Chương 86: Chuyến đi Kinh Thị
Cơm nấu từ hai nồi cơm điện đủ cho mười người ăn, còn thức ăn thì đơn giản thôi, vì nguyên liệu tươi không mang theo được nhiều, mang nhiều để lâu cũng hỏng. Bữa cơm có thịt lợn muối hấp, lươn khô hấp, rau xanh xào, rau diếp trộn, dưa chuột ngâm tương và canh mướp tôm khô.
Ngoài trời chẳng có bàn ghế, Đinh Tây Tây lấy từ trên xe xuống một tấm bạt nhựa dã ngoại, mọi người ngồi bệt xuống đất. Bát đũa cũng là loại dùng một lần do cô chuẩn bị. Cả đoàn chỉ mang có năm thùng nước suối, phải dùng cho cả nấu ăn lẫn uống, dọc đường chưa chắc có chỗ tiếp nước, nên không thể phí nước vào việc rửa bát đũa.
Trương Hùng thấy Đinh Tây Tây cứ như biến ảo thuật mà lấy ra từ trên xe bao nhiêu là thứ, cũng phải kinh ngạc: “Em dâu, em chuẩn bị chu đáo thật đấy, đến cả bát đũa dùng một lần cũng có.”
Đinh Tây Tây cười: “Anh Hùng, mấy thứ này đều là đồ mua từ trước trận lũ, sạch sẽ nên em không nỡ đem đổi. Giờ coi như cũng phát huy được tác dụng.”
Ba nhóm còn lại không được như Đinh Tây Tây và Linh Lung, vừa nấu cơm vừa xào nấu. Nhóm người của chính quyền căn cứ thì hình như nấu mì, mùi không đậm lắm, nguyên liệu chắc chắn cũng không mang theo phong phú đến vậy. Còn nhà họ Bùi và nhà họ Dư chắc ăn mì ăn liền, mùi thơm nồng hẳn. Đến thời điểm này mà vẫn còn đồ ăn liền để mang theo thì cũng là dư dả thật. Bên chỗ Trương Hùng thì cứ như đi cắm trại vậy, khiến người của ba bên kia nhìn mà thèm thuồng không thôi.
Ăn tối xong, mọi người đều quay về xe. Muỗi lúc này đã nhiều lắm rồi, mà nghe đâu muỗi ở đây còn độc hơn muỗi Hải Thị, cắn phát là nổi cục to. May mà có nước xịt chống muỗi, xịt một lượt trong xe, thi thoảng một hai con bay vào cũng bị hơi thuốc làm chết ngạt.
Dù đoàn xe của căn cứ đã có người thức trực đêm, Trương Hùng vẫn bố trí thêm người canh. Hai người một ca, mỗi ca một tiếng. Ca đầu là Lưu Vũ Cường và Linh Lung, Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông trực ca cuối.
Suốt đêm không có chuyện gì, mọi người cũng dậy khá sớm. Chưa đến năm giờ Đinh Tây Tây đã bắt đầu nấu mì. Mì là của Trương Hùng mang theo, ăn kèm chỉ có rau xanh và thịt lợn muối thái sợi, nấu đến ba nồi mới đủ khẩu phần mười người.
Năm giờ rưỡi, đoàn xe xuất phát đúng giờ. Càng đi lên phía bắc, đường càng dễ đi, nhà cửa còn nguyên vẹn cũng nhiều dần lên. Phía sau hầu như không còn thấy mấy căn nhà đổ nát. Đến tối, quãng đường còn lại đã chẳng đầy một phần tư; nếu thuận lợi, trưa mai là có thể đến Kinh Thị.
Buổi trưa mọi người chỉ ăn qua loa mấy chiếc bánh ngọt nhỏ. Đến bữa tối, Đinh Tây Tây và Linh Lung lại nấu nướng tương đối thịnh soạn hơn. Món mặn cũng na ná hôm qua, chỉ thêm một đĩa đậu cô ve xào thịt lợn muối. Đậu cô ve trong siêu thị có bán, năm mươi điểm một cân. Đinh Tây Tây mua một cân, lại lấy thêm một ít từ không gian trữ vật ra trộn chung, thành ra đủ xào ba lần.
Đại Hổ thấy đậu cô ve liền hỏi: “Chị dâu, nhà chị trồng cả đậu cô ve à? Sao em chẳng thấy trồng ở chỗ nào vậy?”
Đinh Tây Tây lấy bát đũa dùng một lần ra chia cho mọi người, nói: “Mua ở siêu thị khu trong đấy. Chắc căn cứ trồng không được bao nhiêu, siêu thị khu ngoài hình như chẳng thấy bán.”
Trương Hùng nói: “Nông trường của căn cứ trồng rau không nhiều, phần lớn còn phải đưa vào các nhà ăn nội bộ, chỉ một số ít mới đem ra siêu thị bán. Giai đoạn này nông trường chủ yếu trồng lương thực. Nghe nói đợi khi xây xong hết nhà, cấp trên định mở rộng khu sản xuất của căn cứ ra tận mép khu đô thị cũ.”
Nhà ăn nội bộ của căn cứ chỉ phục vụ quân nhân đóng giữ và nhân viên làm việc bên trong. Phần lớn thực phẩm của căn cứ đều được phân về các nhà ăn nội bộ, trước tiên bảo đảm lương thực cho các tầng lớp nhân viên duy trì hoạt động của căn cứ. Chuyện này đến khi chuyển vào căn cứ Đinh Tây Tây mới biết.
Lưu Vũ Cường tiếp lời: “Vậy thì phạm vi lớn quá, phòng thủ kiểu gì được cái vùng rộng như thế?”
