Chương 7: Cực nóng ập đến
Lương thực cũng mua không ít, hai người lại định mua thêm chút đồ ăn tiện lợi. Ra chợ đầu mối thực phẩm dạo một vòng, so đi so lại giá cả rồi mới xuống tay. Cơm tự sôi, lẩu tự sôi mỗi loại 50 thùng, bánh lương khô 100 thùng, còn bánh mì bánh quy các loại thì mỗi loại mua hai ba thùng. Mì ăn liền đủ vị mỗi vị 10 thùng. Sô cô la cũng là thứ tốt để bổ sung năng lượng, nên cũng mua 10 thùng. Các loại đồ ăn vặt khác tuy thích nhưng đều không trữ, vừa chiếm chỗ lại tốn tiền, sau này có đợt mua sắm 0 đồng thì trữ một chút.
Nước trong ao ở không gian dù lấy mãi không cạn, nhưng hai người vẫn mua 50 thùng nước khoáng 750ml, 10 thùng cola 2,5 lít, 10 thùng Sprite 2,5 lít, 10 thùng nước cam 2,5 lít. Các loại đồ uống khác cũng không mua nữa, sợ không gian không đủ chứa.
Cuối cùng lại chạy đến lò mổ mua mười con lợn, mười con dê và hai con bò, đều để họ làm thịt sẵn. Hải sản các loại cũng mỗi loại hai thùng. Cá nước ngọt bình thường mỗi lần đi chợ, hai người hay mua thả vào ao trong không gian, trong ao cũng nuôi được kha khá, ước chừng lớn nhỏ cũng phải hơn trăm con.
Hai người cứ thế mua suốt mười ngày, tiền chỉ còn 200 nghìn tệ, khu không gian tĩnh cũng chỉ còn lại một phần ba chỗ trống. Những thứ cần thiết nghĩ được đều đã mua đủ, hai người bèn quyết định không mua thêm nữa. Số tiền còn lại rút hết ra thành tiền mặt để đó. Tiền mặt trong đợt cực nóng vẫn dùng được, tuy sau này giá cả sẽ cao đến vô lý, nhưng cũng phải ra ngoài mua đồ để che mắt người khác.
Thời gian đến ngày 23/5, hai người cũng hoàn toàn rảnh rỗi. Tần Ngao Đông đề nghị dùng rào tre quây khu vườn cây ăn quả trong không gian lại, dưới tán cây có thể nuôi gà vịt.
Nói là làm, hai người ra thị trấn ngoại ô mua ít tre, bảo họ chẻ thành những thanh tre dài một mét rưỡi chở về nhà, mất hai tiếng đồng hồ mới rào xong.
Lại mua gà con, vịt con mỗi loại hai chục con, trong đó có bốn con gà trống, bốn con vịt đực, sau này chúng có thể tự sinh sôi, thịt gà, thịt vịt với trứng đều giải quyết được cả.
Những ngày tiếp theo, Đinh Tây Tây ngoài việc mỗi ngày làm chút cơm canh bỏ vào không gian, thời gian còn lại đều dùng để rèn luyện thân thể và tập bắn súng. Tần Ngao Đông làm ở phòng tập quyền anh đến cuối tháng cũng xin nghỉ. Ngoài việc thi thoảng ra ngoài chạy một vòng các hiệu thuốc mua đủ loại thuốc, với cả việc đổ xăng vào thùng, thời gian còn lại anh ở nhà cùng Đinh Tây Tây luyện thể lực, tập bắn súng và luyện võ đối kháng.
Ngày 10/6, thời tiết đã nóng tới 38 độ C, thời điểm này mọi năm nhiều lắm cũng chỉ hơn 30 độ một chút. Ban ngày hai người không ra ngoài nữa, những thứ khác đã chuẩn bị gần như xong xuôi, chỉ có xăng là mới trữ được 90 thùng, còn 110 thùng rỗng đành chờ đợt mua sắm 0 đồng sau này.
Hứa Linh Lung gọi video tới, nói nhà cô ấy cho anh họ là Lưu Vũ Cường mượn ở, anh họ cô chắc hai ngày nữa sẽ chuyển đến.
