Chương 42: Quá chiêu
Chờ Lưu Vũ Cường về, ba người bàn nhau xem nên đi đâu tìm vật tư cho nhiều. Cuối cùng vẫn quyết định thử vận may ở một thị trấn nhỏ lân cận.
Từ thị trấn Mai Lâm đi về hướng nam có một thị trấn khá lớn tên là Kiều Tây. Chỉ có điều đường xa, phải xuất phát từ sáng sớm mới được; nếu không, tối về muộn, xe khó chạy mà cũng không an toàn.
Nội thành đã bị người ta lục tung cả rồi, ba người chẳng còn hứng lục lại lần nữa, nên ở nhà nghỉ một hôm. Mấy bữa nay ngày nào cũng ra ngoài tìm vật tư, ba người cũng chẳng được luyện tập quyền cước gì. Lưu Vũ Cường bảo muốn đối chiêu vài đường, nhưng phòng khách chất đầy đồ đạc cồng kềnh của cả hai nhà, chẳng giãn tay chân ra được. Ba người kéo nhau ra sân, Tần Ngao Đông và Đinh Tây Tây đánh một trận trước. Đinh Tây Tây – cô đồ đệ này – vẫn luôn là người bị đàn áp. Tần Ngao Đông đã nắm rõ đường đánh của cô, kìm chặt cô trong tay.
Đinh Tây Tây tức lẫy nói: “Em không đánh với anh nữa, dù sao cũng đánh không lại anh. Em đi đánh với anh Cường.”
Lưu Vũ Cường xem từ nãy đã ngứa nghề: “Được, em gái nhớ nương tay nhé, đừng đánh anh gục sớm quá, anh mất mặt lắm.”
Đinh Tây Tây vẫn giữ vẻ mặt kiêu hãnh: “Đâu có đâu có, anh Cường giỏi thế cơ mà. Em chỉ là theo anh Đông tập lâu hơn một chút, lối đánh không theo bài bản lắm, ha ha!”
Hai người vừa khai chiến thì cổng sân vang lên mấy tiếng gõ. Cả hai dừng tay, Tần Ngao Đông ra mở cửa, thì ra là Trương Hùng. Trương Hùng cười hỏi: “Tôi đi ngang qua, nghe trong sân nhà cậu hình như có tiếng đánh nhau, sao thế?”
Tần Ngao Đông cười: “Anh Hùng, hôm nay ba đứa em không ra ngoài, ở nhà luyện tay chân cho đỡ ngứa.”
Trương Hùng nổi hứng: “Tôi đứng xem được không?”
Tần Ngao Đông nhìn hai người vừa mới qua hai chiêu. Đinh Tây Tây cười hì hì nói với Lưu Vũ Cường: “Vậy anh Cường, mình đánh tiếp nhé?”
Lưu Vũ Cường gật đầu, hai người nhanh chóng giao đấu. Lưu Vũ Cường sau khi được Tần Ngao Đông chỉ điểm, quyền cước tiến bộ rõ rệt. Thể lực đàn ông vốn trội hơn phụ nữ khá nhiều, nhưng Đinh Tây Tây bù lại bằng kinh nghiệm đánh nhau phong phú và thích dùng mấy chiêu hiểm hóc. Thế là hai người đánh ngang tay. Đánh hơn mười phút, Đinh Tây Tây kêu dừng: “Không đánh nữa, không đánh nữa. Anh Cường giỏi quá, mới có mấy hôm không đối chiêu với anh mà em thấy sắp đỡ không nổi rồi.”
Trương Hùng thấy hai người dừng tay, vỗ tay vài cái: “Cô em không đơn giản đâu. Với thân thủ này, mấy tay dưới trướng anh e là hai người đánh cô một cũng chưa chắc hòa được.”
Đinh Tây Tây cũng chẳng ngại cho người khác biết thân thủ mình không tệ. Càng mạnh, người khác càng phải dè chừng vài phần. Cô cười nói: “Anh Hùng nói quá lời rồi, là do anh Cường chưa dùng hết sức thôi.”
Trương Hùng cười ha hả: “Cô em và A Cường vừa nhìn là biết luyện tập bài bản, quả thực lợi hại. A Đông, hay là đọ với anh vài chiêu?”