Trương Hùng cười: “Cấp trên luôn có cách chứ. Quanh căn cứ toàn ruộng tốt, tận dụng lên thì chẳng phải sẽ sản xuất ra bao nhiêu là lương thực sao? Nuôi sống người trong cả căn cứ chắc chắn không thành vấn đề.”
Nghe thì có lý, nhưng Đinh Tây Tây biết rằng sau này còn có một tháng mưa axit. Đến lúc đó, đừng nói là cây trồng ngoài đồng, ngay cả nước uống cũng sẽ thành vấn đề lớn. Nhưng chuyện này cô với Tần Ngao Đông đều không thể nói ra, chỉ có thể trước khi thời kỳ đó đến, nhắc mọi người trữ sẵn nước sinh hoạt ở nhà.
Mọi người tán gẫu một lúc rồi quay về xe nghỉ ngơi. Muỗi bên ngoài đúng là phiền phức vô cùng, ai nấy đều xịt thuốc chống muỗi mà chúng vẫn vo ve quanh quẩn.
Đến mười hai giờ thì bắt đầu thay phiên trực đêm. Ban ngày ai trên xe cũng chợp mắt được lúc nào hay lúc đó, nên nửa đầu đêm chẳng mấy ai ngủ được.
Trương Hùng ngồi ghế phụ trên xe của Lưu Vũ Cường, mọi người không có chuyện gì liền buôn chuyện. Trương Hùng trêu Linh Lung: “Cô em này, mấy anh em bên anh đứa nào cũng không tệ. Hay là em chọn một trong số họ đi, người nhà thì phải dành cho người nhà chứ. Chấm trúng ai rồi, anh quyết định giúp em.”
Linh Lung chống tay lên bệ tỳ tay giữa hàng ghế trước, cười hì hì: “Vậy em chọn anh Hùng nhé. Anh chưa có bạn gái đúng không? Anh xem em có đủ tư cách làm bạn gái anh không?”
Trương Hùng cười ha hả: “Anh có gan nào dám động vào em, sợ A Cường liều mạng với anh mất.”
Linh Lung hất cằm về phía Lưu Vũ Cường: “Anh ơi, em thích anh Hùng, anh không phản đối chứ?”
Lưu Vũ Cường tưởng Linh Lung nói đùa, cũng chọc lại: “Dù em là em gái ruột của anh, nhưng anh thấy em không xứng với anh Hùng đâu.”
Linh Lung đánh Lưu Vũ Cường một cái: “Anh toàn phá đám em thôi! Anh Hùng, anh có cân nhắc em một chút không? Tuy võ nghệ em không bằng Tây Tây nhà em, nhưng em là tiểu tinh linh trăm biến hóa, anh thích kiểu nào em biến thành kiểu đó.”
Đinh Tây Tây bị chọc cười đến ngả hẳn lên người Tần Ngao Đông. Linh Lung vỗ đùi cô một cái: “Này cậu, kiềm chế chút đi. Đừng có động một tí là thả cơm chó. Không tiếp sức cho tớ thì thôi, còn ngồi đó xem trò vui.”
Đinh Tây Tây cười một trận rồi ngồi thẳng dậy: “Thôi nào, cậu từ từ thôi, đừng dọa anh Hùng phát sợ.”
Mấy người cùng phá lên cười, Trương Hùng cũng nhịn không nổi.
Cười đùa xong, ngoài những người phải trực đêm, mọi người bắt đầu yên tĩnh nghỉ ngơi. Có quân nhân của căn cứ hộ tống, dọc đường cũng chẳng có kẻ nào không biết điều, nên đêm trôi qua rất yên ổn.
Bữa sáng hôm sau do Tôn Khải làm, món mì trộn tương sở trường của anh ta. Món này Đinh Tây Tây và Linh Lung có làm cũng không thể nào ra được đúng vị của Tôn Khải.
Ăn sáng xong, đoàn xe vẫn xuất phát lúc năm giờ rưỡi. Dọc đường đi qua không ít nhà dân, vậy mà chẳng gặp được mấy người. Càng đến gần Kinh Thị, cây cối càng hiếm. Đến hôm nay, trên ruộng ven đường đã chẳng thấy cây gì, ngay cả cỏ cũng chẳng thấy mấy cọng.
Hơn mười giờ sáng, đoàn xe tiến vào địa phận Kinh Thị. Trên đường đã bắt đầu có những nhóm người nhặt đồ lác đác, thỉnh thoảng cũng thấy ô tô chạy qua. Không ngờ ở Kinh Thị vẫn còn thấy người sống sót lái ô tô ra đường. Còn ở Hải Thị, người sống sót bình thường cực hiếm khi có xe hơi; có người có xe, nhưng không xăng thì xe cũng chẳng chạy được.
Lỗ Khai Minh xem ra biết rõ căn cứ chính quyền Kinh Thị nằm ở đâu. Xe đi qua đâu, hai bên đường nhà cửa gần như còn nguyên vẹn đấy, nhưng đều hằn rõ vết nước ngập; nhiều căn trên tường ngoài có vết nứt to nhỏ khác nhau.
Hơn nửa tiếng sau, đã thấy lính gác cầm súng đứng ở đầu đường phía xa. Xe chạy đến chốt gác, Đinh Tây Tây thò đầu ra khỏi xe, thấy Lỗ Khai Minh xuống xe lấy một tờ giấy đưa cho lính gác xem, lại nói vắn tắt vài câu. Lính gác nhìn tờ giấy, quay lại đếm số xe phía sau, hai bên trao đổi thêm vài câu, rồi lính gác bảo người nhấc rào chắn ra.
