Chương 48: Báo thù
Trương Hùng sai người chuyển cá lên xe của họ, lại bảo Đại Hổ mang một cái xô đến múc một xô cá, rồi nói: “Chỗ này mai tính chung vào điểm cho mấy đứa.”
Tần Ngao Đông cười: “Anh Hùng, chỗ cá tụi em để lại ăn thì khỏi tính nữa, cũng chỉ là kéo thêm một mẻ lưới thôi. Điểm hôm nay chờ mai bán xong chuyển cho anh Cường là được. Nếu tụi em gom đủ hai mươi vạn điểm, lại phải nhờ anh giúp thêm một chuyến, mua luôn căn bên cạnh tụi em.”
Trương Hùng cười ha hả: “Được, vậy anh không khách sáo với mấy đứa nữa. Có việc gì cứ mở miệng, anh giúp được thì tuyệt đối không chối từ.”
Bàn xong chuyện, ba người xách cá với tôm càng về nhà. Tối đó Đinh Tây Tây nấu một nồi mì nước cá, bỏ thêm chút rau khô và giăm bông, vị vô cùng thơm ngon.
Lưu Vũ Cường ăn xong, thở ra một hơi đầy thoải mái: “Bọn mình thế này thì chẳng giống đang sống trong tận thế gì cả, đồ ăn đủ sắc hương vị thế này, đã thật!”
Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông nghe vậy nhìn nhau bật cười. Lưu Vũ Cường “ối” một tiếng: “Hai người đủ rồi đấy! Vợ chồng già cả rồi mà còn đưa tình qua ánh mắt. Để tôi rửa bát, hai người mau lên phòng ân ái đi!”
Hôm sau, ba người đều không định ra ngoài. Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông ngủ đến mười giờ sáng mới xuống lầu. Không ngờ Lưu Vũ Cường nói không ra ngoài mà vẫn ra ngoài.
Đến hơn một giờ chiều, Lưu Vũ Cường vẫn chưa về, nhưng Trương Hùng bọn họ thì đã quay lại.
Trương Hùng vừa thấy hai người liền nói trước chuyện điểm, sổ sách phải cho rõ ràng: “Hôm nay đổi được tổng cộng một nghìn bốn trăm cân gạo, trừ phần công của bọn anh, hai đứa được hai mươi hai nghìn bốn trăm điểm. Cộng với mười lăm nghìn hôm qua nữa, tổng cộng là ba mươi bảy nghìn bốn trăm điểm.”
Tần Ngao Đông gật đầu: “Được, anh Hùng cứ để đó, đợi anh Cường về chuyển cho anh ấy là được.”
Trương Hùng lại nói: “Hai đứa có cách nào kiếm được muối không? Bên khu biệt thự Cảnh Sơn đã bắt đầu thiếu muối rồi. Hiện tại tỉ lệ một phần muối đổi mười phần gạo. Nếu hai đứa có hàng, anh cũng không lấy lời của hai đứa. Bên đó nói sẽ trả anh một cân gạo tiền công cho mỗi bao muối.”
Đinh Tây Tây nhớ trong đống vật tư lấy được từ Băng Thanh có không ít muối, nhưng phải ra ngoài một chuyến mới lấy ra được.
Tần Ngao Đông thấy bộ dạng Đinh Tây Tây là hiểu cô muốn đổi, bèn nói: “Anh Hùng à, muối không dễ kiếm đâu, tụi em ráng tìm xem.”
Trương Hùng vừa nghe vậy là biết có cửa. Cũng không hiểu nổi hai người này rốt cuộc làm cách nào, muốn gì cũng có cách.
Trời chập tối, Lưu Vũ Cường về. Anh nói: “Tôi ra ngoài đi một vòng lớn, còn quay về khu Minh Châu một chuyến. Sau khi tụi mình chuyển đi, nhà anh Đại Cương bị cướp. Vợ anh ấy buồn cười lắm, bảo nếu tụi mình không chuyển đi thì nhà họ đâu bị cướp. Nghe cứ như đổ lỗi cho tụi mình chuyển nhà.”
Đinh Tây Tây chỉ cười. Lòng người giữa thời tận thế đúng là thứ không chịu nổi thử thách nhất.
