Chương 45: Ăn Tết
Bọn đàn em run cầm cập nhìn Từ Đạt lao tới kho vật tư. Hắn quát: “Gọi hết những người canh đêm qua lại đây!”
Thi thể hai kẻ trực đêm nằm trên tầng hai. Ngoài ra còn hai kẻ canh cửa trước kho vật tư, hai kẻ canh dưới lầu của hắn, bốn kẻ canh cổng lớn. Tám người đứng trước mặt hắn. Từ Đạt vân vê khẩu súng trong tay, hỏi: “Đêm qua nghe thấy động tĩnh gì không?”
Tám người đều lắc đầu. Hai kẻ canh kho sợ đến nói lắp bắp: “Đại... đại ca, bọn em... cả đêm, tụi em thật sự không nghe thấy tiếng gì. Đồ đạc nhiều thế mà muốn chuyển ra ngoài thì làm sao mà không bị phát hiện được... Hay là... hay là có ma ạ?”
Từ Đạt im lặng, sắc mặt tím tái đi tới hai cánh cửa bên ở phía sau quan sát một lượt. Hai cánh cửa bên không hề có dấu vết bị cạy phá, vậy chỉ có thể là mở từ bên trong. Cửa sổ phòng ngủ của hắn nhìn thẳng ra cổng chính, đêm qua cũng không nghe thấy có động tĩnh gì ở phía trước, vậy thì chỉ có thể là bọn chúng đã chuyển đồ từ cửa sau ra. Cửa sau kho vật tư bị cạy, nhiều vật tư như thế khiêng đi không thể nào không phát ra tiếng động. Hai kẻ canh cửa sau đã bị giết, vậy hai kẻ canh cửa trước là nghi phạm lớn nhất.
Từ Đạt quay về tòa nhà của mình, trước nhất hỏi gã đàn em phụ trách nấu ăn: “Chúng ta còn bao nhiêu lương thực?”
Gã lo cơm nước đáp: “Còn nửa bao gạo.”
Từ Đạt nghiến răng nghiến lợi, chỉ vào hai kẻ canh cửa trước kho vật tư đêm qua, ra lệnh: “Trói hai thằng này lại!”
Hai kẻ đó sợ đến vãi đái: “Đại ca, bọn em thật sự không nghe thấy tiếng gì, bọn em không hề lười biếng!”
Ánh mắt Từ Đạt lạnh như băng: “Nói đi, vật tư bị ai chuyển đi? Chuyển tới đâu? Bọn chúng có bao nhiêu người? Trả lời tử tế thì chúng mày còn đường sống. Không thì anh em đông thế này không thể chịu đói, chỉ đành coi hai thằng mày là lương thực thôi.”
Hai người kia sợ đến ngã khuỵu xuống đất: “Đại... đại ca, bọn em, bọn em thật sự không biết, bọn em không hề cấu kết với người ngoài!”
Từ Đạt quay sang người đứng bên cạnh sai bảo: “Dựng lò nướng lên. Cởi quần hai thằng này ra, đùi chúng nó nhiều thịt, nướng ít thịt đùi trước đi.”
Chẳng mấy chốc đã có người mang lò nướng từ bếp tới, quần hai kẻ kia cũng bị cởi ra. Dao còn chưa kịp chạm vào người, một tên đã bị dọa chết tại chỗ, tên còn lại cũng ngất đi.
Cuối cùng cả hai tên đều chết mà Từ Đạt vẫn không hỏi được vật tư đi đâu. Hắn nổi cơn hung tàn, sai người cắt thịt hai tên phản bội nướng chín lên: “Tất cả đều phải ăn. Để tao phát hiện ra ai phản bội tao, kết cục sẽ như thế này!”
Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông dĩ nhiên không biết chuyện Băng Thanh xảy ra lúc sáng sớm. Hai người ngủ đến hơn chín giờ sáng mới dậy, dậy xong liền đến bệnh viện thăm Lưu Vũ Cường, thấy anh hồi phục tốt nên cũng yên tâm.