Tần Ngao Đông mỉm cười: “Được thôi, anh Hùng nương tay nhé.”
Trận tỷ thí giữa hai người vô cùng dữ dội. Đã làm đại ca, thực lực của Trương Hùng quả nhiên không phải dạng vừa. Sau hơn mười chiêu, Tần Ngao Đông đã nắm được đại khái thực lực đối phương. Anh khéo léo để lộ mấy sơ hở, rồi lại thuận thế gỡ gạc lại chút ít, khiến trận đấu trông cứ như đang cân sức. Cuối cùng hai người đánh gần mười phút mới cùng dừng tay.
Tần Ngao Đông vẩy vẩy cổ tay: “Anh Hùng mới thực sự lợi hại, đây là lần đầu em gặp đối thủ mạnh như vậy.”
Đinh Tây Tây cười chọc anh: “Trước giờ bọn mình gặp toàn dân thường đói lả, anh đánh một chọi hai thì có gì ghê gớm. Với thân thủ của anh Hùng, em với anh Cường cùng xông lên cũng chưa chắc trụ được bao lâu.”
Thật ra lúc nãy Trương Hùng cũng chưa dùng toàn lực. Anh ta chủ yếu muốn thử thân thủ của Tần Ngao Đông – người mà anh ta nhận ra là mạnh nhất trong ba người.
“Cô em đúng là biết khiêm tốn. Chẳng trách ba người tìm được nhiều vật tư mà không bị ai cướp mất, thân thủ này quả thực rất đáng nể.” Trương Hùng khen từ đáy lòng. Anh ta thầm mừng vì quyết định kết giao với bọn họ là đúng. Thời buổi tận thế này, làm bạn với người có thực lực mới mong đi được lâu dài.
Hàn huyên một lát, ai về nhà nấy. Ba người quay vào phòng khách, Lưu Vũ Cường quay sang hỏi Tần Ngao Đông: “A Đông, cậu thấy Trương Hùng là người thế nào?”
Tần Ngao Đông trầm ngâm một lát: “Nhìn mấy tay thuộc hạ cư xử với anh ta, cứ như bạn bè tri kỷ vậy. Tôi nghĩ Trương Hùng có lẽ là người trọng tình nghĩa. Thân thủ không tệ, vừa rồi giao thủ với tôi, anh ta chưa dùng hết sức. Nếu thật sự ra tay toàn lực, tôi chưa chắc là đối thủ của anh ta.”
Lưu Vũ Cường gật đầu: “Tôi cũng có cảm giác giống cậu. Tôi thấy có thể kết giao, ít nhất hiện tại nhìn không có vẻ gì là lợi dụng hay ác ý.”
Đinh Tây Tây cũng đồng tình: “Người này trông cũng hào sảng, phóng khoáng. Thêm bạn bớt thù vẫn hơn.”
Tần Ngao Đông gật đầu: “Dù sao thì mình cứ sống cho tốt cuộc sống của mình. Về phòng thôi, lạnh vãi.”
Cả hôm đó ba người ru rú trong nhà. Hôm sau, chưa đến bảy giờ họ đã ra khỏi cửa, đến thị trấn Kiều Tây thì đã chín rưỡi sáng. Lần này đã có kinh nghiệm, họ nhắm thẳng vào mấy siêu thị lớn, khách sạn và nhà nghỉ.
Vật tư thu được ở Kiều Tây không nhiều như lần trước. Họ tìm được một siêu thị lớn, hai siêu thị nhỏ – đồ dùng hằng ngày thì cũng kha khá. Lần trước mấy thứ như chậu nhựa họ chẳng buồn lấy, lần này đồ dùng tắm rửa không nhiều nên họ chất hết chậu nhựa, cốc, bát đĩa – miễn là chưa vỡ – lên xe.
Ô nhỏ trong siêu thị chẳng bao nhiêu, nhưng họ lại tìm được một cửa hàng đồ người lớn còn nguyên cửa. Tiệm tuy nhỏ nhưng hàng hóa bên trong khá phong phú: ô nhỏ, thuốc tăng hứng, dụng cụ tăng hứng, thực phẩm chức năng, dung dịch vệ sinh, sản phẩm chăm sóc. Hễ thứ gì còn nguyên vỏ, nguyên seal là họ gom hết, mấy thứ này chắc đổi được kha khá điểm.
