Chương 44: Sinh tồn trên đường cao tốc 2
Khương Kỳ An nín thở rời đi.
Cho đến khi con quái vật biến mất khỏi tầm mắt, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm, lúc này cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Cô vẫn đang cố bình tĩnh lại, thì đột nhiên một bóng người xuất hiện phía trước. Khương Kỳ An theo phản xạ muốn tránh đi, nhưng người đó đã phát hiện ra cô, lập tức chạy về phía cô.
Khương Kỳ An thấy vẻ mặt anh ta kích động, lo lắng động tĩnh của anh ta sẽ thu hút con quái vật chưa rời đi hẳn, nên cũng đi về phía anh ta.
“Tốt quá, cuối cùng cũng gặp được——”
Anh ta chưa nói hết câu thì đã bị Khương Kỳ An bịt miệng lại.
Khương Kỳ An lo lắng nhìn về phía sau, còn người đàn ông thì vẻ mặt ngơ ngác.
Khương Kỳ An thì thầm: “Yên lặng chút, phía sau có quái vật, đừng để nó chú ý.”
Người đàn ông tuy rất kích động khi gặp người, nhưng anh ta cũng nhận thấy vẻ mặt nghiêm túc của Khương Kỳ An không giống đang dọa người.
Anh ta gật đầu, ra hiệu sẽ phối hợp.
Khương Kỳ An từ từ bỏ tay ra.
“Cô là người chơi à?” Người đàn ông dùng giọng thì thầm hỏi Khương Kỳ An.
Khương Kỳ An gật đầu.
Cô ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, rồi quay lại hỏi: “Anh đi từ hướng đó tới à?”
“Tôi cũng không biết nữa, vừa vào game đã ở trên đường, tôi cũng không biết nên đi hướng nào, nên tiện chọn một hướng.”
Khương Kỳ An trước đó đã lo lắng về chuyện này, quả nhiên bây giờ cô gặp phải người chơi có lựa chọn ngược lại với mình.
Sắc mặt người đàn ông cũng trở nên nghiêm trọng, “Hả? Không phải chứ, chúng ta ai đi đúng hướng vậy?”
Khương Kỳ An cũng không biết, cô lắc đầu, tự an ủi mình, “Biết đâu game không hề đặt ra phương hướng.”
Người đàn ông nhíu mày, rõ ràng anh ta cảm thấy khả năng này không cao.
Khương Kỳ An không muốn nán lại thêm, “Tôi đi trước đây, anh tự cẩn thận.”
Người đàn ông thấy Khương Kỳ An rời đi, liền đuổi theo, “Cô định đi một mình về hướng này à?”
Khương Kỳ An gật đầu, “Ừ.”
Người đàn ông giải thích: “Trên đường tôi tới không phát hiện gì cả, dọc đường không có gì, tôi nghĩ cô đi hướng đó có thể là sai.”
Anh ta nhìn chai nước trong tay Khương Kỳ An, ánh mắt dừng lại một chút, nhưng Khương Kỳ An thuận tay khẽ động khẩu súng trên tay kia, anh ta lập tức dời ánh mắt đi.
Khương Kỳ An mỉm cười nói: “Không sao, tôi cứ đi hướng này.”
Đã chọn con đường này, Khương Kỳ An quyết định sẽ đi đến cùng. Nếu gặp một người mà đã dao động, thì cô không bao giờ có thể thành công.
Người chơi này có vẻ cũng khá bướng bỉnh, tin vào lựa chọn của mình, không nói thêm gì với Khương Kỳ An, tiếp tục đi về hướng ngược lại.
Còn về con quái vật phía đó, Khương Kỳ An đã nhắc nhở rồi, anh ta xử lý thế nào không liên quan đến cô.
Khương Kỳ An tiếp tục đi về hướng đã định. Người đàn ông phía sau đi đến chỗ Khương Kỳ An nói có quái vật, nhưng không phát hiện điều gì bất thường, anh ta nghĩ Khương Kỳ An lừa mình, nhíu mày rồi tiếp tục đi tới.
##
Khi nước chỉ còn lại một chút, Khương Kỳ An đã không còn chút sức lực nào. Cô tìm một chỗ nghỉ ngơi, bánh mì cũng đã ăn hết, vị cam thảo, hương vị khó tả, nhưng Khương Kỳ An vẫn ăn sạch sẽ, không để lại chút vụn nào.
Từ đầu đến cuối, mặt trời chưa từng di chuyển. Làn da lộ ra ngoài của cô đã bị cháy nắng, chạm vào là đau.
Ngay khi Khương Kỳ An sắp cạn kiệt lương thực, một tiếng sấm vang lên trên bầu trời. Mặt trời gay gắt đang giữa trưa lập tức bị mây đen bao phủ, bầu trời trong xanh chuyển thành màu đen kịt.
Khung cảnh xung quanh Khương Kỳ An lập tức tối sầm lại.
Sấm chớp vang dội, âm thanh khủng khiếp khiến người ta kinh hãi, như thể ngày tận thế sắp đến mà không hề có dấu hiệu báo trước.
Sự thay đổi này đến đột ngột, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, Khương Kỳ An vội mở chai nước khoáng ra hứng nước.
Nhiệt độ xung quanh giảm xuống, cô vừa dầm mưa vừa hứng nước.
Cái mát lạnh này khiến làn da cô cảm thấy dễ chịu hiếm có.
