Chương 40: Mua nhà trong căn cứ
Đinh Tây Tây hỏi: “Anh Hùng, sao mấy ông trùm lớn không dọn sang đây nhỉ? Quân đội đều ở đây, chỗ này chắc chắn an toàn hơn mà!”
Trương Hùng khinh khỉnh hừ một tiếng: “Chính phủ để mắt đến đống lương thực trong tay họ, đã từng phái người đến thuyết phục. Thế nên đám này cứ nghĩ nhà nước đang nài nỉ mình, mới ngồi đó quan sát đấy chứ! Biệt thự của họ rộng rãi thoải mái như vậy, còn ở đây, căn nhà hai tầng vỏn vẹn hai gian cộng thêm một cái sân nhỏ đã phải mất hai mươi vạn tích phân, tương đương một vạn cân gạo. Muốn ở cho thoải mái thì ít nhất cũng phải mua bốn căn. Lương thực của họ có nhiều đến mấy, một nhà cũng không thể trữ mấy vạn cân gạo. Mua nhiều nhà quá thì sau này lấy gì mà ăn? Đám người đó lại chẳng thể ra ngoài nhặt đồ được. Giờ họ đang sống sung sướng trong biệt thự. Còn nhớ tập đoàn Vạn Khải năm xưa không? Cậu ấm nhà đó nuôi bốn cô người mẫu trẻ ngay trong nhà, một cô mới có mười bảy tuổi.”
Lưu Vũ Cường chép miệng hai cái: “Đúng là kẻ thì khát chết, người thì chết chìm.”
Đinh Tây Tây bị chọc phì cười thành tiếng: “Anh Cường, bây giờ anh là người có cả đống tích phân, ra ngoài vẫy vẫy tay một cái là khối cô gái nhào vào lòng anh đấy.”
Lưu Vũ Cường liếc xéo cô một cái: “Anh đây trông giống kiểu đói quá vớ bừa à?”
Trương Hùng cũng bị câu chuyện của hai người chọc cười. Cười xong, ông nghiêm túc nói: “Tôi thấy quan hệ của ba người các cậu khá tốt. Thật ra hai nhà có thể góp tiền mua trước hai căn nhà để vào ở, sau này tích góp đủ tích phân, nếu còn nhà thì mua thêm hai căn nữa ở riêng. Hai căn nhà của tôi hiện giờ ở sáu người, năm anh em nhà Đại Hổ ở cùng tôi.”
Tần Ngao Đông cười nói: “Anh Hùng, bọn em về bàn bạc một chút. Sau này vẫn còn phải nhờ anh giúp đỡ.”
Thời tiết này đúng là lạnh thật. Trương Hùng co cổ lại: “Được, muốn mua nhà thì cứ tìm tôi. Tôi sẽ giúp các cậu tìm người. Giờ vẫn chưa mở bán ra ngoài, tự các cậu không thể mua được đâu.”
Ba người đứng đến nỗi người cứng đờ, chào tạm biệt Trương Hùng rồi về thẳng nhà. Về đến nhà, ai về phòng nấy ăn trưa, chẳng ai nhắc chuyện mua nhà. Trong không gian của Đinh Tây Tây vẫn còn kha khá vật tư, vốn dĩ cô đã tính đổi thành tích phân, chỉ là không thể đổi hết cùng một lúc, như vậy quá lộ liễu.
Ăn trưa xong, Tần Ngao Đông nói: “Thật ra anh thấy đề nghị của Trương Hùng cũng không tệ. Giờ ngày nào cả ba đứa mình cũng ra ngoài, ở nhà chẳng an toàn. Chuyển vào căn cứ thì ít nhất không phải lo bị trộm cạy cửa. Đợt rét đậm đã một tháng rồi, vật tư cũng ngày càng khó tìm.”
Đinh Tây Tây nghĩ cũng đúng: “Vậy hỏi xem anh Cường có chịu không. Mình không mở lời, chắc anh ấy cũng ngại không dám nhắc.”