Đinh Tây Tây cũng quen Lưu Vũ Cường, anh ấy là thợ sửa xe ở một xưởng ô tô tại Hải Thị, độ xe cũng rất cừ. Lưu Vũ Cường năm nay hai mươi bảy tuổi, nghe nói vẫn còn độc thân. Lần này chuyển qua đây là vì căn nhà anh ấy mua sắp bị giải tỏa.
Đinh Tây Tây trò chuyện với Hứa Linh Lung một lúc, trước khi cúp máy còn nhắc nhở: “Cậu trữ thêm ít đồ ăn đi, nghe nói năm nay nhiệt độ bất thường trên toàn cầu đấy.”
Hứa Linh Lung dạ một tiếng, cũng không biết có nghe lọt hay không.
Sáu giờ tối, ngoài cửa vang lên một hồi ồn ào, Đinh Tây Tây đoán chắc là Lưu Vũ Cường chuyển đồ đến. Đến bảy giờ thì có tiếng gõ cửa, Đinh Tây Tây chạy ra nhìn qua mắt mèo, quả nhiên là Lưu Vũ Cường. Mở cửa, cô cười chào: “Anh Cường, chiều nay Linh Lung nói anh chuyển qua đây ở à? Vào nhà ngồi chơi một lát đi.”
Lưu Vũ Cường cũng cười: “Ừ, Tiểu Tây, lâu rồi không gặp. Tiểu Linh nói em kết hôn rồi à?”
“Vâng.” Đinh Tây Tây cười mời anh vào phòng khách, Tần Ngao Đông cũng từ phòng gym bước ra. Cô giới thiệu: “A Đông, đây là anh họ của bạn thân em, Lưu Vũ Cường. Anh Cường, đây là chồng em, Tần Ngao Đông.”
Hai người đàn ông bắt tay làm quen, ngồi lại nói chuyện một lúc rồi Lưu Vũ Cường về. Lưu Vũ Cường cũng biết Đinh Tây Tây sống ở đây, chuyển đến thu xếp ổn định xong liền sang chào một tiếng.
Chỉ vỏn vẹn hai ngày, nhiệt độ lại leo lên 42 độ C, nếu không tính kiếp trước thì đây là mức nhiệt cao nhất từ khi Đinh Tây Tây sinh ra. Lưu Vũ Cường ở nhà bên cạnh hình như từ khi chuyển vào đến giờ vẫn chưa ra ngoài lần nào. Trên tivi và điện thoại đều đầy cảnh báo nhiệt độ cao, bệnh viện cũng chật kín người.
Sáng sớm ngày 15/6, vừa mở điện thoại ra đã thấy tin nhắn của chính quyền thành phố, nhắc người dân không cần thiết thì đừng ra ngoài, nhiệt độ ngoài trời đã lên tới 45 độ C và vẫn còn xu hướng tăng tiếp. Giống hệt kiếp trước, cơn cực nóng vẫn đến!
Mấy ngày nay, trong nhóm cư dân của khu chung cư, ai cũng bàn tán thời tiết năm nay nóng kỳ lạ, có mấy người lớn tuổi bảo sống hơn sáu mươi năm rồi mà đây là lần đầu tiên gặp nhiệt độ cao đến vậy.
Hai người không nằm nướng, vẫn như thường lệ dậy tập luyện. Trải qua bốn tháng huấn luyện tăng cường, cộng thêm hai năm vật lộn sống còn ở kiếp trước, giờ Đinh Tây Tây ra tay đánh hai gã đàn ông trưởng thành bình thường cũng chắc chắn không thành vấn đề.
Nhiệt độ tiếp tục tăng cao, mọi người bắt đầu ngủ ngày cày đêm. Lại qua ba ngày, nhiệt độ đã lên tới 50 độ C, siêu thị cũng đóng cửa ban ngày, tối mới mở.
Bảy giờ tối, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông cũng định ra siêu thị mua chút đồ ăn, chứ ngày nào cũng không ra ngoài thì ngược lại càng dễ khiến người ta chú ý.
Vừa ra đến cửa thì gặp Lưu Vũ Cường cũng vừa ra ngoài. Đinh Tây Tây vội chào: “Anh Cường, anh cũng ra ngoài à!”
