ tán thưởng. — Tiểu Kiệt rất tốt.

 

Trương Khả Lệ cười:

— Nó còn bảo vợ chồng chị cũng tập cùng nữa. Vợ chồng chị cũng nghĩ nên rèn luyện thêm, dù chỉ nâng cao thể chất lên một chút cũng tốt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi