Chương 79: Chào mừng về nhà
Chờ Hứa Linh Lung nín khóc, Đinh Tây Tây khoác áo ngoài lên vai cô: “Tiểu Linh, anh Cường, chúng ta lên xe rồi nói.”
Bốn người lên xe, Hứa Linh Lung kể lại những gì cô đã trải qua.
Trước khi đợt nắng nóng cực đoan ập đến, Đinh Tây Tây đã nhắc cô trữ ít đồ ăn. Cô may mắn vì đã nghe lời, tích trữ được kha khá thực phẩm. Thế mà mới qua hai ba ngày nắng nóng, giá cả đã đội lên gấp mười mấy lần mà vẫn không mua được. Nắng nóng được một tuần, hệ thống điện của nước H sụp đổ, cả nước mất điện, mất mạng. Một tháng sau, khắp nơi đều là cướp bóc, nhà Hứa Linh Lung cũng bị kẻ trộm đột nhập. Đến tháng thứ hai, một trận động đất làm sập cả căn nhà. May là cả nhà cô chạy thoát kịp. Nhà tan nhưng người không sao, sau đó họ chuyển đến khu tạm cư của chính phủ.
Rồi chỉ sau một đêm, đợt rét đậm ập xuống. Mẹ Hứa Linh Lung đã không bao giờ tỉnh dậy ngay trong ngày đầu của đợt rét đậm. Hai cha con cô bới rác kiếm sống, vất vả lắm mới chống chọi qua được mùa đông khắc nghiệt ấy. Thức ăn ngày càng khan hiếm, căn cứ chính thức của nước H không còn thu nhận người ngoại quốc, hai cha con chỉ còn cách tự tìm nơi trú thân bên ngoài. Sau đó họ tập hợp được mười tám người Hoa cùng nhau bám trụ sống qua ngày. Trong số đó có một người trước tận thế làm thủy thủ trên tàu chở hàng. Cả nhóm bắt đầu lên kế hoạch di chuyển về phía biển, hy vọng tìm được một con tàu để tự mình trở về nước. Nước H với nước Hoa vốn là láng giềng gần kề, chỉ cần có tàu là có thể về nước.
Hai mươi ngày trước, nước H xảy ra động đất, nước biển tràn ngược vào thành phố ven biển. Một chiếc thuyền đánh cá bị sóng đẩy dạt vào bờ biển nơi họ trú chân. Chẳng ai còn bận tâm liệu có sống sót để về tới nước Hoa hay không, dù thế nào cũng phải liều một phen. Lúc bấy giờ mười tám người đã mất hai người, mười sáu người còn lại lên thuyền đánh cá, bắt đầu chuyến hải trình trở về quê hương.
Trên biển, tình hình thay đổi từng phút từng giây. Họ trôi dạt gần mười ngày, gặp phải một cơn bão lớn, suýt nữa cả đoàn bỏ mạng. Trận sóng dữ nhất đã nhấc con thuyền lên không trung rồi lật nhào. Cha của Hứa Linh Lung cũng bỏ mình ngoài biển khơi trong lần ấy. Cuối cùng, trên thuyền mười sáu người chỉ còn lại năm người. Con thuyền bị bão đẩy dạt vào gần Hải Thị. Năm người mừng đến rơi nước mắt, trải qua bao hiểm nguy cuối cùng cũng đã về tới đất nước của mình.
Vừa lên bờ, họ còn chưa biết đây là Hải Thị, mãi đến khi nhìn thấy mấy chiếc container trên cảng. Container không nhiều, nhìn ký hiệu bên ngoài thì có vẻ đều là thùng rỗng, họ còn tưởng đây không phải cảng Hải Thị. Mãi sau, thấy một nửa tòa nhà vẫn còn nhô lên khỏi mặt nước bên bến cảng, người thủy thủ mới xác nhận đây đúng là Hải Thị. Anh cũng là người Hải Thị, ba mươi hai tuổi, đang tìm kiếm người nhà của mình.
Năm người lên bờ ôm nhau khóc nức nở. Sau khi khóc xong, họ bắt đầu tìm đường về trung tâm thành phố. Nhưng khi ấy Hải Thị đã trải qua một trận động đất kinh hoàng, gần như mọi tòa nhà đều đổ sập. Đi được một ngày, họ chạm chân tới một vết nứt lớn do trận động đất để lại. Họ men theo vết nứt thêm một ngày vẫn không tìm ra chỗ nào có thể băng qua. Năm người mệt lử, đói lả, gần như sắp suy sụp. Mấy ngày ấy, họ ăn cỏ dại ven đường, uống nước đọng bẩn thỉu trong các vũng lầy.
Cuối cùng họ tìm được một cây cổ thụ đổ bên vệ đường. Năm người tốn cả nửa ngày mới kéo được nó đến chỗ vết nứt, làm thành một cây cầu độc mộc. May thay, tất cả đều bình an vượt qua. Dưới sự dẫn đường của người thủy thủ, họ tìm được khu vực thành thị của Hải Thị, nhưng nơi đó chỉ còn là đống đổ nát. Nhìn cảnh tượng tiêu điều trước mắt, năm người lại một lần nữa suy sụp.
Mãi đến ba ngày trước, họ gặp được xe tải quân đội của căn cứ, cuối cùng mới được cứu trợ. Hiện giờ năm người đang sống trong những căn nhà container bên ngoài căn cứ. Người thủy thủ tên là Diệp Hoành Binh, hôm qua đã đến công trường xây dựng trong căn cứ làm việc. Ba người còn lại đều không phải người Hải Thị, hai nam một nữ, đều đến từ Kinh Thị. Cô gái năm nay hai mươi mốt tuổi, trước tận thế du học ở nước H. Một người đàn ông đến nước H du lịch, người còn lại đến nước H làm việc.
Nghe xong câu chuyện của Hứa Linh Lung, Đinh Tây Tây hỏi: “Cái anh Diệp Hoành Binh ấy đi làm rồi, còn hai người đàn ông kia có nói tính toán gì không?”
Hứa Linh Lung lắc đầu: “Họ không nói. Người thân của họ đều đã mất cả ở nước H rồi.”
Lưu Vũ Cường hỏi: “Em muốn giúp họ à? Hiện giờ công trường xây dựng trong căn cứ vẫn đang tuyển người. Họ đã ở trong căn cứ rồi, muốn tự lực cánh sinh cũng được.”
Hứa Linh Lung ngược lại rất tỉnh táo: “Anh, em còn phải nhờ anh giúp đây. Dù em với ba người đó đã cùng trải qua sinh tử, nhưng em không có nghĩa vụ phải lo cho họ sống qua ngày. Chỉ có chuyện của anh Diệp, anh có cách nào giúp hỏi thăm xem người nhà anh ấy còn không? Nếu không có anh Diệp thì bọn em chẳng về được. Lần bão lớn đó em rơi xuống biển, chính anh Diệp đã nhảy xuống cứu em lên.”
Lưu Vũ Cường lắc đầu: “Chuyện này anh cũng bó tay. Để lát nữa anh hỏi anh Hùng xem sao. Tây Tây, em ở đây với Tiểu Linh, anh đi tìm anh Hùng hỏi xem có làm được thẻ cư dân khu trong cho Tiểu Linh không.”
Đinh Tây Tây gật đầu: “Được, tụi em xuống xe đợi mọi người ở đây.”
Lưu Vũ Cường và Tần Ngao Đông lại lái xe vào khu trong. Đinh Tây Tây nói với Hứa Linh Lung: “Bọn tớ bây giờ sống ở khu trong. Khu trong có thẻ cư dân riêng, không phải cư dân khu trong thì không vào được. Cậu đừng lo, nếu tạm thời làm chưa được thẻ khu trong, tớ sẽ thuê cho cậu một phòng ở khu ngoài. Dù sao cũng đã về đến nhà rồi, có tớ và anh Cường ở đây, sẽ không để cậu chịu khổ nữa.”
Đinh Tây Tây lại kể sơ qua cho cô nghe những chuyện xảy ra từ khi tận thế bắt đầu: “Anh Hùng rất giỏi, ba người bọn tớ hiện đang theo anh Hùng làm ăn, ăn no không thành vấn đề.”
Hai người đứng chờ khoảng hai mươi phút thì Tần Ngao Đông lái xe ra. Đinh Tây Tây thấy trong xe không có ai khác, liền hỏi: “Anh Cường đâu rồi? Anh Hùng có cách gì không?”
Tần Ngao Đông bảo hai người lên xe trước: “Đứng mỏi chân rồi phải không? Anh và anh Cường đã gặp anh Hùng, nói sơ qua chuyện của Linh Lung. Linh Lung, em với Tây Tây là bạn thân, anh cứ gọi tên em vậy nhé.”
Hứa Linh Lung cười: “Vâng, anh cứ gọi em là Tiểu Linh như Tây Tây vậy.”
Tần Ngao Đông mỉm cười dịu dàng với cô rồi nói tiếp: “Vậy anh gọi em là Tiểu Linh. Em cứ như họ, gọi anh là A Đông là được. Anh Hùng đưa anh Cường đi tìm người rồi, anh về nhà nấu cháo xong mới ra đây. Mấy ngày nay Tiểu Linh ăn chút gì thanh đạm cho dưỡng dạ dày, cháo dễ tiêu hơn. Họ lâu vậy chưa ra, chắc là có cách. Tạm thời làm chưa được cũng không sao, bọn anh sẽ thuê phòng ở khu ngoài cho em, thế nào cũng có cách. Về đến nhà là tốt rồi!”
Hứa Linh Lung vốn đã sưng húp đôi mắt, nước mắt lại chảy ròng ròng. Đinh Tây Tây vỗ lưng cô: “Đừng khóc mà, sẽ có cách thôi. Không được nữa thì tớ ở ngoài với cậu.”
Hứa Linh Lung lau nước mắt, bật cười: “Cảm ơn mọi người, mình không sao, chỉ là cảm động quá thôi.”
Hơn mười phút sau, Lưu Vũ Cường cũng lái xe ra, vừa tới cổng đã quay đầu xe, ra hiệu cho Tần Ngao Đông đi theo.
Đến cổng kiểm tra, Trương Hùng đưa một tờ giấy qua cửa kính xe cho lính gác, rồi chỉ vào chiếc xe phía sau của Tần Ngao Đông: “Em gái tôi ngồi ở xe sau, đây là giấy thông hành.”
Người lính gác xem qua nội dung tờ giấy, gật đầu, rồi đi đến chiếc xe của Tần Ngao Đông kiểm tra một lượt, ra hiệu cho phía trước cho đi.
Chiếc xe chạy thẳng đến tòa nhà văn phòng. Đinh Tây Tây xuống xe, khoác tay Hứa Linh Lung đi đến trước mặt Trương Hùng giới thiệu: “Đây là anh Hùng. Anh Hùng, đây là Hứa Linh Lung, bạn thân của em, em họ của anh Cường.”
Trương Hùng nở nụ cười ôn hòa: “Em gái, chào mừng về nhà! Đi thôi, làm thẻ cư dân trước đã.”
Nghe hai chữ “về nhà”, Hứa Linh Lung lại thấy rưng rưng cảm động.
Thủ tục làm rất nhanh, chưa đầy mười phút đã nhận được thẻ cư dân khu trong. Rời khỏi tòa nhà văn phòng, họ về thẳng nhà. Đinh Tây Tây nhờ Lưu Vũ Cường đun nước nóng cho Hứa Linh Lung trước, rồi quay sang nói với cô: “Tớ đi lấy quần áo cho cậu. Tiểu Linh, cậu đi tắm nước nóng trước đi.”
Về nhà, Đinh Tây Tây lấy từ không gian trữ vật ra cả một đống quần áo mới, từ đồ lót đến áo khoác, mỗi mùa đều lấy mấy bộ. Quần áo nhiều đến mức một người ôm không xuể, cô liền gọi Tần Ngao Đông ôm phần áo khoác giúp.