Lưu Vũ Cường cười đáp: “Ừ, không ra ngoài thì mỗi ngày chỉ có cơm trắng thôi, trong nhà đến dưa muối cũng hết sạch. Trời nóng thế này mà hai người vẫn cùng nhau ra ngoài à?”
Tần Ngao Đông cũng cười: “Vâng, Tây Tây ngày nào cũng ở nhà thì buồn chán, tối nay tuy nóng nhưng ngoài trời còn có chút gió, vẫn ra ngoài được.”
Ba người cùng đến siêu thị. Giá cả vẫn chưa tăng, chỉ là người đông nghịt, hàng trên kệ đã vơi đi nhiều, nhân viên bày hàng vẫn liên tục bổ thêm.
Đinh Tây Tây lấy năm hộp bít tết cuối cùng trong tủ lạnh, mười túi dưa muối, rồi cầm thêm hai lọ chao. Mấy khu rau củ thịt khác thì chen cũng không vào nổi. Rau xanh, dưa chuột, cà tím trong không gian đều đã ăn được cả rồi, hai người cũng chẳng cần đi giành giật. Mì ăn liền, cơm tự sôi mấy món ăn nhanh này vẫn còn, Đinh Tây Tây cũng cầm mấy hộp cho có, lại qua khu đồ ăn vặt lấy ít bánh quy và khoai tây chiên. Tần Ngao Đông bê hai thùng nước khoáng, lại vác thêm một bao gạo 50 cân.
Chuyến này coi như mua được kha khá. Đến lúc xếp hàng ở quầy thanh toán thì vừa lúc Lưu Vũ Cường cũng đến xếp hàng, một mình anh ấy mua hẳn một bao gạo 50 cân với bốn thùng nước khoáng. Vấn đề là cả ba người đều đi bộ đến đây, tuy siêu thị cách khu chung cư không xa, nhưng toàn đồ nặng thế này thì làm sao mang về đây?
Tần Ngao Đông cũng nghĩ đến vấn đề này. Xếp hàng hơn một tiếng, thấy phía trước còn năm sáu người, anh bèn về trước lấy ô tô. Chờ Đinh Tây Tây và Lưu Vũ Cường thanh toán xong, xe của Tần Ngao Đông đã đợi sẵn ngoài cửa siêu thị. Ba người vừa khiêng đồ lên xe là mồ hôi đã nhễ nhại.
Về đến khu chung cư, ba người cùng nhau bê đồ vào thang máy. Cũng may lúc này thang máy vẫn còn dùng được; hai tháng nữa cả thành phố mất điện, tầng 17 chắc chỉ còn cách lên xuống bằng đôi chân.
Lưu Vũ Cường rất cảm kích vợ chồng Đinh Tây Tây: “Nếu không có hai người, một mình tôi chắc phải vất vả lắm. Ngày mai hai người còn đi mua không? Tôi thấy hai người mua nước ít quá. Dự báo thời tiết chẳng phải nói nhiệt độ sẽ còn tiếp tục tăng sao? Tôi e về sau đến nước khoáng cũng khó mua được.”
Đinh Tây Tây ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Anh Cường nói đúng, ngày mai chúng ta lại ra ngoài mua ít thùng nước về. Trời cứ nóng thế này, lỡ sau này mất nước thì sao? Phải trữ thêm nước mới được.”
Tần Ngao Đông cũng gật đầu: “Ừ, ngày mai mua thêm mấy cái thùng về. Đừng mua thùng nước, mua loại thùng tròn đựng gạo có nắp, loại đựng được 100 cân gạo ý.”
Kiếp trước, chỉ một tháng sau khi cực nóng bắt đầu là đã hạn chế cấp nước, mỗi ngày chỉ có nước từ bảy đến tám giờ sáng; đến tháng thứ tư thì cúp nước hoàn toàn, chính phủ mỗi ngày phái xe bồn đến từng khu chung cư phát nước, mỗi người được 10 lít, ai nấy phải mang chứng minh thư hoặc sổ hộ khẩu để nhận.
Nghĩ vậy, lại phải ra ngoài mua thêm ít cát vệ sinh mèo. Sau này mất nước không xả được nhà vệ sinh thì có thể dùng cát vệ sinh, dùng xong cho vào túi rác là xong.