Lưu Vũ Cường kể tiếp: “Còn tòa nhà tụi mình từng ở, đợt rét đậm này mới có chưa đầy hai tháng mà đã chết mất một phần ba số người. Nghe nói trong lầu có một nhà đang ăn thịt người chết.”
Nhắc đến chuyện ăn thịt người, Lưu Vũ Cường thấy khó chịu trong bụng, nôn khan mấy cái: “Mẹ nó, chỉ nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.”
Trong phòng khách, Đinh Tây Tây đặt hai lò than sưởi, trên lò còn đang đun nước sôi. Tần Ngao Đông rót một cốc nước sôi đưa cho anh ấy: “Bị dồn đến đường cùng thì người ăn thịt người cũng chẳng có gì lạ. Giờ bên ngoài gần như không tìm được thức ăn, muốn sống sót thì chuyện như thế sẽ càng ngày càng nhiều.”
Kiếp trước còn có chuyện bắt người sống về giết thịt, kiếp này chuyện kiểu đó chắc chắn cũng sẽ có.
Lưu Vũ Cường uống nửa cốc, lại tự rót đầy, hai tay ôm cốc cho ấm: “Nghe nói sau Tết nạn cướp bóc ngày càng nhiều. Mấy điểm thu vật tư của căn cứ sau Tết cũng đã dẹp rồi, nghe bảo là chẳng thu được gì nữa.”
Đinh Tây Tây trêu: “Anh Cường, hôm nay anh đi dò la tin tức đấy à!”
Lưu Vũ Cường cười hì hì: “Đúng vậy! Tôi ra ngoài cảm nhận không khí tận thế một chút, chứ suốt ngày ru rú trong căn cứ thì sướng quá hóa chán.”
“Ngày mai tụi em ra ngoài dạo một vòng, anh Cường có đi không?” Đinh Tây Tây nghĩ phải lấy một phần vật tư thu được từ Băng Thanh ra, dù sao Lưu Vũ Cường cũng đã bị thương thật sự, coi như bù đắp cho anh.
Lưu Vũ Cường còn đang tính dành điểm mua nhà, liền gật đầu: “Đi, mai đi cùng luôn. Dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Đinh Tây Tây xuống lầu đã chín giờ. Trời lạnh thế này, nằm trong chăn thật không muốn chui ra. Hai người xuống đến nơi thì Lưu Vũ Cường và Trương Hùng đã chuyển điểm xong xuôi.
“Anh Hùng đã chuyển hết điểm bán cá hai hôm trước cho tôi rồi. Chúng ta cứ ghi sổ nhé, bên tôi đã có hơn tám vạn điểm.”
Ba người vừa đi vừa trò chuyện. Tần Ngao Đông cười nhẹ: “Bọn mình có hơn mười vạn rồi, góp thêm chút nữa là đủ mua nhà.”
Xe chạy tới trước một tòa cao ốc, mấy người đứng ở cửa làm Đinh Tây Tây nheo mắt: “Anh đi chậm lại chút. Các anh nhìn xem mấy người đằng trước có giống đám lần trước chạy thoát không? Tên đầu trọc đó em có ấn tượng.”
Tần Ngao Đông nhìn cũng thấy hơi quen: “Ừ, đúng là hơi giống. Tóm lại là biết ngay.”
Tần Ngao Đông cho xe chạy tới trước mặt đám người đó. Ba người nhanh chóng xuống xe, lao tới. Đối phương năm tên đều giật mình, quên cả phản kháng, co chân bỏ chạy.
Đinh Tây Tây nhắm đùi gã đầu trọc bắn một phát: “Đứng hết lại!”
Gã đầu trọc trúng đạn ở đùi, ngồi phịch xuống đất. Bốn tên kia nghe tiếng súng lập tức dừng bước, ngồi xổm tại chỗ ôm đầu.
Gã đầu trọc rõ ràng vẫn nhớ ba người: “Ba vị, bọn tôi đã rời khỏi Băng Thanh rồi. Chuyện lần trước, bọn tôi cũng chỉ nghe lệnh làm việc, xin tha cho bọn tôi một con đường sống!”
