Chương 2: Thành phố tuyệt vọng 1
Xem một lúc thì phát hiện hiện tại vẫn chưa có sự kiện gì đặc biệt, virus chắc vẫn chưa bắt đầu lây lan trên diện rộng, nên vẫn còn thời gian chuẩn bị.
Khương Kỳ An là người đầu tiên ý thức được cần chuẩn bị vật tư. Đến lúc virus bùng phát, nhẹ thì phong tỏa thành phố, nặng thì xã hội hỗn loạn.
Nhưng dù là trường hợp nào, muốn sống sót ba mươi ngày trong game, thì đều phải có đủ vật tư mới có thể sống tiếp.
Hơn nữa tốt nhất đừng dễ dàng ra ngoài, lỡ không biết gì mà nhiễm virus thì coi như xong đời.
Với lại cô cũng không muốn đối mặt ôm ấp với zombie, rồi diễn lại màn kịch anh đuổi tôi chạy.
Khương Kỳ An lập tức mở ứng dụng giao đồ ăn trên điện thoại, đặt mua đồ ăn nhanh, nào là mì ăn liền, cơm tự sôi, lẩu tự sôi, bánh quy nén, thanh năng lượng, bò khô, nước khoáng, Red Bull... đủ loại thực phẩm nhiều calo.
Khương Kỳ An không mua hết ở một chỗ, mà chia ra mua ở mấy cửa hàng tiện lợi gần đó để tránh bị nghi ngờ. Dù sao cũng chỉ là số lượng bình thường, cũng chẳng gây chú ý.
Đứa nhỏ thấy Khương Kỳ An mua đồ, liền nhỏ giọng nhắc bên cạnh: “Mẹ ơi, con muốn ăn thạch.”
Khương Kỳ An liếc nhẹ nó một cái, nhìn vẻ mặt thèm thuồng của nó, kiên quyết từ chối: “Trẻ con không được ăn thạch.”
“Vâng ạ...” Đứa nhỏ ủ rũ bỏ đi. Khương Kỳ An nhìn thoáng qua món hàng trên màn hình, vẫn chọn thêm, vì cô cũng thích ăn.
Đặt hàng xong, Khương Kỳ An nhìn đứa trẻ đang ngoan ngoãn chơi đồ chơi, trông cũng khá nghe lời, không quấy không khóc, không được đáp ứng yêu cầu cũng không khóc lóc, coi như cũng đỡ lo.
Dù sao trong thời mạt thế, đáng sợ nhất chính là mấy kẻ thánh mẫu không có giới hạn và đám trẻ con không nghe lời. Không sợ gặp đối thủ mạnh, chỉ sợ gặp đồng đội ngu.
Thân phận trong game sắp xếp cho cô đứa trẻ này, thì cô phải xác nhận đứa nhỏ này sẽ không gây rắc rối cho cô.
Trong lúc chờ đồ ăn được giao, Khương Kỳ An không quên tự chế một ít vũ khí phòng thân. Tuy định ở lì trong nhà, nhưng vẫn phải có công cụ phòng hộ, phòng khi bất trắc.
Khoảng nửa tiếng sau, đồ ăn lần lượt được giao đến.
Các shipper đều rất bận, chẳng có thời gian dừng lại lâu ở chỗ Khương Kỳ An.
Đợi khi tất cả đồ đã mua được giao đủ, Khương Kỳ An liền khóa cửa lại, không định ra ngoài nữa.
Vì đây là khu chung cư cũ không có thang máy, mỗi tầng có bốn hộ, ngoài Khương Kỳ An ra còn có ba nhà khác.
Khương Kỳ An thu dọn toàn bộ vật tư đã mua, số này đủ cho cô và đứa trẻ ăn hơn một tháng. Sau đó, cô cầm một túi thạch đi đến trước mặt đứa trẻ.
Đứa trẻ thấy Khương Kỳ An lấy thạch ra, mắt liền sáng lên long lanh.
“Con...” Khương Kỳ An ngồi xuống đối diện đứa trẻ, chợt nhận ra mình không biết tên nó.
“Con tên gì?”
Đứa trẻ sững người, tưởng mẹ đang đùa với nó, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Mẹ ơi, con tên là Lục Tử Bác.”
Nó nghĩ một lúc rồi bổ sung: “Mẹ tên là Khương Kỳ An.”
“Ừ, Tử Bác à, mẹ hỏi con mấy câu, nếu con trả lời đúng, cái này sẽ cho con ăn.” Khương Kỳ An lắc lắc túi thạch trong tay.
Lục Tử Bác hào hứng gật đầu.
“Hàng xóm của chúng ta, nhà bên cạnh và hai nhà đối diện, con có biết trong nhà họ có những ai không? Họ làm nghề gì? Con kể hết những gì con biết cho mẹ nghe.”
Lục Tử Bác ngẩng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhà bên cạnh là nhà Tiểu Hoa, Tiểu Hoa học cùng trường mẫu giáo với con, bọn con hay chơi cùng nhau.”
“Nhà đối diện là nhà ông Lâm, ông Lâm sống một mình. Có khi mẹ không có nhà, mẹ hay gửi con sang nhà ông. Ông rất quý con, còn hay cho con đồ ăn ngon nữa.”
