Chương 50: Khoai Tuyết
Tuyết lớn lại rơi lất phất suốt ba bốn ngày liền, may mà phần lớn thời gian tuyết không to, thỉnh thoảng có lúc tuyết rơi dày hơn nhưng cũng không kéo dài lâu.
Chiều hôm ấy, Lưu Vũ Cường đánh bài ở chỗ Trương Hùng về, rẽ thẳng sang chỗ Đinh Tây Tây.
“A Đông đâu rồi?” Thấy trong phòng khách chỉ có một mình Đinh Tây Tây đang đấm bao cát, Lưu Vũ Cường nhìn vào trong hỏi.
Đinh Tây Tây dừng tay, tháo lớp vải trắng quấn trên tay, “Đang nấu cơm! Cậu lại đi đánh bài à?”
Lưu Vũ Cường “ừm” một tiếng rồi đi về phía bếp, “Chà chà, ông chồng mẫu mực.”
Tần Ngao Đông làm cơm niêu, đơn giản tiện lợi, cắm nồi cơm điện xong là quay lại phòng khách.
Lưu Vũ Cường ngồi xuống ghế sofa nói: “Anh Hùng nói hôm qua quân đội đã tiêu diệt Băng Thanh rồi. Nghe nói bây giờ bên ngoài chẳng còn lại bao nhiêu người, nhiều người không chết cóng thì cũng chết đói. Băng Thanh đi cướp bóc giết người khắp nơi, cướp không được đồ ăn thì giết người, còn ăn thịt người. Hôm qua là sinh nhật ông trùm Băng Thanh, tất cả bọn chúng đang chúc mừng sinh nhật ông trùm thì quân đội đến dọn sạch cả ổ.”
Đinh Tây Tây cười cười: “Đây đúng là tin tốt, mất đi Băng Thanh thì chuyện giết người cướp của cũng bớt đi phần nào.”
Lưu Vũ Cường lại nói: “Anh Hùng còn bảo căn cứ đã nhân giống thành công một loại giống khoai tây thích hợp trồng trong đợt rét đậm, được đặt tên là Khoai Tuyết. Khu thử nghiệm nằm ngay dưới chân núi ở phía đông nhất của khu ngoài, trồng khoảng mười lăm mẫu. Chu kỳ sinh trưởng chỉ có hai tháng, nghe nói Khoai Tuyết mọc sâu dưới lòng đất tới một mét, một mẫu có thể thu được khoảng sáu nghìn cân. Hiện tại đã thu hoạch được một đợt, 10 điểm một cân, mỗi người nhiều nhất có thể đổi 2 cân.”
Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông đều giật mình, kiếp trước làm gì có Khoai Tuyết này, xem ra kiếp này giới chức trách đối phó với ngày tận thế càng tận tâm hơn, cũng có thành quả thực chất hơn.
Tần Ngao Đông hỏi: “Đã bắt đầu đổi rồi à?”
Lưu Vũ Cường gật đầu: “Tôi định sáng mai đi đổi, thứ này chỉ tội mọc sâu quá, không thì còn có thể trồng ít trong sân.”
“Không sâu chắc cũng sống không nổi, lớp đất phía trên đều đóng băng cả rồi, dựa vào người đào cũng không động nổi!” Đinh Tây Tây nghĩ nếu ăn ngon thì có thể thử trồng trong không gian.
Sáng hôm sau, ba người cùng Trương Hùng và những người khác đến khu ngoài đổi Khoai Tuyết. Khoai Tuyết củ không to lắm, củ to nhất cũng chẳng lớn hơn nắm đấm bao nhiêu, vỏ ngoài màu nâu nhạt. Đinh Tây Tây dùng móng tay cạy thử một cái, không giống khoai tây có thể cạo ra một lớp vỏ mỏng, mà có vẻ gần giống khoai lang hơn, khó trách lại đặt tên là Khoai Tuyết.
