Chương 83: Linh Lung muốn cưa nam thần
Kéo Linh Lung về nhà mình, Đinh Tây Tây nghiêm túc hỏi: "Tiểu Linh, cậu không phải thật sự thích anh Hùng đấy chứ?"
Linh Lung cười hì hì: "Đâu đến mức đó. Nhưng anh Hùng đúng là nam thần bá đạo nhất mà tớ từng gặp. Cậu nói xem tớ có nên theo đuổi không?"
Đinh Tây Tây biết ngay con người này mà: "Làm tớ hết hồn. Vẫn cái tính đó, miệng thì nói thích người này người kia, nhưng có thấy cậu theo đuổi ai bao giờ đâu."
Linh Lung vẻ mặt không đứng đắn: "Chậc, trước đây không có kinh nghiệm nên không dám theo đuổi chứ sao. Sợ làm mấy anh đẹp trai sợ chạy mất!"
Mắt Đinh Tây Tây bỗng lóe lên vẻ tò mò: "Bây giờ có kinh nghiệm rồi à? Khai thật đi, có phải lúc tớ không biết, cậu đã có bạn trai rồi không? Hẹn hò bao nhiêu người rồi?"
Linh Lung xua tay: "Không có đâu! Chẳng phải cậu vừa 'đổ bộ' thành công hay sao, truyền ít kinh nghiệm cho tớ đi!"
Đinh Tây Tây bất lực: "Chuyện của tớ với anh ấy chẳng phải kể cho cậu nghe rồi à? Chỉ là anh ấy dạy tớ đánh quyền Anh, dạy mãi rồi nhìn nhau vừa mắt thôi!"
Linh Lung vỗ tay: "Cách này được đấy! Hôm nào tớ cũng đi tìm anh Hùng học vài chiêu, thân thủ của anh ấy đúng là quá lợi hại! Anh A Đông nhà cậu cũng giỏi lắm. Này, chị em, mắt nhìn người của cậu tinh thật đấy!"
Đinh Tây Tây cười khẩy: "Chứ sao, mắt tớ mà kém được à? Ơ khoan, cậu không phải tính làm thật đấy chứ?"
Linh Lung nhún vai: "Tận thế đến rồi, sống được đến bao giờ còn chẳng biết. Chẳng lẽ không cho tớ yêu đương à? Lỡ đâu tớ cưa được thật thì sao!"
Đinh Tây Tây chỉ coi là cô nàng đùa thôi. Từ hồi đại học, hễ một thời gian là Linh Lung lại phát hiện ra một anh chàng đẹp trai rồi hô hào đòi theo đuổi, nhưng chưa lần nào thực sự hành động cả.
Đang nói chuyện, Tần Ngao Đông bước vào: "Vừa nãy anh với anh Cường bàn bạc rồi. Ngày mai định đi căn cứ Đồng Tâm một chuyến, đã hơn một tháng chưa qua đó rồi. Lần trước đi, nhiều loại dược liệu còn chưa chín, giờ chắc đã có kha khá. Chỉ là không biết đường còn thông không nữa."
Đinh Tây Tây gật đầu: "Ở nhà cũng rảnh, đi thăm dò một chuyến cũng tốt. Tiểu Linh, cậu đi không?"
Linh Lung hỏi: "Anh họ tớ có đi không?"
Đinh Tây Tây cười: "Anh Cường chắc chắn đi rồi. Anh ấy là chiến lực chủ yếu mà. Mang lương thực đi xa mà không có người giúp sức sao được."
Linh Lung hơi do dự: "Vậy tớ đi có kéo chân mọi người không?"
Đinh Tây Tây thấy Tần Ngao Đông xách bao cát và găng tay quyền Anh đi ra ngoài, liền nói: "Vướng gì mà vướng, đâu phải đi đánh nhau. Đi nào, chúng ta đến chỗ nam thần của cậu luôn. Căn cứ Đồng Tâm bọn tớ đi hai lần rồi, đông người lại có súng, người thường cũng chẳng dám gây chuyện với bọn mình đâu."