Đinh Tây Tây nói với anh: “Tối qua bọn em mang về hai khay kính. Không biết đổi được bao nhiêu điểm nữa. Dù sao lúc anh nằm viện, tụi em đổi điểm vẫn như cũ, chia đôi mỗi người một nửa.”
Lưu Vũ Cường vừa cười vừa mắng: “Hai đứa này thần kinh à? Anh có ra sức gì đâu mà đòi chia? Chia gì chứ! Mà nếu tụi em tích được nhiều điểm thì có thể cho anh mượn mua nhà trước, sau này anh có điểm sẽ trả.”
Đinh Tây Tây giả vờ tủi thân: “Anh Cường, anh không muốn sống cùng tụi em nữa à? Tình anh em mong manh vậy sao?”
Lưu Vũ Cường cười khẩy: “Anh đây chỉ sợ ở chung lâu, tối ngày nghe nhiều thứ không nên nghe rồi hỏng mất, anh còn phải kiếm vợ đấy!”
Mặt Đinh Tây Tây đỏ bừng: “Anh Cường! Anh là anh mà, phải ra dáng người anh chứ!”
Tần Ngao Đông ôm cô vào lòng, cười đầy vẻ trêu đùa: “A, anh Cường đang ghen tị với bọn em đấy mà!”
Ba người đấu khẩu một hồi, Tần Ngao Đông mới dẫn Đinh Tây Tây ra khu ngoài.
Giá đổi kính còn cao hơn cả sắt thép, hai khay kính đổi được hai vạn điểm. Hai người lập tức quyết định ra ngoài kiếm thêm một chuyến, lần về sẽ chở thêm hai khay nữa.
Lần này ra khỏi căn cứ đến nửa đêm mới về, chở được ba khay rưỡi kính. Hôm sau đổi được ba vạn năm nghìn điểm.
Lưu Vũ Cường nằm viện năm ngày, chưa kịp cắt chỉ đã xin xuất viện về nhà. Lý do rất đơn giản: hôm nay là 22 tháng 1, đêm giao thừa. Viện phí thì cũng không đắt, năm ngày hết tổng cộng hai nghìn điểm.
Vừa về đến nhà, Tần Ngao Đông liền đưa toàn bộ hai khẩu súng và băng đạn trước đó thu được từ hai tên của Băng Thanh cho Lưu Vũ Cường.
Lưu Vũ Cường cầm một khẩu: “Anh cầm một khẩu là đủ, một khẩu để em giữ.”
Tần Ngao Đông nhét khẩu súng vào tay anh: “Bọn em đều có súng rồi. Anh ngắm bắn thế nào? Hai khẩu này cộng lại chưa tới năm mươi viên đạn đâu.”
Lưu Vũ Cường giơ súng lên ngắm thử: “Chưa chơi bao giờ.”
Tần Ngao Đông gọi với lên lầu: “Tây Tây, lấy cho anh Cường một khẩu súng ngắn tập và một hộp đạn cao su.”
Đinh Tây Tây ở trên lầu vọng xuống một tiếng “vâng”, một lúc sau bưng một cái hộp xuống. Cái hộp không to, chừng bằng lò vi sóng.
Xuống tới nơi, Đinh Tây Tây mở hộp. Trên cùng là một khẩu súng lục tập, nhìn hao hao khẩu súng thật trên tay Lưu Vũ Cường, bên dưới là một hộp đầy đạn cao su.
Tần Ngao Đông chỉ vào cái hộp: “Anh Cường, bình thường luyện bắn cứ dùng cái này. Một hộp này khoảng năm trăm viên, đạn dùng đi dùng lại được.”
Lưu Vũ Cường cũng không hỏi hai người lấy đâu ra. Có những chuyện, bạn bè cũng nên có giới hạn. Anh nói: “Cảm ơn nhé, vậy anh không khách sáo đâu.”
