Chương 96: Quá khứ của Trương Hùng
Trời nắng liên tiếp thêm hai hôm. Kết quả xét nghiệm nước giếng vẫn chưa có, nhưng đã có người lấy nước giếng trữ trong nhà, với suy nghĩ: biết đâu nước giếng lại dùng được thì sao? Nhân lúc chưa ai tranh, cứ bơm thêm ít về nhà để đấy. Có người mở đầu, ngay lập tức có người làm theo. Dù loa phóng thanh của căn cứ ngày nào cũng nhắc đúng giờ rằng nước giếng tạm thời chưa được dùng, vẫn không ít người ngày nào cũng xách nước về nhà trữ.
Đến sáng ngày thứ ba, loa phóng thanh của căn cứ công bố kết quả xét nghiệm nước giếng: nước giếng chứa một lượng nhỏ chất đặc biệt, dùng trong sinh hoạt hằng ngày thì ảnh hưởng không nhiều, nhưng nếu uống thì nhất định phải đun sôi rồi để sôi tiếp hơn ba phút. Chất đặc biệt trong không khí tồn tại ở dạng hạt lơ lửng, khẩu trang thường cũng có thể ngăn được. Ra ngoài nhất định phải đeo khẩu trang. Hiện căn cứ vẫn chưa có thuốc đặc trị cho loại chất này.
Tin tức vừa ra, những nhà mạo hiểm lấy nước giếng hai hôm trước đều thấy may mắn vì quyết định của mình. Bởi sau khi công bố, cạnh giếng đã xếp hàng dài. Nhưng bù lại, mực nước giếng mấy hôm nay cao hơn trước nhiều, một ngày có thể lấy được bốn năm mươi thùng nước.
Trương Hùng lại đem chiếc máy bơm nước lấy từ nhà họ Cố ra. Trước đây sau khi dùng xong máy bơm, Cố Cẩn Ngọc bảo không cần trả, nhà anh ta vẫn còn. Trương Hùng cũng không khách sáo, giữ luôn cái máy bơm. Sáng dậy việc đầu tiên là bơm nước giếng lên các bể nước trống để trữ. Bơm xong nhà mình, anh còn sang bảo Tần Ngao Đông và Lưu Vũ Cường cũng bơm nước giếng lên trữ vào bể.
Trương Hùng dặn dò: “Mấy hôm nay nước bơm lên chỉ dùng để tưới rau thôi. Nước sinh hoạt và nước uống cứ dùng nước cũ. Sau này nếu thật sự hết nước thì hẵng dùng đến đám nước này.”
Đinh Tây Tây cũng nghĩ vậy, dùng nước đó vẫn còn rủi ro. Kể từ khi hạn hán bắt đầu đã hơn bốn tháng, bể nước trống lên đến mười một cái. Giếng trong sân không nhiều nước như giếng công cộng của căn cứ, nhưng ba cái giếng cộng lại mỗi ngày cũng bơm đầy được ba bể rưỡi.
Trời chỉ nắng được bốn ngày rồi lại đổ sương mù. Sương mù vẫn dày đặc như ngày đầu tiên, lần này trong sương dường như còn lẫn mưa phùn. Mặt ngoài cửa kính ban công bị hơi nước phủ mờ, càng không nhìn rõ bên ngoài. May là nước giếng bơm được hai ngày, tổng cộng cũng trữ được bảy bể nước. Chỉ dùng để tưới rau thì lượng nước này chắc chắn đủ xài rất lâu.
Loa phóng thanh của căn cứ lại nhắc nhở mọi người không được ra ngoài, phải đóng chặt cửa nẻo. Chất đặc biệt trong sương mù đã bị hơi nước phân giải hòa tan, khẩu trang thường không thể ngăn được nữa.
Căn cứ lại công bố: chỉ riêng ba ngày sương mù trước đó, đã có hơn năm nghìn người gặp vấn đề sức khỏe do hít phải sương mù. Trong đó hơn một nghìn người xuất hiện rối loạn tinh thần nghiêm trọng; hơn bảy trăm người vì xuất hiện các loại ảo giác mà tử vong. Ngoài ra, hơn năm nghìn người này còn kèm theo bệnh đường hô hấp, tuy chưa đến mức nguy hiểm tính mạng, nhưng người bệnh nặng đã không thể lao động chân tay.
Tin tức vừa ra, những người sống sót trong căn cứ ngoại trừ vài người vẫn đi lấy nước giếng, còn lại hầu như đều không ra khỏi cửa. Dù sao mỗi người chỉ có một mạng.
Sương mù kéo dài thêm năm ngày mới tan. Lãnh đạo căn cứ quả thật rất có trách nhiệm, sương vừa tan lại lấy mẫu nước giếng đi xét nghiệm, đồng thời thông báo trước khi có kết quả thì không khuyến nghị dùng nước giếng.
Có bài học từ lần trước, dù loa phóng thanh của căn cứ vẫn cứ lặp đi lặp lại không nên dùng nước giếng, cạnh giếng vẫn có rất nhiều người xếp hàng chờ lấy nước.
Chỉ là lần này không được may mắn như vậy. Nước giếng bị phát hiện chứa hàm lượng chất đặc biệt cực cao, da tiếp xúc nhiều cũng sẽ bị viêm; nếu uống loại nước giếng này, có khả năng dẫn đến suy nội tạng.
Thế là những nhà đã lấy nước giếng vội vã đổ hết nước đi. Vì căn cứ vẫn phát miễn phí năm trăm ml nước cho mỗi người mỗi ngày. Có người từng lấy nước giếng, đã đun sôi theo cách lần trước rồi uống. Họ thấp thỏm lo âu suốt hai ngày, phát hiện cơ thể không có gì khác thường, bèn liều đi lấy nước giếng đun sôi rồi uống tiếp.
