Chương 91: Gái lớn khó giữ
Hai người ăn tối cùng nhau. Linh Lung vừa mới giết người nên không có khẩu vị, Đinh Tây Tây bèn nấu một nồi mì rau cải, thêm mấy con tôm khô to.
Thấy Đinh Tây Tây chẳng bị ảnh hưởng gì, Linh Lung hỏi: “Lần đầu cậu giết người có sợ không? Tớ sau lần đầu giết người mấy hôm không ngủ được, cứ vừa chợp mắt là bị ác mộng làm tỉnh giấc. Hồi đó tối nào bố tớ cũng thức trông. Mãi đến lần thứ hai, thứ ba giết người mới quen.”
Lần đầu giết người sao? Đinh Tây Tây nghĩ một lát. Kiếp trước, cô và Tần Ngao Đông bị bốn tên đàn ông chặn đường, cô giết một tên, Tần Ngao Đông giết ba tên. Đó là lần đầu cả hai giết người, suốt một ngày sau đó tay vẫn run.
Đinh Tây Tây khẽ cười: “Cũng không hẳn là sợ, lúc đó chắc chỉ là tâm lý không thoải mái, tay run một hai ngày là hết.”
Linh Lung cúi đầu ăn mì. Nếu không phải đồ ăn thời tận thế quý giá, chắc cô không nuốt nổi. Cố ăn hết bát mì, cô thở dài: “Tây Tây, tâm lý cậu vững hơn tớ nhiều.”
Đinh Tây Tây khẽ cười: “Dần dần sẽ quen thôi.”
Sáng hôm sau lại tiếp tục hút nước. Mấy hôm trước, một cái giếng hút hai lần có thể làm đầy ba bể nước; giờ hút hai lần cũng không đầy nổi ba bể. Cứ đà này, một cái giếng ba ngày nhiều nhất cũng chỉ tích đầy bốn bể. Chắc về sau nước sẽ còn ít hơn. Ngày thứ ba, Đinh Tây Tây đợi đến tận tối mà vẫn không thấy mọi người về. Ngày thứ tư, lại hút nước nửa ngày, cuối cùng cũng đổ đầy những bể nước còn lại.
Tám người đàn ông về đến nơi lúc tối ngày thứ tư. Lần này họ mang về 17 cái bể nước. Mỗi nhà sau sân để mười cái, sân trước dưới ban công đặt hai cái. Nếu thật sự hạn hán xảy ra, 48 cái bể nước dùng tiết kiệm chắc cũng đủ cho mười người trụ được một năm.
Tần Ngao Đông tắm xong về phòng, kể với Đinh Tây Tây chuyện về muộn: “Đáng lẽ có thể về sớm hơn một ngày, nhưng bọn anh giúp người nhà họ Cố dọn sạch bể nước trong khu xưởng đó. May mà hai chiếc xe tải của nhà họ Cố đủ to, họ chất được 38 cái về.”
Đinh Tây Tây suy nghĩ rồi nói: “Ngày mai em phải nói với anh Hùng một tiếng, chúng ta làm mái che cho sân sau. Chẳng phải nói mặt ngoài nhà trong căn cứ đều có lớp phủ chống ăn mòn cực mạnh sao? Xem thử có thể mua ít về không.”
Tần Ngao Đông vừa nghe đã hiểu ý cô. Nhiệt độ bây giờ đã lên tới ba mươi sáu, ba mươi bảy độ; chờ đợt nắng nóng cực đoan qua đi, nhiệt độ hạ xuống, phía sau còn có mưa axit. Nếu sân sau không che chắn, để mưa axit tạt vào một trận thì công tìm những bể nước này coi như đổ sông đổ bể.
Tần Ngao Đông đồng ý: “Được, chuyện này để anh nói với anh Hùng. Trễ rồi, ngủ đi!” Mấy hôm nay anh cũng mệt thật, kéo cô vào lòng ôm một cái rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau Đinh Tây Tây dậy sớm, nhẹ nhàng xuống giường. Tần Ngao Đông quả thực mệt đến mức ngủ thẳng tới chín giờ mới dậy. Bể nước vẫn còn trên xe chưa dỡ xuống, Đinh Tây Tây và Linh Lung cũng chưa hút nước được. Đợi đám đàn ông dậy hết, đặt xong mấy bể nước vào chỗ thì đã gần trưa.