Linh Lung vừa nghe nói đến nhà nam thần liền đứng phắt dậy: "Đi đi! Đi ngắm nam thần của tớ nào!"
Tần Ngao Đông sang sân bên cạnh, treo bao cát vào giữa phòng khách. Phương Tử và mấy người kia tụ lại, vẻ mặt háo hức muốn thử. Tần Ngao Đông làm mẫu cho họ xem, rồi giảng giải yếu lĩnh động tác và kỹ xảo.
Linh Lung cũng hứng thú tụ lại nghe. Đinh Tây Tây thấy Linh Lung nghe chăm chú bèn nói: "Nếu cậu có hứng thú thì sang nhà tớ tập, tớ dạy cho!"
Linh Lung lắc đầu: "Tớ mới không sang nhà cậu làm bóng đèn đâu. Anh Hùng, sau này tớ sang đây tập cùng mọi người được không?"
Trương Hùng không nghĩ ngợi nhiều: "Được chứ, em gái đến thì anh em chắc chắn hoan nghênh."
Linh Lung vốn đã hoạt bát, chẳng mấy chốc đã nói chuyện rôm rả với mọi người, còn thỉnh thoảng kể vài câu chuyện cười chọc cả đám cười.
Sáu giờ sáng hôm sau xuất phát. Một nghìn cân gạo mang theo là do mỗi người góp một trăm cân. Xe vừa vào Lửng Mật Lĩnh không bao lâu thì gặp đường bị chặn. Chắc là do động đất khiến sạt lở đất đá, đường bị lấp kín cứng, đến chuyển đá ra cũng không thể.
Trương Hùng ngồi trên chiếc SUV bên phía Lưu Vũ Cường. Tần Ngao Đông mở bản đồ ngoại tuyến trên điện thoại đưa cho Trương Hùng xem: "Mình thử đổi sang đường này xem có qua được không. Men theo chân núi này vòng sang bên kia. Đến vị trí này rồi lên núi, quãng đường đến căn cứ Đồng Tâm không xa. Chỉ có điều xe không lên được, phải đỗ dưới chân núi. Nếu họ chịu đổi gạo thì để họ tự nghĩ cách vận lên."
Trương Hùng xem qua: "Được, thử xem sao. Mình không qua được thì người khác cũng vậy thôi. Chắc dược liệu của họ vẫn chưa đổi ra được."
Bật định vị ngoại tuyến trên điện thoại, xe quay đầu đổi đường tiến tới. Con đường này khá thuận lợi, chỉ thỉnh thoảng có cây đổ chắn ngang, cả đám đàn ông dễ dàng dọn sạch. Mười một giờ rưỡi trưa, xe đến chân núi theo tọa độ đã đánh dấu. Nhìn trên bản đồ, từ vị trí này lên núi chắc có thể đến gần căn cứ Đồng Tâm.
Lão Hắc và Lưu Vũ Cường hai người lên núi tìm căn cứ Đồng Tâm, những người khác đợi dưới chân núi. Suốt dọc đường, ban đầu còn thấy vài người, nhưng đến đây thì không còn dấu vết hoạt động của con người nữa. Trời đã trưa, bữa trưa là bánh gạo mà tối qua Đinh Tây Tây và Linh Lung làm sẵn. Thời tiết thế này ăn bánh gạo nguội cũng khá ổn.
Đợi gần hai tiếng mới nghe thấy tiếng bước chân sột soạt từ trên núi vọng xuống. Cùng xuống với Tần Ngao Đông còn có Đồng Thiên Hào và người của căn cứ, người thì khiêng sọt tre, kẻ thì xách bao vải lớn.
Trương Hùng gọi Đại Hổ bắt đầu làm việc. Đại Hổ và vài người khiêng chiếc cân đồng hồ xuống xe. Đồng Thiên Hào bước tới chào Trương Hùng. Trương Hùng hỏi: "Trưởng căn cứ Đồng, trận động đất có ảnh hưởng gì đến các anh không?"