Tần Ngao Đông đứng dậy: “Vậy để anh sang hỏi. Nếu anh ấy cũng đồng ý, mình góp chung mua một căn trước, đợi sau này tích đủ điểm rồi mua thêm một căn nữa ở riêng.”
Nói rồi Tần Ngao Đông sang nhà bên cạnh. Hai người đã sống cùng Lưu Vũ Cường hơn bảy tháng, quả thật cũng thấy anh ấy là người tốt.
Một lúc sau, Tần Ngao Đông và Lưu Vũ Cường cùng sang.
“Tây Tây, anh và anh Cường vừa bàn một chút. Đã quyết mua nhà thì nên làm sớm, không nên chần chừ. Chiều nay mình đến căn cứ tìm Trương Hùng, mua sớm thì chuyển sớm. Sau này ra ngoài cũng khỏi phải lúc nào cũng canh cánh lo nhà có bị ai cạy cửa.”
Đinh Tây Tây không ý kiến, đeo ba lô lên vai rồi cùng hai người ra ngoài. Họ đến khu trao đổi tìm Đại Hổ. Đại Hổ và Phương Tử đang thu vật tư. Nghe nói muốn tìm Trương Hùng, Đại Hổ liền nói: “Hay là thế này, mấy chú em à. Tối nay tôi về nói với anh cả một tiếng. Sáng mai mười giờ mấy chú em ra cổng căn cứ đợi. Để anh cả tôi nói trước với người phụ trách bên trong, mai mấy chú em đến là gần như làm thủ tục được luôn.”
Ba người nghe vậy cũng thấy ổn, chiều liền không đi tìm vật tư nữa. Về đến tầng mười bảy, không ngờ đã mấy hôm không gặp, hai cha con Lâm Đại Cương lại đang ở đó, Lâm Sĩ Kiệt đang đấm bao cát. Ba người chào hỏi hai cha con, Tần Ngao Đông tò mò hỏi: “Anh Đại Cương, hôm nay sao không đi làm thế?”
Lâm Đại Cương thở dài: “Bên chính phủ nói gạch gần đủ rồi, bảo sau này nếu có tuyển thêm người sẽ dán thông báo ở khu trao đổi.” Gạch mới bên ngoài không nhiều. Bọn họ phải đến mấy khu nhà xây dở để tháo gạch, gạch tháo xuống còn phải cạo sạch lớp xi măng khô bám trên mặt, nên mới có việc làm suốt bao nhiêu ngày. Chứ nếu chỉ bê gạch đơn thuần thì đã bê xong từ lâu rồi.
Lâm Đại Cương lại nói: “Ngày mai các cậu có ra ngoài không? Có thì đi cùng.”
Tần Ngao Đông nói thẳng: “Ngày mai bọn em còn bận việc, khi khác có dịp rồi đi cùng anh.”
Quả đúng là phải chờ dịp khác. Nếu ba người thuận lợi mua được nhà trong căn cứ, thì sau này chắc chắn sẽ không còn thường xuyên cùng Lâm Đại Cương đi tìm vật tư nữa.
Hôm sau, chưa đến tám giờ ba người đã xuất phát, đến căn cứ phải mất hai tiếng đồng hồ. Trên xe, Đinh Tây Tây buồn chán hỏi hai người đàn ông: “Mấy anh nói xem, vì sao Trương Hùng cứ một hai khuyên chúng ta vào căn cứ sớm vậy? Thật ra chúng ta với anh ta cũng chẳng có giao tình gì, chỉ giao dịch vài lần, cũng chỉ coi là có chút tín nhiệm.”
Lưu Vũ Cường cười khẩy: “Chẳng phải anh ta nói ba ông trùm lớn của Hải Thị đều ở trong căn cứ à? Tôi đoán ba ông trùm này đều có tiếng nói nhất định trong căn cứ. Có khi vợ chồng cậu lợi hại quá, họ muốn lôi kéo hai cậu về phe mình đấy.”