Tần Ngao Đông lắp đạn vào khẩu súng tập, hướng dẫn Lưu Vũ Cường vài mẹo dùng súng. Đàn ông có lẽ trời sinh đã thích súng ống, Lưu Vũ Cường hứng thú rõ rệt, lập tức nổ thử vài phát.
Chiều hôm đó, Trương Hùng mời ba người qua ăn tất niên cùng, bảo đông người cho vui, ba người vui vẻ nhận lời.
Trời chưa tối hẳn, ba người đã xách đồ sang nhà bên cạnh. Đinh Tây Tây mang một túi rau cải khô, chắc độ nửa cân, cùng một túi tảo bẹ khô một cân. Lưu Vũ Cường mang bốn hộp thịt nguội, cũng được coi là món ngon hiếm có.
Trương Hùng thấy đồ ba người mang tới thì cười vang: “Mấy đứa có đồ tốt thật đấy! Cô em này, rau khô thế này không phải ai cũng lấy ra được đâu. A Cường, thịt hộp của cậu ngon hơn thịt khô của bọn anh nhiều. Nào anh em, thêm món, thêm món!”
Món chính vẫn là lẩu. Trời lạnh thế này, ăn lẩu mới thấy thoải mái. Đồ nhúng lẩu vẫn như mọi khi: thịt viên, cá viên, tôm khô, măng khô, xúc xích. Lần này còn có thêm mấy loại nấm khô ngâm nước sôi cho nở ra: nấm hương khô, mộc nhĩ đen khô, nấm trà tân khô và nấm bụng dê khô.
Mấy gã đàn em của Trương Hùng làm rất nhanh, đun một nồi nước sôi ngâm chỗ tảo bẹ Đinh Tây Tây mang đến cho nở, còn rau khô thì thả thẳng vào nồi lẩu, một lát là ăn được.
Đàn ông ngoài Lưu Vũ Cường ra đều uống rượu. Lưu Vũ Cường đang có vết thương, Đinh Tây Tây không cho anh uống. Điều kiện y tế thời tận thế tất nhiên không thể bằng trước tận thế, nên anh cũng nghe lời không đụng đến rượu, mạng vẫn quan trọng hơn.
Ở chung với Trương Hùng và mọi người một thời gian, ba người đều cảm thấy những người này tính tình tốt, trọng tình trọng nghĩa. Chỉ cần không phải là giả tạo thì vẫn đáng kết giao.
Bữa cơm tất niên đầu tiên từ sau tận thế cứ thế trôi qua trong không khí huyên náo. Dù không phong phú bằng bữa cơm tất niên trước tận thế, nhưng so với những người sống sót bên ngoài căn cứ, bọn họ đã là vô cùng may mắn.
Mùng Một Tết, ba người đều không ra khỏi nhà. Đến mùng Hai Tết, Lưu Vũ Cường đi cắt chỉ vết thương, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông cũng đi cùng. Nghe bác sĩ nói vết thương hồi phục rất tốt, mọi người mới thực sự yên tâm.
Bên ngoài cũng chẳng còn vật tư gì để tìm nữa, ba người quyết định nghỉ ngơi một thời gian rồi tính tiếp.
Phía Trương Hùng thì nói, dù là tận thế cũng phải có không khí ngày Tết, tháng Giêng thì nên nghỉ ngơi, nên cũng đã mấy hôm không ra ngoài.
Mùng Năm Tết, cả ba người đang ngồi đánh bài. Bộ bài là thứ Đinh Tây Tây nhặt được ở tòa nhà văn phòng hồi đợt nắng nóng khủng khiếp vừa mới cắt điện. Đang chơi thì ngoài cổng sân vang lên tiếng gõ cửa. Tần Ngao Đông ra mở, thì ra là Trương Hùng, Đại Hổ và mọi người.
