Chương 42: Vương quốc ô uế 21 (Hết)
“Giờ đi đâu cũng sẽ bị bắt thôi nhỉ?”
Khương Kỳ An đứng trước thuyền, tính xem còn bao lâu nữa thì kết thúc.
“Yên tâm đi chị dâu, họ sẽ sớm đuổi kịp thôi.”
Hoắc An cười đùa.
Khương Kỳ An khóe miệng giật giật, “Vậy cậu làm nhanh lên được không?”
Hoắc An nhún vai, “Không vấn đề.”
Khương Kỳ An ngồi đó, không nói gì nữa.
“Sao tự nhiên ỉu xìu vậy? Tôi còn chưa nhắc đến chuyện cô tự ý chạy lung tung đâu.” Lục Phong Yến đứng bên cạnh, từ trên cao nhìn xuống cô.
Khương Kỳ An ngẩng đầu nhìn anh, “Cảm ơn anh.”
Giọng điệu coi như chân thành.
Lục Phong Yến có chút bất ngờ, vừa định nói gì đó thì phía sau đã có người đuổi tới.
“Ngồi vững nhé mọi người, chuẩn bị tăng tốc đây.” Giọng Hoắc An có chút hứng khởi, thuyền tăng hết tốc lực lao vun vút trên dòng nước đen ngòm.
Phía sau đuổi theo là những kẻ tổ chức nghi lễ tế thần.
Bọn chúng hô hào đòi Khương Kỳ An phải trả giá đắt.
Khương Kỳ An lửa giận bốc lên, đứng dậy lấy hết vũ khí ra bắn về phía sau.
Cô mặt lạnh tanh, giơ súng lên. Đạn đạo cụ của cô đã dùng hết, nhưng vẫn còn súng cướp được của đội tuần tra trước đó.
Khương Kỳ An nhắm vào thuyền phía sau, nổ phát súng đầu tiên.
Tiếng đạn xé gió cùng lỗ đạn trên thân thuyền khiến đám người phía sau ngây người.
“Sao cô ta lại có súng? Mà lại còn dám bắn thật.”
Khương Kỳ An nở nụ cười tà mị, ngắm, bắn.
Một hơi bắn hết toàn bộ số đạn còn lại.
Lục Phong Yến thì đứng bên cạnh xem kịch vui.
Hoắc An cũng cười, “Chị dâu, nếu không đủ thì em còn nhiều lắm.”
Ngay sau đó, một chiếc thùng lớn được mở ra, Khương Kỳ An thấy bên trong chất đầy vũ khí hạng nặng.
Mắt cô lập tức sáng rực.
Cô nhìn Lục Phong Yến, “Anh đúng là tay buôn vũ khí mà.”
Lục Phong Yến không nói gì, coi như mặc nhận.
Khương Kỳ An không khách sáo với họ, lấy ra dùng luôn.
Tống Như Ý cũng tham gia, cô buộc tóc lại, xắn tay áo lên, vác khẩu súng máy M134 lên là bắn.
“Bọn chó chết, ăn đạn của bà đây!”
Một tiếng gầm giận dữ.
Khương Kỳ An cũng bị chấn động, đứng im tại chỗ há hốc mồm.
“Để các người tế sống tôi, cái thứ linh thần gì đó, các người tự đi mà làm!”
Cơn giận của Tống Như Ý lúc này bùng nổ với khí thế không thể ngăn cản, tất cả hóa thành đòn tấn công mạnh mẽ, dồn hết về phía những con thuyền đang đuổi theo phía sau.
Uy lực của khẩu súng máy này không thể xem thường, đám người phía sau chỉ biết ôm đầu tránh né, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng nổ.
Lửa bùng lên, rực sáng cả chân trời, người trên bờ kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
Đám người phía sau nhận ra nguy hiểm, không dám đuổi theo nữa.
Tống Như Ý thấy phía sau không còn một bóng người, khinh thường hừ một tiếng, thu vũ khí lại, lúc này cổ tay cô vẫn còn hơi run.
Hoắc An tặc lưỡi cảm thán, “Chị dâu, bạn chị với chị đúng là đều nóng tính như nhau nhỉ.”
Khương Kỳ An không nói gì, chỉ mỉm cười với Tống Như Ý.
“Tôi chỉ là nhất thời hơi bốc hỏa thôi. Lúc nãy An An cũng nói rồi, thế giới này quá coi thường phụ nữ bọn tôi, cho bọn họ một bài học cũng đáng. Nếu một ngày nào đó các người cũng rơi vào hoàn cảnh như bọn tôi, có lẽ các người mới hiểu được.”
Hoắc An không nói nữa, thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên trầm tĩnh.
“Mà này, cái tên quý tộc hoàng gia đó là ai vậy?” Khương Kỳ An chợt nhớ ra, hỏi.
Lục Phong Yến suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc giải thích: “Chính là... quý tộc của hoàng gia.”
Khương Kỳ An: “...”
Lục Phong Yến không tiếp tục trêu chọc nữa, nói tiếp: “Gos, thái tử mới lên ngôi của Tín Độ Quốc, kẻ nắm quyền lực cao nhất trong hoàng gia, cũng là kẻ giàu có nhất.”