Tần Ngao Đông bàn với Trương Hùng chuyện làm mái che sân sau: “Căn cứ đã có biện pháp phòng hộ kiểu này, chỉ sợ có hôm trận mưa axit ăn mòn thật sự ập đến, đám bể nước của chúng ta coi như công cốc.”
Trương Hùng nghe vậy cũng thấy có lý: “Vật liệu chống ăn mòn để anh lo, còn phần mái che chú em định lợp bằng gì?”
Tần Ngao Đông nghĩ một lát: “Nếu kiếm được loại ngói lợp mái như nhà tiền chế thì chúng ta lợp ngói luôn, vừa có thể cách nhiệt.”
Trương Hùng cười: “Được, chuyện hút nước phía này mọi người xử lý, anh lên trên hỏi vật liệu.”
Việc hút nước vẫn tiếp tục, nhưng nước giếng rõ ràng đã ít hơn hai hôm trước một chút. Mọi người đều thấy may vì đã đi tìm bể nước từ sớm; hạn hán rất có thể sẽ đến nhanh hơn tưởng tượng.
Bữa trưa do Linh Lung và Đinh Tây Tây nấu. Bận rộn bao nhiêu ngày, cả nhà mới có dịp ngồi lại với nhau ăn một bữa tươm tất. Trương Hùng về đến nhà đúng lúc cơm chín. Gỗ làm mái sân sau và ngói chống ăn mòn, Cố Cẩn Ngọc sẽ cung cấp; chuyện lợp mái thì tám người đàn ông tự làm là xong.
Trương Hùng ngồi xuống, nói qua chuyện vật liệu, rồi tiếp: “Nhìn mực nước giếng bây giờ, chắc hạn hán là không tránh khỏi. Đợi mấy bể nước của chúng ta tích đầy, chúng ta hút nước giếng này thêm ít ngày nữa chuyển cho Cẩn Ngọc. Cậu ấy cho xây một bể chứa trong sân, cộng thêm 38 cái bể chở về hôm qua, nhưng bên đó chỉ có một cái giếng.”
Dựa vào một cái giếng mà muốn tích đầy từng ấy nước thì đúng là quá chậm. Tần Ngao Đông hỏi: “Cố đại thiếu gia còn có cả xe chở nước à?”
Trương Hùng cười: “Không có, nhưng cậu ấy có một chiếc xe cứu hỏa.”
Trong bếp, hai người phụ nữ cũng đã nấu xong. Đại Hổ và Phương Tử cùng bê đồ ăn lên bàn. Cả đám đàn ông đều thích ăn cay, nên một đĩa thỏ xào cay thật lớn trên bàn trông cực kỳ hấp dẫn. Đại Hổ nếm một miếng, giơ ngón tay cái: “Món này đậm vị quá! Nhưng này, mọi người lấy đâu ra thịt thỏ vậy? Mua ở siêu thị à?”
Đinh Tây Tây cười bí hiểm: “Đoán thử xem!”
Linh Lung gắp một miếng thịt thỏ cho Trương Hùng: “Anh Hùng nếm thử đi, món này em làm đấy.”
Trương Hùng khẽ nhếch khóe môi cười, đưa miếng thịt vào miệng: “Em gái này khéo tay thật, ai cưới được em thì có phúc.”
Linh Lung cười: “Con thỏ này là hai hôm trước em với Tây Tây đi cướp được đấy.”
Trương Hùng quay sang nhìn Linh Lung đang ngồi cạnh: “Ồ, hai cô gái mà cũng đi cướp à?”
Linh Lung vừa cười vừa kể lại chuyện hôm đó: “Cũng chẳng khác gì đi cướp. Sáu tên đàn ông đó gầy đến mức gió to một chút là ngã, Tây Tây nhà bọn em chỉ động tay vài cái là quật ngã hết.”