Người xung quanh thấy những người uống nước giếng chẳng sao cả, cũng đi lấy về uống. Mãi đến một tuần sau, những người từng uống nước giếng lần lượt cảm thấy khó chịu trong người, nhưng lúc đó đã không kịp nữa. Trong căn cứ, hơn năm trăm người chết vì uống nước giếng.
Mấy ngày sương mù, mấy ngày nắng gắt cứ thế xen kẽ nhau suốt một tháng. Đến ngày 15 tháng 1, nhiệt độ cũng tụt xuống còn năm, sáu độ C.
Những ngày này, hễ bên ngoài không có sương mù, bốn người bên phía Đinh Tây Tây và Hứa Linh Lung lại tụ tập ở nhà Trương Hùng.
Trương Hùng cũng kể rất nhiều chuyện quá khứ của mình. Đinh Tây Tây luôn cảm thấy anh cố tình kể cho Linh Lung nghe, bởi trước khi Linh Lung trở về, cô chưa từng nghe anh nhắc đến chuyện của bản thân.
Trương Hùng trước đây là lính đặc nhiệm, trong quân đội được biết đến như một tay súng bách phát bách trúng. Sau này được điều lên làm hạ sĩ quan cấp một bên cạnh thủ trưởng. Không ngờ vị thủ trưởng đó lại gặp chuyện. Vốn dĩ với thân phận hạ sĩ quan cấp một là người của thủ trưởng, Trương Hùng chắc chắn cũng bị liên đới. May nhờ Cố Cẩn Ngọc ra mặt vận động, cuối cùng anh chỉ bị xuất ngũ để xong chuyện. Năm đó anh hai mươi tám tuổi.
Mẹ Trương Hùng mất sớm từ khi anh còn nhỏ. Lúc anh xuất ngũ, cha anh đã mắc bệnh nan y, thời gian sống không còn bao nhiêu. Để cha được yên lòng, Trương Hùng đi xem mắt vài lần rồi cưới vợ. Theo lời anh, chỉ cần thấy đối phương không đáng ghét là cưới về sống qua ngày. Không ngờ cưới mới được một năm thì tận thế ập đến. Đợt nắng nóng cực đoan, vợ anh đang mang thai bảy tháng, bị sốc nhiệt không qua khỏi.
Linh Lung nghe xong những chuyện cũ ấy, trong lòng vô cùng xót xa. Cô muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy lời an ủi lúc này có phần sến súa.
Đinh Tây Tây nghĩ nên để Linh Lung và Trương Hùng có thời gian riêng, bèn rủ những người khác sang phòng bên cạnh đấu mấy chiêu cho nóng người.
Thấy mọi người đã đi hết, Linh Lung mới lên tiếng: “Anh Hùng, anh cố tình kể cho em nghe phải không?”
Trương Hùng dựa lưng vào thành sofa, khuỷu tay chống trên tay vịn, tay đỡ cằm, nghiêng đầu nhìn cô gái ngồi bên cạnh, khẽ buông một chữ: “Ừ.”
Linh Lung thu lại vẻ đùa cợt thường ngày, xoay người đối diện với anh, nghiêm túc nói: “Anh Hùng, em rất vui vì anh đồng ý để em bước vào quá khứ của anh. Em thích anh, em không quan tâm quá khứ của anh như thế nào. Anh có thể cho em một cơ hội không? Em muốn cùng anh đi hết quãng đời còn lại, và cũng muốn những ngày tháng sau này của em đều có anh.”
Trương Hùng khẽ cười một tiếng: “Em thích anh đến vậy à?”
Mắt Linh Lung sáng rỡ, gật đầu thật mạnh, khóe môi hơi nhếch lên.
Trương Hùng ngồi thẳng dậy, vươn tay ôm cô vào lòng: “Yêu tinh nhỏ!”
Niềm vui đến quá đột ngột, Linh Lung lập tức vòng tay ôm chặt eo anh, ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh như ánh sao: “Anh đồng ý với em rồi phải không?”
Trương Hùng không trả lời, chỉ cúi xuống ngậm lấy môi cô, nhẹ nhàng day khẽ. Nụ hôn kết thúc, giọng anh khàn khàn bên tai cô: “Em không còn cơ hội đổi ý nữa đâu.”
Gương mặt Linh Lung đỏ bừng, vội vàng cam đoan: “Không đổi ý đâu, không đổi ý đâu! Anh cũng không được đổi ý đâu nhé. Vừa nãy em chưa kịp cảm nhận mùi vị, anh hôn lại em thêm lần nữa được không?”
Vừa rồi bị hôn bất ngờ, đầu óc cô hơi ngẩn ra một lúc, đến khi kịp phản ứng thì nụ hôn đã kết thúc.
Trương Hùng lại khẽ cười, ôm cô chặt thêm vài phần, cúi đầu hôn lên môi cô thêm lần nữa. Nụ hôn lần này mang theo sự chiếm hữu bá đạo, mạnh bạo tách môi răng cô, như mưa to gió lớn cuốn qua khoang miệng.
Linh Lung vẫn còn mê mẩn, chẳng biết từ lúc nào mình đã ngồi trên đùi Trương Hùng. Nhìn cô gái với đôi mắt mơ màng, Trương Hùng cảm nhận rõ sự ngây ngô và vụng về của cô.
“Trước đây chưa từng hôn à?”
Mặt Linh Lung càng đỏ hơn, không còn sự bạo dạn như khi trêu chọc anh trước kia, khẽ đáp: “Dạ, lần đầu tiên ạ. Anh phải chịu trách nhiệm với em đấy.”
Giọng Trương Hùng lộ rõ vẻ vui vẻ: “Được, anh chịu trách nhiệm.”