Tần Ngao Đông cười nhạt: “Tha mạng à, cũng được. Kể vài chuyện khiến bọn anh hứng thú đã. Bốn người kia cũng qua đây, ngồi xổm lại một chỗ, ai nói trước.”
Bốn tên đó nghe lời lò dò đến bên gã đầu trọc. Gã đầu trọc giành nói trước: “Xin lỗi, chuyện lần trước thật sự không phải bọn tôi tự nguyện.”
Thì ra trong hai tên có súng hôm đó, có một tên là em họ của Từ Đạt, trùm của Băng Thanh. Năm người này đúng là năm kẻ đã chạy thoát lần đó. Sau khi về Băng Thanh, Từ Đạt nghe tin em họ bị giết thì nổi trận lôi đình, bắt bọn chúng phải tìm cho ra ba người Tần Ngao Đông. Không ngờ tối hôm sau, toàn bộ vật tư của Băng Thanh không cánh mà bay. Từ Đạt giết hai tên canh cổng, bắt mọi người ăn thịt chúng, nói đó là hậu quả của kẻ phản bội. Năm người ăn xong nôn mửa đến tối tăm mặt mày. Sau đó họ mượn cớ ra ngoài tìm Tần Ngao Đông, rồi không bao giờ quay về nữa.
Tần Ngao Đông hỏi: “Trong Băng Thanh có bao nhiêu súng?”
Gã đầu trọc đáp: “Cái này tôi không biết. Tôi chỉ biết ít nhất vẫn còn sáu tên có súng.”
Đinh Tây Tây xoay khẩu súng trên tay: “Vậy mấy người sống qua mấy ngày nay bằng gì? Đừng nói là không ăn, không uống, không ngủ nhé?”
Một gã gầy khác lên tiếng: “Bọn tôi tìm được gì ăn nấy, không tìm được thì nhịn đói. Tối đến ngoài kia nhà trống nhiều lắm, tìm đại chỗ nào là ngủ.”
Đinh Tây Tây chĩa súng vào gã gầy: “Mày có muốn nói lại không? Kẻ lừa tao, tao thường cho nó cứ thế mà không bao giờ nói được nữa.”
Gã gầy sợ hãi cuống quýt van xin: “Tôi nói, tôi nói! Bọn tôi sống ở chỗ góc rẽ đằng trước, đồ ăn là đi cướp mà có.”
Tần Ngao Đông chỉ tay vào gã đầu trọc: “Đi thôi. Dìu hắn, dẫn đến chỗ ở của các người.”
Lưu Vũ Cường đưa tay về phía Tần Ngao Đông: “Để tôi lái xe qua.”
Tần Ngao Đông ném chìa khóa xe cho Lưu Vũ Cường, rồi cùng Đinh Tây Tây áp giải năm người đi về phía trước. Đến chỗ ở của năm người, trước khi tận thế đó là một quán rượu nhỏ.
Tần Ngao Đông dừng lại ở gian ngoài cùng năm người. Đinh Tây Tây vào bên trong xem một vòng: có hai bao gạo và một đống gia vị linh tinh cùng đồ dùng sinh hoạt. Xem ra đúng là cướp được. Dù sao năm tên này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, lát nữa cứ thay trời hành đạo.
Đinh Tây Tây lấy mấy món đồ chơi người lớn thu được từ Băng Thanh ra, đặt gọn vào chỗ này; lại để thêm ít rượu và xăng. Nghĩ một lát, cô lấy thêm bốn bao gạo bị ngấm nước và một thùng muối.
Quay lại gian ngoài, Lưu Vũ Cường đã đỗ xe xong, đang đứng cùng Tần Ngao Đông. Đinh Tây Tây không nói gì, nổ một phát súng xử luôn gã đầu trọc đang ngồi dưới đất.
Thấy vậy, Lưu Vũ Cường vội nói: “Tây Tây, khoan đã! Để tôi thử thành quả luyện tập mấy hôm nay.”
Đinh Tây Tây cười, cất súng. Lưu Vũ Cường rút khẩu súng từ túi quần ra, vài tiếng nổ vang lên, bốn tên còn lại cũng chết hết.