Trương Hùng nghe vậy nhíu mày: “Không mang súng à?”
Đinh Tây Tây cười: “Có chứ. Nhưng thấy bọn họ chẳng có tí sức chiến đấu nào nên không phí đạn.”
Linh Lung cũng nói: “Đúng đó, chủ yếu là em cũng muốn rèn tay nghề.”
Trương Hùng đặt đũa xuống nói: “Sau này lúc bọn anh không có mặt, hai em cố gắng đừng ra ngoài. Phí chút rau xanh thì không sao, chứ xảy ra chuyện gì là không cứu vãn được. Lần này các em may gặp phải đám không chịu nổi đòn, lỡ gặp phải một đám như tụi anh thì sao? Lỡ gặp phải đám tay cũng có súng thì sao? Tây Tây, nếu đối đầu với anh, em có bao nhiêu phần chắc chắn thoát được?”
Lời Trương Hùng nói khiến Đinh Tây Tây thấy ấm lòng. Cô khẽ cười: “Vâng, sau này em không thế nữa.”
Tần Ngao Đông cũng nói: “Anh Hùng nói đúng, đừng có suy nghĩ may rủi. Tiểu Linh muốn rèn tay nghề thì sau này vẫn có cơ hội.”
Linh Lung cũng cười hì hì đồng ý: “Vâng, sau này nhất định không mạo hiểm nữa. À đúng rồi, bọn em còn lái về một chiếc xe, đang đậu ở khu ngoài. Anh Hùng, mọi người có cần không? Xe bọn em đủ dùng rồi.”
Sáu người bên Trương Hùng hiện có bốn chiếc xe, thêm một chiếc nữa cũng tốt. Anh nói: “Được, vậy để chiếc xe đó đứng tên A Khải. Lát nữa anh chuyển cho hai đứa hai vạn điểm.”
Đinh Tây Tây ngẩng đầu cười: “Anh Hùng, điểm thì thôi khỏi cần. Tiểu Linh vẫn luôn hâm mộ anh lắm, hay lúc nào anh rảnh chỉ cho Tiểu Linh vài chiêu nhé?”
Linh Lung nghe vậy, thầm reo: Đúng là bạn thân, quá chuẩn! Cô nhìn Trương Hùng với đôi mắt long lanh: “Anh Hùng, được không ạ?”
Trương Hùng nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Linh Lung, đầu lưỡi khẽ lướt qua má rồi cười khẽ: “Được, khi nào muốn học thì đến tìm anh.”
Linh Lung vội gắp thêm một miếng thịt cho Trương Hùng: “Anh Hùng, lúc nào em cũng được.”
Trương Hùng nhét miếng thịt vào miệng, nuốt xong mới nói: “Vậy chiều nay đi.”
Lưu Vũ Cường nhìn khóe môi Linh Lung cong lên không kìm được, lắc đầu, đúng là gái lớn khó giữ.
Chiều hôm đó, Trương Hùng quả thực dạy Linh Lung. Phòng khách của nhà Trương Hùng không có mấy đồ đạc, cũng đủ rộng để vung tay vung chân. Đinh Tây Tây đứng ở góc tường xem Trương Hùng dạy Linh Lung võ chiến đấu. Khác với những gì Tần Ngao Đông dạy, chiêu thức của Trương Hùng nghiêng về tấn công nhiều hơn. Môn tán đả Linh Lung học trước ngày tận thế so với thứ này, chẳng khác gì khoảng cách giữa tiểu học và đại học.
Không biết Linh Lung là không đứng vững hay cố tình không muốn đứng vững, Trương Hùng một tay ôm lấy cô, chờ cô đứng vững rồi buông tay ngay.
“Em nghỉ một lát đi. Em dâu, có muốn đấu với anh vài chiêu không?”
Đinh Tây Tây xem mà cũng thấy ngứa tay, lời mời này của Trương Hùng vừa đúng ý cô.