Cô vừa há miệng uống nước, vừa hạ nhiệt cho bản thân.
Còn về việc nước mưa có uống được hay không, lúc này cô không còn quan tâm nữa.
Muốn sống thì không thể có quá nhiều lo lắng.
Cảm giác dễ chịu không kéo dài được bao lâu, những hạt mưa dần to lên, từ cơn mưa phùn dịu dàng biến thành cơn mưa như trút nước, rơi xuống người đau nhức.
Khương Kỳ An cầm chai nước đã đầy tiếp tục bước đi.
Nước mưa làm mờ tầm nhìn, trên người cô không có gì che chắn, chỉ có thể nheo mắt, thỉnh thoảng đưa tay gạt nước mưa trên mặt.
Tiếng mưa rào rào bên tai, dưới chân toàn nước, cô ướt sũng, vô cùng chật vật.
Khương Kỳ An vừa đi vừa cố chấp lẩm bẩm: “Được lắm, game mày chơi kiểu này à, bà đây không sợ, có giỏi thì cho bão tố đến dữ dội hơn nữa đi!”
“ẦM——————”
Tiếng sấm gần như làm thủng màng nhĩ.
“ÀO——————”
Như một gáo nước dội thẳng lên đầu cô.
Khương Kỳ An im bặt, mặt mày ỉu xìu tiếp tục bước tới.
Đúng là cái mồm hại cái thân.
Việc lội mưa lâu khiến đôi giày của Khương Kỳ An ướt sũng, mang vào chân vô cùng khó chịu, nhưng cô không dám cởi ra, vì theo tính cách của trò chơi này, chắc chắn vừa cởi giày là sẽ dẫm phải mảnh thủy tinh.
Mặc dù mưa to gió lớn và màn đêm dày đặc khiến tầm nhìn bị cản trở, nhưng Khương Kỳ An vẫn không quên tìm kiếm những chiếc rương báu vật trên đường.
Cả người cô run rẩy, thân nhiệt lúc này rất thấp, cô ôm lấy mình, đầu óc hơi choáng váng.
Khương Kỳ An cảm thấy mình sắp ngã, nhưng trước khi ý thức mơ hồ, khuôn mặt của người dì lại hiện lên trong đầu.
Bà ta cùng gia đình ba người chiếm lấy ngôi nhà của cô, cậu em họ nằm trên giường cô tiêu tiền của cô.
Khương Kỳ An tinh thần chấn động, đôi mắt trở nên tỉnh táo hơn một chút.
“Không được, không thể ngã, tôi không thể ngã ở đây. Nếu thua trò chơi, tiền của tôi sẽ mất, tuyệt đối không thể để họ chiếm lợi.”
Nghĩ vậy, cô thực sự đã chống đỡ được đến khi tìm thấy chiếc rương tiếp theo.
Khương Kỳ An phát hiện ra nó khi giẫm phải một vật cản chân.
Đó là một viên đá quý màu xanh lam, lấp lánh, rực rỡ.
Nhưng Khương Kỳ An không kịp thưởng thức, nhặt viên đá quý lên rồi bắt đầu tìm kiếm dấu vết của chiếc rương.
Xung quanh không có.
Khương Kỳ An tiếp tục đi tới, cuối cùng sau vài trăm mét cô nhìn thấy chiếc rương.
Cô vội vàng lao tới.
Trước khi gắn viên đá quý vào, Khương Kỳ An quan sát xung quanh, vì cô hơi lo lắng sau khi mở ra sẽ lại xuất hiện quái vật như lần trước.
Nhưng cô chỉ do dự một giây, rồi vẫn kiên quyết mở ra.
Lần này trong rương lại có một chiếc áo mưa, ngoài ra còn có một chiếc ba lô, hai thanh sô cô la, một suất cơm tự sôi, và một chiếc chìa khóa.
Khương Kỳ An mừng rỡ, lập tức lấy áo mưa ra mặc vào, rồi nhai một thanh sô cô la cùng nước mưa.
Áo mưa không chỉ chống mưa mà còn có tác dụng giữ ấm.
Đeo ba lô lên, cho hết những thứ còn lại vào, Khương Kỳ An lại tiếp tục lên đường.
Lần mở rương này không xuất hiện quái vật, Khương Kỳ An thầm nghĩ, có lẽ tình huống hiện tại đã đủ kỳ quái rồi.
Khoảng năm phút sau, mưa dần ngớt.
Bầu trời cũng từ đen kịt chuyển sang mù mịt, tầm nhìn rõ ràng hơn nhiều, nhưng phía trước vẫn là con đường cao tốc dài vô tận.
Không có điểm kết thúc.
Khương Kỳ An dừng bước, cởi quần áo ra, vắt hết nước, rồi mặc lại, sau đó vắt nước trên tóc.
Cô không cởi áo mưa, tiếp tục mặc để giữ ấm.
Khương Kỳ An ước tính sơ bộ trên đường, từ lúc vào game đến giờ ít nhất cũng đã bảy tám tiếng đồng hồ.
Cô đã đi bộ rất lâu, nói thật, thể lực đã đạt đến giới hạn.
Nhưng điều khiến cô bất an bây giờ là vẫn không có bất kỳ nhắc nhở nào về số km, không biết đã đi bao lâu, cũng không biết còn cách mục tiêu bao xa.