Lại tìm thêm hai nhà nghỉ, nhưng thu hoạch cũng chẳng đáng kể, chỉ có bát đĩa và đồ dùng nhà bếp là nhiều hơn. Ô nhỏ với quần lót dùng một lần gom được chẳng bao nhiêu. Thị trấn này chắc cũng có người cần ô nhỏ, vậy mà lại chẳng tìm được mấy.
Chuyến này thu hoạch chưa đầy nửa xe, mà phần lớn là đồ dùng hằng ngày chẳng đáng giá. Đến hai giờ chiều, ba người lên đường về. Vật tư bây giờ đúng là càng ngày càng khó kiếm.
Đường đi khá thuận lợi, về đến căn cứ vẫn chưa đến sáu giờ. Ba người không buồn phân loại đồ tìm được, chỉ chuyển đồ trên xe xuống sân. Chủ yếu là đồ dính đầy bùn đất, đem vào nhà thì bẩn. May là trong căn cứ cũng khá an toàn.
Trương Hùng thấy ba người về đang dỡ hàng ngoài sân, liền qua nhìn rồi hỏi: “A Đông, hôm nay có món gì tốt không?”
Lưu Vũ Cường đang xách hai túi đồ lấy từ cửa hàng người lớn, mở ra cho Trương Hùng xem: “Anh Hùng, mấy món này anh lấy không? Cả đồ chơi lẫn thuốc đều có.”
Trương Hùng cười ha hả: “Món này anh có chỗ tiêu thụ. Hôm nay cũng muộn rồi, mai mấy cậu phân loại lại đi, anh lấy hết.”
Đồ chuyển xong, xe vẫn đỗ ở lề đường ngoài sân. Số đồ dùng này cũng chẳng nhiều nhặn gì, họ định mai mốt lại ra ngoài tìm thêm, gom cho nhiều rồi đổi một thể.
Sáng sớm hôm sau, ba người đang kiểm kê số đồ người lớn thì Đại Hổ đến gõ cửa. Đinh Tây Tây ra mở cổng sân, mời anh ta vào: “Đại Hổ dậy sớm thế? Bọn này vẫn đang phân loại kiểm kê đây.”
Đại Hổ cười hề hề: “Người đẹp, anh Hùng khen cô thân thủ cao cường. Khi nào rảnh tỷ thí một chút nhé?”
Đinh Tây Tây khẽ cười: “Được thôi, nhưng hôm nay không có thời gian. Bọn này phân loại xong còn phải ra ngoài, mấy món vụn vặt này ít quá, phải kiếm thêm cho đủ.”
Đại Hổ đang định nói tiếp thì sau lưng vang lên một giọng thô ráp: “Cô em à, khi nào rảnh dạy cho thằng nhóc này một bài học. Anh bảo hai đứa nó đánh cô cũng không lại, thằng nhóc còn chưa chịu phục.”
Đinh Tây Tây quay lại: “Anh Hùng nâng em quá rồi, em chỉ biết mấy đường võ mèo cào thôi.”
Lưu Vũ Cường đã phân loại gần xong, nói: “Anh Hùng, anh xem, chỉ có chừng này. Loại nào không cần thì anh cứ để ra.”
Trương Hùng ngồi xổm xuống xem từng loại một. Đại Hổ lẻn lại gần Tần Ngao Đông và Đinh Tây Tây, cười đểu: “Anh Đông, hai người không giữ lại chút gì để tăng hứng à?”
Đinh Tây Tây vốn ngại ngùng chuyện này, bị trêu một câu liền đỏ mặt. Tần Ngao Đông đưa tay ôm vợ, cười khẽ: “Hai ta không cần đâu, đúng không vợ yêu?”
Trương Hùng đứng dậy, đá Đại Hổ một phát vào mông: “Mày ngốc à? A Đông khỏe thế kia thì cần gì mấy thứ này?”
Đại Hổ cười ha hả: “Đau quá, đại ca ơi!”