Đồng Thiên Hào cười: "Cũng may. Nhà sập hơn một nửa nhưng mọi người đều thoát ra được. Ruộng thuốc bị hủy khoảng hai phần."
Trương Hùng gật đầu: "Người không sao là may rồi. Có người còn sống mới có hy vọng. Giá thu mua vẫn như trước nhé, bắt đầu thôi!"
Căn cứ Đồng Tâm huy động hơn năm mươi người vận chuyển đồ xuống. Tổng cộng có 2540 cân thảo dược, 60 cân măng khô, 670 cân nấm khô. Vừa khớp một nghìn cân gạo, xem ra họ đã tính toán kỹ trước khi mang hàng xuống.
Đường về căn cứ rất thuận lợi, về tới nơi đã hơn năm giờ rưỡi chiều. Trước tiên bán thảo dược cho căn cứ, những thứ khác tạm thời chưa bán. Trương Hùng định bán quanh căn cứ một vòng trước, chỗ nào bán không hết thì bán lại cho căn cứ.
Linh Lung thấy chỉ riêng thảo dược đã đổi được 38100 điểm, tự nhẩm tính quy đổi ra gạo xong, kinh ngạc đến mức không khép được miệng, nhỏ giọng nói với Đinh Tây Tây: "Tây Tây, lợi nhuận cao đến vậy sao? Tớ tính rồi, số điểm của đám thảo dược này đổi được hơn 1500 cân gạo đấy! Chúng ta chỉ tốn có một nghìn cân gạo thôi, còn măng khô và nấm khô đều là lãi cả!"
Đinh Tây Tây cười khẽ: "Ừm, chứ cậu tưởng điểm của bọn tớ tích được từ đâu chứ. Anh Hùng có đầu óc làm ăn, lại có mối quan hệ ở căn cứ, đi theo anh ấy kiếm điểm nhanh lắm. Giờ dân buôn trung gian cũng nhiều lên rồi, những chuyến gần bọn tớ làm ít đi. Chuyến xa thì rủi ro cao, nhưng chủ yếu là đông người, tay đều có súng, nên ra ngoài cũng chẳng sợ gì."
Linh Lung thấy may mắn vì mình đã vượt qua bao gian nan để trở về. Hơn một năm sống trong cảnh tận thế nơi đất khách quê người so với bây giờ, thật đúng là một trời một vực.
Sáng sớm, Đinh Tây Tây thức dậy, trước tiên ra ban công cảm nhận nhiệt độ. Cũng giống hôm qua, chắc khoảng 26 độ.
Bỗng nghe thấy tiếng cười trong trẻo từ sân bên cạnh. Giọng Linh Lung vọng ra từ sân nhà Trương Hùng. Đinh Tây Tây vươn cổ nhìn về phía sân bên.
"Nhìn gì thế?" Giọng Tần Ngao Đông bỗng vang lên sau lưng, làm Đinh Tây Tây giật mình suýt ngã về phía trước. Tần Ngao Đông vội một tay ôm lấy cô.
Đinh Tây Tây vội vỗ ngực mấy cái: "Anh không biết người dọa người dọa chết người à?"
Tần Ngao Đông buồn cười ôm cô hôn một cái: "Anh sai rồi. Vợ à, em đang nhìn gì mà vươn cổ dài thế kia?"
Đinh Tây Tây nói nhỏ: "Em nghe thấy tiếng Linh Lung ở nhà anh Hùng."
Tần Ngao Đông khó hiểu: "Sao vậy? Anh Hùng và mọi người chuẩn bị bắt đầu bán hàng rồi. Linh Lung dậy từ sáng sớm đã sang giúp, còn em là người dậy muộn nhất hôm nay đấy."
Đinh Tây Tây cười bí hiểm: "Thật à? Vậy em cũng sang giúp."
Tần Ngao Đông kéo cô đi ăn sáng trước: "Hôm nay anh chỉ nấu đơn giản cháo tôm với rau xanh thôi. Bên anh Hùng người đông rồi, em ăn xong rồi hãy sang."