Đinh Tây Tây không cho là vậy: “Chắc không đâu. Bọn mình chỉ là người thường, lôi kéo bọn mình thì có ích gì? Hơn nữa, đầu của ba ông trùm có to đến đâu, còn to hơn được quan chức quân đội và chính quyền thành phố sao? Kéo mấy người bình thường thì được tích sự gì, chẳng lẽ còn giúp họ cướp chính quyền?”
Tần Ngao Đông khẽ cười: “Mặc kệ họ có ý gì, mình cứ sống cuộc sống của mình là được. Dù sao có một điều là đúng: trong căn cứ an toàn hơn bên ngoài. Còn một vấn đề nữa, có lẽ mọi người chưa nghĩ đến. Tòa cao ốc chúng ta đang ở bị nước lũ ngâm hai tháng, giờ lại bị đóng băng như thế này, liệu khi trời ấm lên nền móng còn vững không? Có khi đã thành nhà nguy hiểm mất rồi.”
Đây đúng là một vấn đề. Kiếp trước, ngay sau đợt rét đậm, kết cấu các tòa nhà đều xuất hiện vết nứt. Ba người đến cổng căn cứ, người của Trương Hùng đã đợi sẵn nơi cổng từ lâu, chính là người hôm qua cùng kiểm đếm vật tư. Vừa trông thấy xe của ba người, người đó liền chạy tới, cầm một tờ giấy đưa cho lính gác xem. Lính gác liền cho xe của ba người vào.
Xe vào bên trong căn cứ, người đó nói với Tần Ngao Đông: “Anh ơi, em tên là Tôn Khải, mọi người cứ gọi em là A Khải. Anh cả em dặn, mọi người phải gom tích phân vào một tấm thẻ trước, còn nhà thì chỉ được đứng tên một người.”
Lưu Vũ Cường nói ngay: “Được, A Đông. Chuyển mười vạn tích phân của tôi sang thẻ cậu, nhà cứ để cậu đứng tên.”
Tần Ngao Đông cũng chẳng bận tâm nhà đứng tên ai. Lưu Vũ Cường cũng được coi là người anh em có thể tin cậy. Hai người đến quầy đổi tích phân chuyển điểm xong, sau đó Tôn Khải dẫn họ vào khu vòng trong của căn cứ.
Cả ba đều là lần đầu tiên vào sâu trong căn cứ như vậy. Trước đây chỉ mới vào khu vòng ngoài. Khu vòng ngoài vốn đã có tường bao, bên trong tường là một khoảng đất trống mênh mông không nhìn thấy điểm cuối – nơi trước kia quân đội dùng để huấn luyện. Về sau, người ta sẽ xây nhà trên khoảng đất trống này để thu nhận những người sống sót bên ngoài. Khu vòng trong lại được chia làm hai phần. Phần thứ nhất là dãy biệt thự nhỏ liền kề mà Trương Hùng nhắc tới, giá hai mươi vạn tích phân một căn. Một số căn biệt thự nhỏ là nơi ở của những quân nhân có chức vụ, phía trong còn có rất nhiều ký túc xá của lính thường.
Phần thứ hai là khu trung tâm của căn cứ – nơi ở và khu làm việc của lãnh đạo căn cứ. Ba ông trùm kinh doanh lớn kia cũng sống ở khu trung tâm. Nhìn vậy thì xem ra ba ông trùm này hẳn là có tiếng nói trong căn cứ.
Chọn nơi này làm căn cứ quả thực là lựa chọn tốt nhất. Trước tận thế, Hải Thị có hơn tám mươi vạn dân. Kiếp trước, sau đợt rét đậm, chỉ còn lại một phần tư dân số. Ngoài một số căn cứ tư nhân ra, căn cứ chính phủ này tiếp nhận khoảng bảy, tám vạn người. Kiếp trước, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông chỉ là những người ở khu vòng ngoài, vậy mà giờ cũng có thể vào ở khu vòng trong.