Mặc dù năng suất mỗi mẫu của Khoai Tuyết khá cao, nhưng nhân viên nội bộ căn cứ có hơn một vạn người. Nghe nói đợt đầu chỉ thu hoạch năm mẫu, mười mẫu đợt hai còn phải chờ khoảng một tháng nữa mới chín. Việc dùng điểm đổi Khoai Tuyết cũng chỉ giới hạn trong căn cứ, phần còn lại khoảng một vạn cân được giới chức trách giữ lại làm lương thực dự trữ.
Buổi trưa Đinh Tây Tây liền luộc Khoai Tuyết, Khoai Tuyết ăn có vị nằm giữa khoai tây và khoai lang, dẻo hơn khoai tây một chút, nhưng không ngọt bằng khoai lang. Khoai Tuyết này ngon quá, có thể làm món chính mà cũng có thể chế biến thành món ăn như khoai tây. Tiếc là số lượng không nhiều, bốn cân hai người đổi được cũng chỉ hơn chục củ, nếu nhiều hơn thì còn có thể chiên khoai tây lát.
Đinh Tây Tây cầm một củ Khoai Tuyết đặt vào khu đất đen trong không gian, xem thử có nảy mầm không. Nếu nảy mầm được thì bổ ra trồng trong không gian, may ra đợt rét đậm sau Khoai Tuyết đã được trồng phổ biến.
Chỉ mới bốn ngày sau, củ Khoai Tuyết đặt ở khu đất đen vậy mà đã nảy mầm, một củ to hơn nắm đấm một chút mọc ra tám mắt mầm. Đinh Tây Tây bổ thành tám miếng, mỗi miếng một mắt mầm, cắt xong chuẩn bị trồng mới nghĩ đến chuyện không biết khoảng cách trồng bao nhiêu là vừa.
Hai người lái xe đến ven nông trường căn cứ, muốn xem thử trong nông trường trồng thế nào. Nông trường được rào bằng hàng rào tre, cửa vào nông trường có một dãy bốn gian nhà ba tầng, tầng hai tầng ba là ký túc xá kỹ thuật viên nông trường, tầng một là văn phòng.
Người trong văn phòng thấy Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông đưa mắt nhìn vào trong nông trường, liền đi ra hỏi: “Hai vị, có chuyện gì không?”
Đinh Tây Tây mỉm cười lịch sự với người đó: “Chào anh! Mấy hôm trước chúng tôi đổi được Khoai Tuyết, cảm thấy rất tò mò không biết với nhiệt độ thấp như vậy mà sao có thể trồng ra loại Khoai Tuyết ngon đến thế, nên đến xem cho biết. Nhìn cây trông giống cây con vậy, thật kỳ diệu!”
Người đó nghe Đinh Tây Tây khen Khoai Tuyết ngon thì rất tự hào: “Ừm, loại này còn ngon hơn khoai tây, năng suất lại cao hơn khoai tây. Thân cây Khoai Tuyết có thể cao thành cây con là để thích nghi với khí hậu này, nếu giống như khoai tây thì đã đông cứng mềm nhũn rồi.”
Đinh Tây Tây nghe vậy lại nhìn vào trong nông trường, phần lộ trên mặt đất của cây chỉ cao ba bốn mươi cen-ti-mét, mỗi cây đều có năm sáu nhánh, trên nhánh cũng có lá xanh thưa thớt, lá không to, rộng chừng hai ngón tay.
Đinh Tây Tây lại tò mò hỏi: “Lá khoai lang ăn được, vậy lá Khoai Tuyết này ăn được không?”
Người đó cười nói: “Ăn thì cũng ăn được, nhưng không ngon, trong lá toàn gân. Còn nữa, các bạn nhìn xem lá trên mỗi cây cũng không nhiều, nếu hái hết lá thì quang hợp của cây sẽ không đủ để nuôi nó sinh trưởng.”