“Còn nhà chú Trương nữa, chỉ có chú và cô, hai người hay cãi nhau, có khi còn ném đồ đạc. Chú Lâm còn mắng con...”
Khương Kỳ An vốn chỉ định thử vận may, không ngờ đứa nhỏ này lại kể rõ ràng hết cho cô nghe.
Đại khái nắm được xung quanh có những ai, Khương Kỳ An đã có tính toán trong lòng.
Cô xoa đầu Lục Tử Bác: “Ngoan, ăn đi, cẩn thận kẻo nghẹn.”
...
Khương Kỳ An lo lắng cả ngày, nhưng cả ngày không có chuyện gì xảy ra, mọi thứ trông có vẻ yên bình đến lạ.
Vì chỉ có một phòng, nên tối ngủ Khương Kỳ An phải ngủ chung với đứa con trai chưa quen biết.
Khương Kỳ An lớn đến từng này tuổi rồi mà chưa từng ngủ chung với người khác giới, dù đối phương chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, nhưng cô vẫn thấy hơi ngại.
Nhưng cô tuyệt đối không thể tự mình ngủ sofa, tất nhiên cũng sẽ không để thằng nhóc kia ngủ sofa.
Không phải sợ nó ngủ không ngon, mà là sợ nó không ở trong tầm mắt mình sẽ gây rắc rối.
Lục Tử Bác không biết những suy nghĩ trong lòng Khương Kỳ An, tự mình tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ rồi trèo lên giường, chui vào chăn, mở to hai mắt nhìn Khương Kỳ An.
“Mẹ ơi~”
Khương Kỳ An hít một hơi, cũng trèo lên giường, giữa cô và Lục Tử Bác có một ranh giới rõ ràng.
Lục Tử Bác không nghĩ nhiều, trực tiếp lăn một vòng vào lòng Khương Kỳ An.
Khương Kỳ An theo bản năng né tránh, một tay đẩy nó ra, giọng nói không mấy dễ chịu: “Làm gì đấy?”
Lục Tử Bác không ngờ phản ứng của Khương Kỳ An lại lớn như vậy, nó cảm thấy mẹ có vẻ hơi dữ, bỗng thấy hơi tủi thân.
Khương Kỳ An nhìn vẻ mặt nó nhưng không hề mềm lòng: “Con là đứa trẻ lớn rồi, không thể ngủ cùng mẹ nữa, con phải học cách thích nghi.”
Vẻ mặt Khương Kỳ An nghiêm túc, không có ý đùa, Lục Tử Bác liền thu lại vẻ mặt, quay người đi ngủ trong sự tức giận.
Vốn tưởng mẹ sẽ dỗ dành mình, nhưng đợi mãi, Khương Kỳ An vẫn không có động tĩnh gì. Quay đầu lại, thì thấy Khương Kỳ An đã nhắm mắt.
##
Ban đêm.
Trong con hẻm vắng vẻ, một vệt máu dài lan ra, ẩn trong bóng tối không nhìn rõ.
Cuối vệt máu, một bóng đen cuộn tròn thành một cục, từ trên người hắn phát ra những âm thanh nhai nuốt kỳ dị, mùi máu tanh nồng cũng lan tỏa khắp con hẻm...
Ngày thứ hai trong game.
Đêm qua không có chuyện gì, Khương Kỳ An ngủ cũng khá ngon, cơ thể không còn bệnh tật, chất lượng giấc ngủ cũng tốt một cách bất ngờ.
Nên lúc tỉnh dậy, Khương Kỳ An tinh thần khá tốt.
“Mẹ ơi, con đói.”
Sáng sớm vừa tỉnh dậy đã nghe có đứa trẻ gọi mình là mẹ, Khương Kỳ An hơi suy sụp. Cô chỉ vào phòng bếp: “Trong túi ở đó có bánh mì với sữa mua hôm qua, con tự lấy ăn đi.”
Lục Tử Bác cũng không kén chọn, ăn no rồi thì đeo cặp sách lên.
Khương Kỳ An nhìn động tác của nó, cho đến khi nó đứng trước mặt mình: “Mẹ ơi, chúng ta đi thôi.”
Khương Kỳ An nhướng mày: “Đi? Đi đâu?”
“Đi mẫu giáo chứ ạ, hôm nay là thứ Hai, không xuất phát nữa là muộn giờ mất.” Lục Tử Bác kiên nhẫn giải thích, nhưng rõ ràng nó đã hơi sốt ruột.
Khương Kỳ An gỡ cặp sách của nó xuống: “Hôm nay không đi nữa, lát nữa mẹ sẽ xin phép cô giáo của con vài ngày.”
Lục Tử Bác không hiểu: “Tại sao ạ?”
“Không tại sao cả, mẹ thấy trong người không khỏe, không đưa con đến trường được.”
Khương Kỳ An không thể nói với nó rằng virus sắp bùng phát, ra ngoài lúc này chính là đi tìm chết.
“Nhưng mẹ đã nói phải học hành chăm chỉ...”
Khương Kỳ An ho khan vài tiếng: “Cái đó... đôi khi cũng có thể thư giãn một chút, đừng ép mình quá.”
Lục Tử Bác, một đứa trẻ vừa mới vào lớp mẫu giáo lớn chẳng có áp lực gì: “...”