Khương Kỳ An cau mày, “Thế còn anh?”
Lục Phong Yến dựa vào đó, dáng vẻ thư thái, “Tôi chỉ là một nhà đầu tư thôi, đừng nghĩ tôi lợi hại quá.”
Khương Kỳ An đầy vẻ khó hiểu, “Trước đây sao chưa từng nghe nói về hoàng gia này, cũng chưa nghe nói về thái tử nào cả.”
“Gos vốn luôn hành động kín tiếng, hiếm khi làm gì ầm ĩ, báo chí cũng thường không đưa tin về hắn, nên các cô biết ít cũng phải.”
Lời giải thích này nghe có vẻ nhạt nhẽo, nhưng Khương Kỳ An không muốn tìm hiểu sâu, dù sao game cũng sắp kết thúc rồi.
Cả buổi chiều, họ cứ trôi lơ lửng trên sông Vĩnh Hằng. Khương Kỳ An không chịu nổi ở ngoài, đành trốn vào khoang thuyền.
Thối quá.
Cô không dám nghĩ, nếu thật sự bị nhấn chìm xuống dòng sông này, cô sẽ uất ức đến mức nào.
Chết kiểu này, còn không bằng bị zombie cắn chết.
...
Màn đêm buông xuống dày đặc, bầu trời đen kịt không một vì sao.
【Bíp – Chúc mừng người chơi đã hoàn thành game phụ bản Vương quốc ô uế, sinh tồn thành công 30 ngày, phần thưởng 1000 điểm tích lũy, khi kết thúc game có thể nhận.】
【Đang thoát game......】
【10】
【9】
【8】
...
Tiếng máy móc đã lâu không nghe khiến Khương Kỳ An và Tống Như Ý bỗng trở nên tỉnh táo, hai người bật dậy, nhìn nhau, ánh mắt đều là sự nhẹ nhõm và phấn khích vì game cuối cùng cũng kết thúc.
Tống Như Ý ôm chặt Khương Kỳ An, “Chị em, tạm biệt nhé, hy vọng lần sau còn gặp lại.”
Khương Kỳ An gật đầu, nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy.
Từ vị trí của mình, Khương Kỳ An vừa vặn nhìn thấy Lục Phong Yến. Anh vốn đang nhắm mắt, dường như bị tiếng động của họ làm phiền, anh mở mắt ra.
Ánh mắt anh không chút cảm xúc, thấy hành động của họ, ánh mắt nhìn Khương Kỳ An có chút do dự.
Theo tiếng đếm ngược kết thúc, Khương Kỳ An nói với anh một câu gì đó.
Câu “cảm ơn” ấy bay trong gió, nhưng lại rõ ràng lọt vào tai Lục Phong Yến.
Ánh sáng trắng lóe lên, Khương Kỳ An trở về thế giới hiện thực.
【Bíp – Mời người chơi xem thông tin】
Một màn hình đầy thông tin lại hiện ra, Khương Kỳ An bấm xem.
【Thông tin cá nhân người chơi:】
【Tên người chơi: Khương Kỳ An (đã đánh dấu)】
【Tuổi người chơi: 25】
【Số lần chơi: 2】
【Điểm tích lũy: 1000】
【Thời gian sống còn lại: 72 giờ】(có thể dùng điểm để đổi)
【Lưu ý khi chơi game thế giới mới:】
【1. Trong game chết là chết thật.】
【2. Khi thời gian sống còn lại kết thúc, game sẽ bắt đầu.】
【3. Điểm thưởng có thể đổi vật phẩm trong cửa hàng.】
【4. Trong game đầy rẫy cạm bẫy.】
Lưu ý không có gì thay đổi.
Cô nhìn quanh nơi này, đây là căn nhà mới cô thuê ở Đồng Châu, lần trước chưa ở được bao lâu thì đã vào game.
Khương Kỳ An vào phòng tắm soi gương, vẫn như trước, mái tóc dài đã mọc lại, quần áo vẫn là bộ đồ ngủ cũ, dường như cô chưa từng trải qua trò chơi đáng sợ đó.
Nhưng Khương Kỳ An hiểu tất cả những điều này là thật, không ai lừa được ai.
Không biết có phải ảo giác không, cô dường như vẫn cảm thấy mùi hôi thối dai dẳng đó còn vương lại nơi đầu mũi.
Khương Kỳ An không chịu nổi, vội vàng đi tắm một trận thật sảng khoái.
Sau khi ra ngoài, cô gọi đồ ăn ngoài. Dù không có tài nấu nướng, nhưng cô không thể để cái bụng phải chịu thiệt, hơn nữa trong trò chơi có thể chết bất cứ lúc nào, cô phải tận hưởng cuộc sống trong khoảng thời gian có hạn.
Trong lúc chờ đồ ăn, Khương Kỳ An mở TV tìm một bộ phim mới ra xem.
Cô cuộn mình trên chiếc sofa mềm mại thoải mái, ôm gối tựa hưởng thụ khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi.