Đinh Tây Tây gật đầu: “Ra là vậy, học được rồi. Cảm ơn anh đã giải đáp, cảm ơn sự cống hiến của các anh.”
Tần Ngao Đông vẫn không nói gì, đợi cô nói chuyện xong mới gật đầu với kỹ thuật viên kia rồi dẫn Đinh Tây Tây rời đi.
Về đến nhà, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông liền vào không gian, Tần Ngao Đông dựa theo cách trồng trong nông trường căn cứ, ước tính khoảng cách giữa các cây là ba bốn mươi cen-ti-mét, khoảng cách giữa các hàng chắc chưa tới một mét.
Đất đen tổng cộng khoảng ba mẫu, cây ăn quả chiếm khoảng nửa mẫu, còn hai mẫu rưỡi đều trồng dưa quả rau củ, một năm nay dưa quả rau củ đã chất đầy một container. Mà đất còn chưa trồng kín, Đinh Tây Tây thở dài, thật lãng phí tài nguyên.
Bắp cải đã có thể thu hoạch, hai người trước tiên thu hết bắp cải chín, chỉ để lại bốn cây để lấy hạt. Trồng Khoai Tuyết theo khoảng cách trong nông trường căn cứ, đất trống còn dư thì cứ để trống trước đã, xem thử Khoai Tuyết có sống được không, nếu sống tốt thì đem hết Khoai Tuyết còn lại vào không gian cho nảy mầm.
Làm xong việc đồng áng, hai người nhanh nhẹn ra khỏi không gian. Tuy thời gian có thể ở trong không gian hiện tại khoảng 360 giờ, tương đương khoảng 15 ngày, nhưng lỡ sau này gặp phải chuyện bất khả kháng, chỉ có thể trốn lâu dài trong không gian mới sống sót được thì sao? Vậy thì thời gian tích lũy dĩ nhiên càng nhiều càng tốt. Ở khu trồng trọt trong không gian quá tốn thời gian, lương thực và rau dưa quả của hai người đều đủ dùng, nên đất trống thì cứ trống, trồng ít một chút thì tiêu hao thời gian tích lũy ít một chút.
Đợt rét đậm đã qua hơn ba tháng, kiếp trước đợt rét đậm kéo dài bốn tháng, không biết lần này bốn tháng rét đậm có kết thúc được không, hai người cũng không định ra ngoài, ở nhà rúc đến khi rét đậm kết thúc rồi tính tiếp.
Khoai Tuyết trồng trong không gian ba ngày đã nhú khỏi mặt đất, đến ngày thứ bảy đã cao được mười cen-ti-mét, nhìn dáng vẻ có vẻ cũng không tệ. Đinh Tây Tây đem toàn bộ Khoai Tuyết còn lại đặt lên khu đất đen cho nảy mầm, bốn ngày sau 12 củ Khoai Tuyết nảy mầm, cắt được tổng cộng 60 khối củ, vậy mà cũng trồng được hơn hai mươi mét vuông.
Đinh Tây Tây vừa trồng xong Khoai Tuyết, đợt Khoai Tuyết thứ hai của căn cứ cũng chín, nhưng vẫn giới hạn mỗi người mua hai cân. Hai người đổi Khoai Tuyết lần này không định trồng nữa, chủ yếu cũng không biết không gian có “chiều” không, lỡ mất mùa thì phí công.
Lại qua hai ngày, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, nhiệt kế Đinh Tây Tây treo bên ngoài cửa lớn hiển thị âm 45 độ C. Tính ngày tháng thì hôm nay là 8/2, thêm năm ngày nữa là tròn bốn tháng bước vào đợt rét đậm. Từ khi rét đậm bắt đầu, nhiệt độ ban ngày luôn duy trì ở âm 48 đến 50 độ, đây là lần đầu tiên tăng lên âm 45 độ, xem ra đợt rét đậm sắp qua rồi.
